Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Hai tuần sau khi ông Lộc nhập viện, đợt dịch bệnh tại Yên Sơn đã hoàn toàn được kiểm soát. Không có thêm ca bệnh mới nào được ghi nhận, toàn bộ bệnh nhân nhập viện trước đó đều đã xuất viện an toàn, sức khỏe hồi phục hoàn toàn, không để lại bất kỳ di chứng đáng lo ngại nào. Đây được xem là một kỳ tích đối với một bệnh viện tuyến huyện vốn có nguồn lực hạn chế như Yên Sơn, khi phải đối mặt với một đợt bùng phát dịch bệnh trên diện rộng như vậy.

Thành công ấy nhanh chóng thu hút sự chú ý của Sở Y tế tỉnh. Ông Lê Văn Quốc, cùng một đoàn công tác cấp cao hơn, đã trực tiếp xuống Yên Sơn để khảo sát, đánh giá lại toàn bộ quá trình ứng phó dịch bệnh của bệnh viện. Sau khi xem xét kỹ lưỡng hồ sơ bệnh án, phỏng vấn trực tiếp đội ngũ y bác sĩ cùng nhiều bệnh nhân đã từng điều trị, đoàn công tác không giấu được sự ấn tượng sâu sắc trước mô hình kết hợp Đông - Tây y đã được áp dụng một cách hiệu quả, sáng tạo trong suốt đợt khủng hoảng vừa qua.

"Đây thực sự là một mô hình đáng để nghiên cứu, nhân rộng ra nhiều địa phương khác," một vị lãnh đạo cấp cao trong đoàn công tác nhận xét trong buổi làm việc chính thức với ban giám đốc bệnh viện. "Việc phân loại bệnh nhân theo mức độ nặng nhẹ, kết hợp linh hoạt giữa dịch truyền, kháng sinh đặc trị của Tây y cho những ca nặng, với các bài thuốc hỗ trợ bù nước, giải độc từ Đông y cho những ca nhẹ hơn, không chỉ giúp tối ưu hóa nguồn lực y tế vốn hạn chế, mà còn giúp giảm đáng kể tỷ lệ bệnh nhân trở nặng, góp phần quan trọng vào thành công chung của công tác ứng phó dịch bệnh lần này."

Lời khen ngợi ấy khiến cả Quyên, Bảo Nam và ông Lộc, người vừa mới xuất viện, tinh thần đã khá hơn nhiều dù vẫn còn cần tiếp tục nghỉ ngơi, không khỏi xúc động. "Đây chính xác là những gì chúng tôi luôn tin tưởng, luôn cố gắng chứng minh suốt thời gian qua," Bảo Nam phát biểu trước đoàn công tác, giọng anh đầy tự hào. "Đông y và Tây y không phải là hai con đường đối lập, mà hoàn toàn có thể bổ trợ, nâng đỡ lẫn nhau, nếu chúng ta biết cách kết hợp một cách khoa học, có trách nhiệm."

Trong khi đó, câu chuyện về sự thành công của khu vườn dược liệu trong đợt dịch bệnh cũng nhanh chóng được cô Quỳnh Như viết thành một bài phóng sự tiếp theo, với tựa đề "Khi vườn thuốc cứu cả một thị trấn," lan tỏa mạnh mẽ hơn cả bài viết trước đó, thu hút sự quan tâm của không chỉ giới truyền thông địa phương, mà còn cả một vài đài truyền hình trung ương, muốn về tận nơi để thực hiện phóng sự chuyên sâu hơn về mô hình đặc biệt này.

Ngược lại, phía công ty Kim Thái lại rơi vào tình thế hoàn toàn bất lợi. Trong quá trình điều tra nguồn gốc ô nhiễm nước giếng gây ra đợt dịch bệnh, cơ quan chức năng phát hiện ra một chi tiết đáng chú ý — khu đất mà công ty Kim Thái từng nhắm đến để xây dựng xưởng sơ chế dược liệu công nghiệp quy mô lớn, nằm ngay sát khu vực nguồn nước bị ô nhiễm, và theo đánh giá của các chuyên gia môi trường, nếu dự án ấy được triển khai theo đúng kế hoạch ban đầu, với quy trình xử lý nước thải công nghiệp không được kiểm soát chặt chẽ, nguy cơ tái diễn tình trạng ô nhiễm nguồn nước, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhiều so với đợt dịch vừa qua, là hoàn toàn có thể xảy ra.

Thông tin ấy, khi được cô Quỳnh Như đưa vào bài phóng sự tiếp theo, đã giáng một đòn nặng nề vào uy tín vốn đã lung lay của công ty Kim Thái. Không ít đối tác, khách hàng của công ty bắt đầu tỏ ra dè dặt, nghi ngại trước những dự án khác mà công ty này đang triển khai tại các địa phương lân cận. Trước áp lực dư luận ngày càng gia tăng, Trương Gia Bách buộc phải tổ chức một cuộc họp báo, tuyên bố chính thức rút lại toàn bộ đề xuất mua lại khu đất vườn dược liệu tại Yên Sơn, đồng thời cam kết sẽ rà soát lại quy trình đánh giá tác động môi trường đối với tất cả các dự án khác của công ty.

Khi tin tức ấy đến tai Quyên, cô không khỏi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó tả, xen lẫn một chút gì đó gần như thương cảm dành cho đối thủ đã từng gây cho cô không ít khó khăn suốt thời gian qua. "Em không nghĩ, mình sẽ cảm thấy như vậy," cô chia sẻ với Bảo Nam trong một buổi tối yên bình hiếm hoi sau chuỗi ngày căng thẳng. "Nhưng nhìn ông ấy phải công khai thừa nhận thất bại như vậy, em lại không thấy vui mừng hả hê gì cả, chỉ mong, đây sẽ là một bài học để ông ấy thận trọng hơn trong những dự án tiếp theo, đặt lợi ích cộng đồng lên ngang hàng với lợi ích kinh doanh."

