Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Hai ngày sau buổi họp căng thẳng tại bệnh viện, khi Quyên đang một mình sắp xếp lại tủ thuốc tại quầy dược vào cuối ca trực, cô nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, yêu cầu cô đến gặp riêng tại một quán cà phê nhỏ ngoài thị trấn, với nội dung ngắn gọn: "Tôi là Trương Gia Bách. Tôi nghĩ, chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn với nhau, thay vì cứ đối đầu qua trung gian mãi." Quyên đắn đo một lúc, nhưng cuối cùng quyết định đến gặp, với suy nghĩ, biết rõ đối phương nghĩ gì cũng là một cách để cô chuẩn bị tốt hơn cho những bước đi tiếp theo.

Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không gian yên tĩnh, kín đáo. Trương Gia Bách đã ngồi sẵn ở góc trong cùng khi Quyên đến, dáng vẻ ông điềm tĩnh, lịch lãm trong bộ vest màu xám tro. "Cảm ơn cô đã nhận lời gặp tôi," ông nói, giọng ông nhã nhặn, không hề có chút gay gắt nào như Quyên tưởng tượng. "Tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta cần nói chuyện một cách sòng phẳng, người lớn với nhau."

"Tôi đang lắng nghe," Quyên đáp, giọng cô giữ vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng không khỏi cảnh giác.

Trương Gia Bách chậm rãi rót thêm trà vào tách của mình, ánh mắt ông quan sát Quyên một lúc trước khi lên tiếng. "Tôi phải thừa nhận, cô là một đối thủ đáng gờm, thông minh, kiên định, biết cách xây dựng liên minh," ông nói, giọng ông có phần khen ngợi thật lòng. "Chính vì vậy, tôi muốn đưa ra một đề nghị khác, thay vì tiếp tục cuộc chiến giằng co này. Công ty Kim Thái đang có kế hoạch mở một trung tâm nghiên cứu, sơ chế dược liệu quy mô lớn tại tỉnh. Tôi sẵn sàng mời cô về làm giám đốc phụ trách mảng nghiên cứu, với mức lương gấp năm lần hiện tại, cùng toàn quyền quyết định về mặt chuyên môn."

Quyên không khỏi bất ngờ trước đề nghị ấy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Tôi hiểu, đây là một lời đề nghị hào phóng," cô đáp, giọng cô thẳng thắn. "Nhưng tôi không nghĩ, ông đang mời tôi vì tin tưởng vào năng lực của tôi. Ông đang muốn đưa tôi ra khỏi cuộc chiến bảo vệ khu vườn, đúng không?"

Trương Gia Bách khẽ mỉm cười, không phủ nhận. "Cô đúng là thông minh," ông nói. "Nhưng tôi nghĩ, đây vẫn là một đề nghị đôi bên cùng có lợi. Cô sẽ có một sự nghiệp rộng mở hơn, không còn phải giới hạn trong một khu vườn nhỏ bé, lạc hậu ở một huyện miền núi nghèo khó. Còn tôi, tôi sẽ có được mảnh đất mình cần, để phát triển một mô hình sơ chế dược liệu hiện đại, quy mô công nghiệp, mang lại lợi ích kinh tế cho cả vùng, tạo thêm hàng trăm việc làm cho người dân địa phương."

"Ông nói nghe có vẻ rất thuyết phục," Quyên đáp, giọng cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng kiên quyết. "Nhưng ông quên mất một điều — khu vườn ấy không chỉ là đất đai, là tài sản để mua bán, chuyển nhượng. Đó là nơi mẹ tôi đã dành trọn ba mươi năm cuộc đời để gây dựng, là nơi hàng trăm gia đình trong vùng đã tìm thấy sự chữa lành, là một hệ sinh thái tri thức mà một khi bị san lấp, sẽ không thể nào khôi phục lại được."

