Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Một buổi chiều muộn, khi Quyên đang chuẩn bị rời quầy dược sau ca trực dài, Bảo Nam bất ngờ ghé qua, ánh mắt anh có phần trầm lặng khác thường. "Tôi có thể mời cô đi dạo một lát được không?" anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa điều gì đó nặng lòng, khó nói.

Cả hai cùng nhau đi dọc theo con đường nhỏ dẫn ra bờ suối phía sau thị trấn, nơi dòng nước trong vắt vẫn ngày đêm chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh. Bảo Nam im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng. "Hôm nay là ngày giỗ của vợ con tôi," anh nói, giọng anh trầm xuống, đầy nỗi đau vẫn còn tươi rói dù đã hai năm trôi qua.

Quyên khựng lại trong giây lát, không ngờ anh lại chủ động chia sẻ về nỗi đau sâu kín nhất của mình một cách cởi mở như vậy. Cô im lặng, để anh có không gian tiếp tục câu chuyện theo nhịp độ riêng của mình. "Diệu Anh, vợ tôi, là giáo viên tiểu học," Bảo Nam kể, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dòng suối đang lững lờ trôi. "Con gái tôi, bé Bảo An, khi đó mới ba tuổi. Hai mẹ con đang trên đường về nhà ngoại thì gặp tai nạn xe khách. Tôi khi đó đang trực cấp cứu tại bệnh viện, chính tay tôi tiếp nhận ca cấp cứu, nhưng không kịp nhận ra đó là vợ con mình cho đến khi đã quá muộn."

Câu chuyện ấy khiến Quyên không khỏi nghẹn ngào xúc động, hai bàn tay cô siết chặt lấy nhau như để kìm nén cảm xúc. Cô không thể tưởng tượng nổi, nỗi đau khủng khiếp mà Bảo Nam đã phải trải qua — không chỉ mất đi những người thân yêu nhất, mà còn phải chứng kiến giây phút cuối cùng ấy trong vai trò của một bác sĩ bất lực.

"Sau tai nạn đó, tôi rơi vào trạng thái gần như suy sụp hoàn toàn," Bảo Nam tiếp tục, giọng anh khàn đặc. "Tôi bắt đầu hoài nghi mọi thứ, kể cả năng lực chuyên môn của chính mình. Tôi tự trách bản thân, vì đã không đủ nhanh nhạy, không đủ giỏi để cứu được người thân của chính mình, dù tôi biết, về mặt y khoa, ca chấn thương đó gần như không có cơ hội sống sót ngay từ đầu."

"Vậy còn việc anh hoài nghi y học cổ truyền?" Quyên hỏi nhẹ nhàng, cố gắng hiểu rõ hơn về nguồn gốc của thái độ ban đầu mà anh từng thể hiện.

Bảo Nam thở dài thật sâu, ánh mắt anh thoáng chút đau đớn khi hồi tưởng lại. "Mẹ vợ tôi, sau khi con gái mất, đã đổ hết trách nhiệm lên tôi, cho rằng nếu tôi là một bác sĩ giỏi hơn, có thể đã cứu được," anh kể tiếp. "Bà ấy sau đó chuyển sang tin tưởng tuyệt đối vào một thầy lang không rõ nguồn gốc, người hứa hẹn có thể giúp bà kết nối với linh hồn con gái đã mất, tiêu tốn rất nhiều tiền bạc mà chẳng mang lại điều gì ngoài sự an ủi giả tạo. Có lẽ, chính trải nghiệm đó đã khiến tôi hình thành một định kiến tiêu cực, thiếu công bằng với toàn bộ y học cổ truyền, dù tôi biết, đó không phải là bản chất thực sự của nó."

Quyên lắng nghe, trái tim cô nặng trĩu trước những gì Bảo Nam đã trải qua. Cô hiểu ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, nguyên tắc của anh, là một người đàn ông đang mang trong lòng những vết thương sâu sắc, chưa từng thực sự được chữa lành. "Cảm ơn anh, vì đã tin tưởng chia sẻ với tôi những điều này," cô nói, giọng cô dịu dàng. "Tôi biết, đây không phải là điều dễ dàng để nói ra."

"Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần phải nói ra, thay vì cứ mãi chôn giấu nó trong lòng," Bảo Nam đáp, ánh mắt anh nhìn cô đầy sự chân thành. "Từ ngày gặp cô, tiếp xúc với khu vườn này, tôi dần nhận ra, sự thật không nằm ở việc Đông y hay Tây y đúng hay sai, mà nằm ở việc con người sử dụng chúng với sự trung thực, tận tâm hay không. Chính cô đã giúp tôi nhìn nhận lại điều đó, cũng như dần học cách buông bỏ những oán trách, đau khổ mà tôi đã tự giam mình trong đó suốt hai năm qua."

Cả hai đứng lặng bên bờ suối, ánh hoàng hôn nhuộm vàng rực cả không gian xung quanh họ. Quyên nhẹ nhàng đặt tay lên vai Bảo Nam, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng chan chứa sự thấu hiểu, đồng cảm sâu sắc nhất. "Vợ con anh, nếu ở trên đó nhìn thấy anh bây giờ, chắc chắn cũng sẽ mong anh có thể tìm lại được hạnh phúc, thay vì cứ mãi dằn vặt bản thân," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

Bảo Nam quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc lẫn một cảm xúc khác, mơ hồ nhưng ấm áp, mà cả hai đều cảm nhận được rõ ràng nhưng chưa ai dám gọi tên thành lời. "Cảm ơn cô, Quyên," anh nói, giọng anh khẽ khàng, ấm áp. "Vì đã xuất hiện đúng lúc tôi cần một lý do để bắt đầu tin tưởng trở lại vào cuộc sống."