Bảo Nam gật đầu, khoác tay qua vai cô. "Đó chính là sự khác biệt giữa em và ông ta," anh nói, giọng anh trìu mến. "Em luôn nghĩ đến việc xây dựng, chữa lành, trong khi ông ta chỉ nghĩ đến việc chiếm đoạt, khai thác. Cuối cùng, cách tiếp cận của em đã chứng minh được giá trị bền vững của nó, không chỉ cho khu vườn, mà còn cho cả cộng đồng."

Trong buổi làm việc cuối cùng trước khi rời Yên Sơn, ông Quốc còn dành riêng thời gian gặp gỡ Quyên cùng Bảo Nam, chia sẻ thêm một tin vui khác. "Chúng tôi đã trình báo cáo đầy đủ lên cấp trên, kèm theo kiến nghị chính thức về việc phê duyệt đề án phát triển khu vườn thành mô hình kết hợp Đông - Tây y quy mô lớn hơn," ông nói, giọng ông đầy sự trân trọng. "Với những gì các bạn đã chứng minh được qua đợt dịch bệnh vừa qua, tôi tin, khả năng đề án được thông qua là rất cao. Có thể chỉ trong vài tuần tới, chúng ta sẽ có quyết định chính thức."

Tin tức ấy khiến Quyên không khỏi rưng rưng xúc động. Suốt bao tháng ngày qua, từ những buổi trình bày đề án đầy hồi hộp, đến những đêm dài soạn thảo hồ sơ, rồi giờ đây là một đợt dịch bệnh đã thử thách tận cùng sức chịu đựng của cả cộng đồng, tất cả dường như đang hội tụ lại, dẫn đến một kết quả mà cô từng không dám tin sẽ có ngày đạt được một cách trọn vẹn đến vậy. "Cảm ơn ông, vì đã luôn công tâm, khách quan trong suốt quá trình đánh giá," cô nói, giọng cô nghẹn ngào. "Đây không chỉ là chiến thắng của riêng chúng tôi, mà còn là chiến thắng của tất cả những người đã tin tưởng, ủng hộ chúng tôi suốt chặng đường vừa qua."

Ông Lộc, dù vẫn đang trong giai đoạn dưỡng sức, nhưng khi nghe tin tức ấy, cũng không giấu được niềm vui. "Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến nhiều thăng trầm của nghề thuốc này," ông nói khi Quyên đến thăm ông tại nhà vào buổi chiều hôm đó. "Nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy tự hào như lúc này, khi chứng kiến khu vườn không chỉ được cứu, mà còn chứng minh được giá trị của mình một cách thuyết phục, rõ ràng nhất có thể, ngay giữa lúc cộng đồng cần đến nó nhất."

Buổi tối hôm đó, khi tin tức về việc Kim Thái chính thức rút lui lan truyền khắp thị trấn, người dân Yên Sơn tự phát tổ chức một buổi liên hoan nhỏ ngay tại sân bệnh viện, để ăn mừng cho cả hai chiến thắng liên tiếp — chiến thắng trước dịch bệnh, và chiến thắng trong hành trình bảo vệ khu vườn dược liệu quý giá của thị trấn. Tiếng cười nói, tiếng nhạc dân ca vang lên rộn ràng khắp khuôn viên bệnh viện, xua tan hoàn toàn không khí căng thẳng, lo âu đã bao trùm suốt mấy tuần qua.

Quyên đứng giữa đám đông, nhìn quanh khung cảnh náo nhiệt, ấm áp ấy, lòng cô tràn ngập một cảm giác biết ơn sâu sắc. Cô nhìn thấy cha mình đang cười nói rôm rả cùng những người hàng xóm, nhìn thấy ông Lộc, dù còn hơi yếu, vẫn được mọi người vây quanh hỏi thăm, chúc mừng, nhìn thấy Nhung đang nhảy múa vui vẻ cùng vài đồng nghiệp, và nhìn thấy Bảo Nam đang tiến lại gần cô, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương, sự tự hào.

"Chúng ta đã làm được rồi, Quyên à," anh nói, nắm lấy tay cô, kéo cô hòa vào dòng người đang vui mừng nhảy múa xung quanh. "Không chỉ cứu được khu vườn của mẹ em, mà chúng ta còn cứu được cả một thị trấn, đồng thời tìm thấy nhau, tìm thấy tình yêu, tìm thấy con đường chữa lành cho chính bản thân mình giữa hành trình đầy gian nan ấy."

Quyên mỉm cười, ngả đầu vào vai anh, để âm nhạc, tiếng cười nói rộn ràng của cả cộng đồng bao trùm lấy hai người, đánh dấu cho sự kết thúc trọn vẹn của một chặng đường đầy thử thách, và mở ra một chương mới, tươi sáng hơn, tràn đầy hy vọng hơn cho khu vườn dược liệu, cho thị trấn Yên Sơn, và cho chính cuộc đời của cả hai người, những con người đã cùng nhau đi qua biết bao mất mát, để cuối cùng, tìm thấy sự chữa lành, tìm thấy hạnh phúc đích thực bên nhau, ngay trên chính mảnh đất mà tình yêu thương của một người mẹ, một lương y đã bền bỉ vun trồng suốt ba mươi năm cuộc đời, để rồi hôm nay, những hạt giống ấy đang đơm hoa kết trái theo cách trọn vẹn nhất mà bà có lẽ cũng chưa từng dám mơ tới.

Đã sao chép liên kết chương