"Cô đang lãng mạn hóa vấn đề," Trương Gia Bách nói, giọng ông có phần sắc lạnh hơn. "Trong kinh doanh, cảm xúc không giải quyết được vấn đề gì cả. Số liệu, lợi nhuận, hiệu quả kinh tế mới là điều quyết định. Tôi khuyên cô, nên suy nghĩ thực tế hơn, vì lợi ích lâu dài của chính cô và gia đình."

"Tôi cảm ơn ông đã dành thời gian gặp tôi," Quyên đáp, đứng dậy, ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào ông. "Nhưng câu trả lời của tôi là không. Tôi sẽ tiếp tục bảo vệ khu vườn của mẹ tôi, bằng tất cả những gì tôi có thể làm được, cho đến hơi sức cuối cùng."

Trương Gia Bách nhìn theo Quyên rời khỏi quán, ánh mắt ông thoáng qua một chút gì đó khó đoán, có thể là sự tức giận, cũng có thể là một chút nể phục ngầm. Nhưng ngay sau đó, gương mặt ông trở lại vẻ lạnh lùng, tính toán thường thấy, như thể ông đã dự liệu trước khả năng bị từ chối, và đã có sẵn một kế hoạch dự phòng khác.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, một làn sóng tin đồn bắt đầu lan truyền khắp thị trấn Yên Sơn. Người ta rỉ tai nhau về trường hợp một cụ già ở xóm trên, sau khi uống thuốc nam lấy từ vườn dược liệu bệnh viện, bệnh tình không những không thuyên giảm mà còn trở nặng, phải chuyển lên bệnh viện tỉnh cấp cứu. Câu chuyện được thêu dệt thêm nhiều chi tiết ly kỳ, lan truyền nhanh chóng qua các nhóm chat, các buổi họp chợ, khiến không ít người dân bắt đầu tỏ ra hoài nghi về chất lượng, độ an toàn của những bài thuốc từ khu vườn.

"Tôi nghe nói, có người thậm chí còn nói khu vườn ấy bị nguyền rủa từ khi bà Sen mất, cây cối giờ đây mọc hoang, không còn được kiểm định chất lượng như trước," một bệnh nhân lớn tuổi nói với Nhung khi đến khám tại quầy dược, giọng bà đầy vẻ lo lắng. "Có đúng vậy không cô?"

Nhung, dù cố gắng trấn an, giải thích rõ ràng, nhưng vẫn không khỏi lo lắng khi thấy tin đồn lan nhanh đến mức khó kiểm soát. Cô lập tức gọi điện báo tin cho Quyên ngay trong giờ nghỉ trưa. "Tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn tôi tưởng," Nhung nói, giọng cô gấp gáp. "Cậu cần phải làm gì đó ngay, trước khi tin đồn này lan rộng hơn nữa, ảnh hưởng đến uy tín của cả khu vườn lẫn bệnh viện."

Quyên lập tức tìm gặp Bảo Nam để cùng tìm cách xác minh câu chuyện. Sau khi dò hỏi, tra cứu hồ sơ bệnh án, cả hai phát hiện ra sự thật hoàn toàn khác với những gì tin đồn lan truyền. Cụ già được nhắc đến trong câu chuyện, thực chất mắc bệnh tiểu đường mãn tính đã nhiều năm, nhưng lại tự ý ngưng sử dụng thuốc điều trị theo toa của bác sĩ, chỉ dùng riêng một loại lá cây không rõ nguồn gốc do người quen mách bảo, hoàn toàn không liên quan gì đến khu vườn dược liệu của bệnh viện hay những bài thuốc mà ông Lộc, Quyên đang bào chế theo đúng quy trình, có kiểm định rõ ràng.

"Đây rõ ràng là một chiến dịch bôi nhọ có chủ đích," Bảo Nam nói, giọng anh đầy bức xúc sau khi xem xét kỹ hồ sơ. "Ai đó đã cố tình bóp méo sự thật, gán ghép câu chuyện của cụ già này với khu vườn của chúng ta, nhằm gieo rắc sự hoài nghi trong lòng người dân, đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất."