Buổi chiều hôm ấy, khi cả hai cùng nhau đi bộ trở về, không khí giữa họ đã trở nên khác hẳn — không còn là mối quan hệ đồng nghiệp, đồng minh đơn thuần trong cuộc chiến bảo vệ khu vườn, mà đã dần chuyển hóa thành một sự gắn kết sâu sắc hơn, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, sẻ chia những nỗi đau, những vết thương mà cả hai đều đang trên hành trình chữa lành.

Trên đường về, Bảo Nam bất ngờ dừng chân trước một bụi hoa dại mọc ven đường, những đóa hoa nhỏ màu tím nhạt đang khoe sắc dưới ánh hoàng hôn. "Bé Bảo An rất thích những bông hoa như thế này," anh nói, giọng anh dịu dàng hồi tưởng. "Mỗi lần đi dạo cùng con, con bé đều đòi hái một bông về cắm trong chiếc ly nhỏ trên bàn học, dù chỉ được vài ngày là hoa đã héo."

Quyên khẽ mỉm cười, cúi xuống ngắt một bông hoa, nhẹ nhàng đưa cho anh. "Vậy thì hôm nay, anh hãy mang một bông về, coi như thay con bé chăm sóc nó," cô nói, ánh mắt cô ấm áp. Bảo Nam nhận lấy bông hoa, tay anh khẽ run, nhưng gương mặt anh lại nở một nụ cười hiếm hoi, chân thành.

"Đây là lần đầu tiên, sau hai năm, tôi có thể nhắc đến con bé mà không cảm thấy như bị bóp nghẹt trái tim," anh nói, giọng anh nhẹ nhõm lạ thường. "Cảm ơn cô, vì đã cho tôi cơ hội để nhớ về con bé bằng sự ấm áp, thay vì chỉ toàn là đau đớn như trước đây."

Cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng, nhưng đó là sự im lặng dễ chịu, không còn nặng nề như trước. Quyên cảm nhận được, giữa họ giờ đây đã hình thành một sợi dây liên kết đặc biệt, vượt xa hơn cả tình đồng nghiệp hay tình bạn thông thường — một sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai con người từng cùng trải qua những mất mát lớn lao, và cùng đang tìm cách bước tiếp, mang theo những ký ức đẹp đẽ thay vì chỉ là nỗi đau.

Khi về đến gần cổng bệnh viện, Bảo Nam dừng lại, quay sang nhìn Quyên với ánh mắt chân thành. "Tôi mong, chúng ta có thể tiếp tục đồng hành cùng nhau, không chỉ trong việc bảo vệ khu vườn, mà còn trong nhiều chặng đường khác nữa của cuộc sống," anh nói, giọng anh có phần ngập ngừng nhưng đầy chân thành.

Quyên cảm nhận được ý nghĩa sâu xa ẩn sau lời nói ấy, tim cô khẽ đập rộn ràng. "Tôi cũng mong như vậy," cô đáp, khẽ mỉm cười. Cả hai đứng đó một lúc lâu, dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, chia sẻ một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa bao bộn bề lo toan của cuộc sống, của cuộc chiến bảo vệ khu vườn vẫn còn đang tiếp diễn phía trước.

Trước khi chia tay, Bảo Nam ngập ngừng một lúc rồi nói thêm. "Tôi muốn kể cho cô nghe thêm một điều," anh nói, giọng anh trầm xuống. "Sau khi vợ con mất, tôi từng nghĩ đến việc bỏ nghề y hoàn toàn, vì cảm thấy mình không xứng đáng khoác lên chiếc áo blouse trắng nữa. Nhưng chính những bệnh nhân tại bệnh viện tỉnh, những người vẫn tin tưởng, cần đến tôi mỗi ngày, đã giữ tôi ở lại với nghề. Tôi xin chuyển về đây, một phần cũng vì muốn tìm một khởi đầu mới, một nơi mà không phải mọi góc phố đều gợi nhắc tôi về những gì đã mất."

"Vậy anh đã tìm thấy nó chưa, cái khởi đầu mới ấy?" Quyên hỏi, ánh mắt cô dịu dàng nhìn anh.

Bảo Nam im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn cô đầy ý nghĩa. "Tôi nghĩ, tôi đang dần tìm thấy nó, ngay tại đây, ngay lúc này," anh đáp, giọng anh chân thành. Câu trả lời ấy khiến Quyên không khỏi bối rối, nhưng cũng tràn đầy một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng mà cô chưa từng cho phép mình cảm nhận trọn vẹn kể từ sau khi mẹ mất.

Đêm hôm đó, khi trở về nhà, Quyên nằm mãi không ngủ được, trong đầu cứ vang vọng mãi những lời Bảo Nam đã nói. Cô ngắt thêm một bông hoa dại cùng loại lúc chiều, mang về cắm vào chiếc ly nhỏ đặt trên bàn học cũ, nơi vẫn còn lưu giữ vài kỷ vật của tuổi thơ. Cô mỉm cười, nhận ra, có lẽ, chính những mất mát, những vết thương mà cả hai đã cùng trải qua, lại đang trở thành cầu nối đưa họ đến gần nhau hơn, theo một cách mà cô chưa từng dám nghĩ đến khi mới bắt đầu hành trình cứu lấy khu vườn của mẹ mình.

Đã sao chép liên kết chương