Chương 27
Chương 27 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
Đúng ba tuần sau lời hứa hẹn của ông Quốc, một văn bản chính thức từ Sở Y tế tỉnh được gửi đến bệnh viện huyện Yên Sơn, thông báo quyết định cuối cùng liên quan đến số phận của khu vườn dược liệu. Ông Hùng, ngay khi nhận được văn bản, đã lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn với toàn thể ban giám đốc, cùng sự có mặt của Quyên, Bảo Nam và ông Lộc.
Không khí trong phòng họp căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được rõ ràng qua từng hơi thở của mọi người. Ông Hùng cầm trên tay tập văn bản dày, chậm rãi mở ra, giọng ông run lên vì xúc động khi bắt đầu đọc. "Căn cứ vào kết quả khảo sát của đoàn chuyên gia trường đại học dược, đánh giá thực tế từ đợt ứng phó dịch bệnh vừa qua, cùng nguyện vọng chính đáng của cộng đồng địa phương, Sở Y tế tỉnh chính thức phê duyệt đề án giữ lại và đầu tư mở rộng khu vườn dược liệu sau bệnh viện huyện Yên Sơn, phát triển thành Trung tâm Nghiên cứu và Điều trị kết hợp Đông - Tây y cấp huyện, với nguồn kinh phí đầu tư ban đầu được phân bổ ngay trong quý tới."
Câu chữ cuối cùng vừa dứt, cả căn phòng bùng nổ trong niềm vui sướng vỡ òa. Quyên, không kìm được cảm xúc, bật khóc ngay tại chỗ, hai tay cô ôm chặt lấy mặt, những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn trào không ngừng. Bảo Nam lập tức ôm lấy cô, siết chặt vào lòng, còn ông Lộc thì đứng lặng người một lúc, đôi mắt ông cũng đỏ hoe, ngấn lệ trước tin vui mà ông đã mong chờ suốt bao năm tháng qua.
"Chúng ta đã làm được rồi," ông Lộc nói, giọng ông nghẹn ngào, tay ông run run nắm lấy tay Quyên. "Di sản của mẹ cháu, giờ đây không chỉ được bảo tồn, mà còn được chính thức công nhận, được đầu tư phát triển một cách bài bản, chuyên nghiệp. Đây là điều mà ngay cả trong những giấc mơ đẹp nhất, ông cũng chưa từng dám nghĩ tới."
Ông Hùng, sau khi đọc xong toàn bộ văn bản, còn đặc biệt nhấn mạnh đến một điều khoản quan trọng khác. "Văn bản cũng nêu rõ, cô Quyên sẽ được đề xuất giữ vai trò phó giám đốc phụ trách chuyên môn của trung tâm mới, còn ông Lộc sẽ đảm nhận vị trí cố vấn trưởng về y học cổ truyền," ông nói, ánh mắt ông nhìn Quyên đầy sự trân trọng. "Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho những gì hai người đã cống hiến, không chỉ trong việc bảo vệ khu vườn, mà còn trong cả đợt ứng phó dịch bệnh vừa qua." Quyên không khỏi bàng hoàng trước tin tức bất ngờ ấy, cô quay sang nhìn ông Lộc, cả hai cùng trao nhau ánh mắt xúc động, không thốt nên lời.
Bảo Nam, đứng cạnh đó, cũng nhận được thông báo riêng, rằng anh sẽ được đề cử làm trưởng khoa nội kết hợp, phụ trách xây dựng phác đồ điều trị tích hợp giữa hai nền y học cho toàn bộ trung tâm. "Đây là một trách nhiệm lớn lao, nhưng cũng là một vinh dự mà tôi chưa từng dám mơ tới khi mới đặt chân đến Yên Sơn hai năm trước," anh phát biểu, giọng anh đầy xúc động, tay anh siết nhẹ tay Quyên như một cách chia sẻ niềm hạnh phúc đang trào dâng trong lòng cả hai.
Theo nội dung đề án được phê duyệt, Trung tâm Nghiên cứu và Điều trị kết hợp Đông - Tây y sẽ được xây dựng ngay trên nền khu vườn hiện tại, mở rộng thêm diện tích ra khu đất lân cận vốn thuộc quyền quản lý của bệnh viện nhưng chưa được sử dụng hiệu quả. Trung tâm sẽ bao gồm khu vực trồng trọt, bảo tồn giống cây thuốc quý hiếm, phòng nghiên cứu, bào chế thuốc theo tiêu chuẩn hiện đại, cùng một khu khám chữa bệnh kết hợp, nơi bệnh nhân có thể lựa chọn phương pháp điều trị phù hợp nhất với tình trạng sức khỏe của mình, dưới sự tư vấn của cả bác sĩ Tây y lẫn lương y giàu kinh nghiệm.
Ông Hùng còn cho biết thêm, phía Sở Y tế đã lên kế hoạch mời thêm một vài chuyên gia đầu ngành để hỗ trợ tư vấn kỹ thuật trong giai đoạn thiết kế, xây dựng trung tâm, đồng thời dự kiến sẽ tổ chức lễ khởi công ngay khi các thủ tục hành chính cuối cùng được hoàn tất, dự kiến rơi vào khoảng cuối mùa đông, đầu mùa xuân năm sau, thời điểm mà theo ông, sẽ mang ý nghĩa biểu tượng đặc biệt cho một khởi đầu mới tràn đầy sức sống. "Đây sẽ là mô hình kiểu mẫu đầu tiên của tỉnh," ông Hùng phát biểu, giọng ông đầy tự hào. "Và tôi tin, với những gì Quyên, bác sĩ Nam cùng ông Lộc đã chứng minh được, chúng ta hoàn toàn có đủ năng lực để xây dựng, vận hành trung tâm này một cách xuất sắc nhất, trở thành hình mẫu để nhiều địa phương khác học hỏi theo."