"Em nghĩ, chúng ta cần phải làm rõ sự thật này càng sớm càng tốt," Quyên nói, giọng cô kiên quyết. "Không thể để những lời đồn thổi vô căn cứ làm lung lay niềm tin mà chúng ta đã dày công xây dựng suốt bấy lâu nay."

Bảo Nam gật đầu đồng tình. "Anh sẽ soạn thảo một văn bản y khoa chính thức, làm rõ nguyên nhân thực sự khiến bệnh tình cụ già trở nặng, có đầy đủ chữ ký xác nhận của các bác sĩ liên quan," anh nói. "Chúng ta cũng nên nhờ cô Quỳnh Như hỗ trợ đăng tải thông tin chính xác, để kịp thời dập tắt tin đồn trước khi nó lan rộng thêm."

Ngay sáng hôm sau, Quyên cùng ông Lộc quyết định đến tận nhà cụ già trong câu chuyện để tìm hiểu ngọn ngành, đồng thời mời cụ đến bệnh viện kiểm tra lại sức khỏe một cách kỹ lưỡng. Khi biết rõ câu chuyện đã bị người ta xuyên tạc, gán ghép sai sự thật, cụ già không khỏi bức xúc. "Tôi có nói với ai là uống thuốc từ vườn của bệnh viện đâu," cụ phân trần, giọng cụ run run vì tức giận. "Tôi chỉ nghe đứa cháu họ mách bảo, hái lá cây gì đó ngoài bờ ruộng về sắc uống, đâu có liên quan gì đến ông Lộc hay khu vườn sau bệnh viện. Không hiểu sao người ta lại đồn thổi be bét như vậy."

Ông Lộc nắm tay cụ, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy sự quan tâm chân thành. "Bà cứ yên tâm, chúng tôi sẽ đưa bà đi khám lại cẩn thận, đồng thời làm rõ mọi chuyện trước bà con trong xóm, để không ai còn hiểu lầm nữa," ông nói. Cụ già gật đầu, ánh mắt cụ đầy sự tin tưởng dành cho người lương y đã gắn bó với thị trấn suốt mấy chục năm qua. Chính sự đồng ý hợp tác của cụ, cùng với hồ sơ bệnh án rõ ràng, đã trở thành bằng chứng quan trọng nhất giúp Quyên và Bảo Nam có đủ căn cứ để phản bác lại tin đồn một cách thuyết phục, không thể chối cãi.

Đêm hôm đó, khi ngồi lại cùng nhau soạn thảo văn bản đính chính, Quyên không khỏi cảm thấy mệt mỏi trước những chiêu trò ngày càng tinh vi, quyết liệt từ phía đối thủ. Nhưng nhìn sang Bảo Nam, thấy anh vẫn kiên nhẫn, tỉ mỉ rà soát từng câu chữ để đảm bảo tính chính xác, khách quan tuyệt đối, cô lại cảm thấy vững tâm hơn. "Cảm ơn anh, vì luôn đồng hành cùng em trong mọi hoàn cảnh," cô nói, khẽ tựa đầu vào vai anh trong giây lát.

"Chúng ta đang cùng nhau bảo vệ một điều đúng đắn," Bảo Nam đáp, giọng anh chắc nịch, tay anh vòng qua ôm nhẹ vai cô. "Dù đối thủ có tinh vi đến đâu, thì sự thật, một khi được trình bày rõ ràng, minh bạch, cuối cùng vẫn sẽ chiến thắng." Lời khẳng định ấy, cùng với sự hiện diện vững vàng của anh bên cạnh, tiếp thêm cho Quyên sức mạnh để tiếp tục đối diện với những thử thách còn đang chờ đợi phía trước, trong cuộc chiến bảo vệ khu vườn dường như ngày càng trở nên khốc liệt hơn.

Đã sao chép liên kết chương