Cô Quỳnh Như, khi hay tin, cũng lập tức có mặt để ghi lại khoảnh khắc lịch sử này, tay cô thoăn thoắt chụp ảnh, ghi chép, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui không kém gì những người trong cuộc. "Đây sẽ là bài viết cuối cùng khép lại loạt phóng sự về khu vườn này, nhưng tôi tin, câu chuyện của các bạn sẽ còn được kể lại rất lâu về sau," cô nói với Quyên, giọng cô đầy sự trân trọng. "Từ một khu vườn suýt bị san lấp, trở thành trung tâm kiểu mẫu của cả tỉnh, đây thực sự là một câu chuyện truyền cảm hứng hiếm có mà tôi vinh dự được chứng kiến, được góp một phần nhỏ bé vào đó."
Tin tức về quyết định chính thức này nhanh chóng lan truyền khắp thị trấn, mang đến một làn sóng vui mừng chưa từng có. Người dân Yên Sơn, đặc biệt là những gia đình từng chịu ơn bà Sen, tự phát kéo đến khu vườn để chung vui, mang theo hoa quả, những món quà giản dị như một cách bày tỏ lòng biết ơn, sự tự hào dành cho thành quả mà cả cộng đồng đã cùng nhau góp sức đạt được.
Trong khi đó, đối với công ty Kim Thái, đây là một thất bại toàn diện, không thể cứu vãn. Sau khi quyết định chính thức được công bố, Trương Gia Bách không còn xuất hiện tại Yên Sơn thêm bất kỳ lần nào nữa. Có tin đồn rằng, ông ta đã chuyển hướng đầu tư sang một tỉnh khác, nơi ít vướng phải những rào cản về giá trị cộng đồng như tại Yên Sơn. Dù vậy, trước khi rời đi hẳn, ông Bách có gửi một bức thư ngắn đến Quyên, nội dung khiến cô không khỏi bất ngờ.
"Tôi thừa nhận, mình đã thua trong cuộc chiến này, không phải vì thiếu tiềm lực tài chính, mà vì đã đánh giá thấp sức mạnh của những giá trị mà cô đang bảo vệ," bức thư viết. "Tôi từng nghĩ, mọi thứ đều có thể quy đổi thành con số, thành lợi nhuận. Nhưng câu chuyện của cô đã cho tôi thấy, có những giá trị vượt xa khỏi những phép tính đơn thuần ấy. Tôi chúc cô cùng khu vườn của mình sẽ tiếp tục phát triển bền vững trong tương lai."
Nhung, khi nghe Quyên kể lại nội dung bức thư, không giấu được vẻ hoài nghi. "Tôi thì tôi vẫn thấy khó tin lắm," cô nói, giọng cô nửa đùa nửa thật. "Nhưng thôi, dù sao đi nữa, ông ta cũng đã chính thức rút lui, để cậu yên ổn xây dựng tương lai, vậy là mừng rồi." Quyên bật cười trước câu nói bộc trực của bạn, nhưng trong lòng cô cũng thầm đồng tình, rằng điều quan trọng nhất lúc này không phải là phán xét con người Trương Gia Bách, mà là tập trung toàn bộ tâm sức cho chặng đường phát triển phía trước của khu vườn.
Đọc xong bức thư, Quyên không khỏi trầm ngâm. Cô đưa nó cho Bảo Nam xem, cả hai cùng trao đổi ánh mắt đầy suy tư. "Em nghĩ, đây có lẽ là lời thừa nhận chân thành nhất mà một người như ông Bách có thể đưa ra," Quyên nói. "Dù ông ấy từng gây cho chúng ta không ít khó khăn, nhưng em vẫn mong, đây sẽ là một bài học giúp ông ấy thay đổi cách tiếp cận trong những dự án kinh doanh sau này."
Buổi tối hôm đó, để ăn mừng cho quyết định lịch sử này, Quyên cùng gia đình, ông Lộc, Nhung và toàn thể những người đã đồng hành suốt hành trình vừa qua, tổ chức một bữa tiệc nhỏ ngay tại khu vườn. Dưới ánh đèn lồng được treo khắp các luống cây, mọi người cùng nhau nâng ly, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm, những khó khăn đã cùng nhau vượt qua trong suốt hành trình dài đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa ấy.
"Mẹ cháu chắc chắn đang mỉm cười, dõi theo tất cả chúng ta từ trên đó," ông Lộc nói, nâng ly trà hướng về phía tấm ảnh bà Sen được đặt trang trọng trên chiếc bàn nhỏ giữa vườn. "Bà ấy đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ đây, tất cả chúng ta, cùng nhau, đã giúp những hạt giống ấy nảy mầm, đơm hoa kết trái theo cách trọn vẹn nhất."
Quyên nhìn quanh, nhìn cha mình đang cười rạng rỡ bên cạnh ông Lộc, nhìn Nhung đang trò chuyện rôm rả cùng vài người hàng xóm, nhìn Bảo Nam đang nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương, sự tự hào. Cô nhận ra, đây chính xác là hình ảnh mà cô đã hằng mong ước, kể từ ngày đầu tiên quyết định bước chân trở lại khu vườn từng bị bỏ hoang suốt hơn một năm trời — một gia đình được hàn gắn, một cộng đồng được gắn kết, và một di sản quý giá được tiếp nối, phát triển bền vững cho những thế hệ mai sau. Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao trên khu vườn, thầm hứa với mẹ, rằng cô sẽ tiếp tục vun đắp cho giấc mơ mà bà đã gieo trồng, không chỉ cho riêng gia đình mình, mà cho cả một cộng đồng đã cùng nhau đi qua bao thăng trầm để có được ngày hôm nay.