Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 28

Chương 28 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Những tuần tiếp theo, khu vườn dược liệu trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Đội ngũ kỹ sư, kiến trúc sư được Sở Y tế cử xuống để khảo sát, lên bản vẽ thiết kế chi tiết cho Trung tâm Nghiên cứu và Điều trị kết hợp Đông - Tây y, thường xuyên có mặt tại đây, trao đổi, tham vấn ý kiến trực tiếp từ Quyên, Bảo Nam và đặc biệt là ông Lộc, người có kinh nghiệm sâu sắc nhất về đặc tính sinh trưởng của từng loại cây thuốc, về cách bố trí không gian sao cho vừa khoa học, vừa giữ được nét truyền thống vốn có.

"Khu vực này nhất định phải giữ nguyên vị trí, không được di dời," ông Lộc nói với đội kiến trúc sư, tay ông chỉ về phía luống cây kim ngân mà Bảo Nam từng lỡ tay nhổ nhầm trong buổi chiều học việc đầu tiên. "Đây là giống cây quý, đã được bà Sen dày công thuần hóa suốt nhiều năm, không thể tùy tiện di chuyển mà không ảnh hưởng đến sự phát triển của nó." Đội kiến trúc sư, sau khi lắng nghe, đã điều chỉnh lại bản vẽ, đảm bảo khu vực trồng trọt cốt lõi được giữ nguyên vẹn, trong khi các hạng mục xây dựng mới sẽ được bố trí hài hòa xung quanh, không xâm phạm đến những gì đã tồn tại từ trước.

Ông Thành, trong suốt quá trình này, đã trở thành một nhân tố không thể thiếu. Với kiến thức đã tích lũy được suốt mấy tháng qua, cùng với sự am hiểu về từng ngóc ngách của khu vườn từ những năm tháng còn phụ giúp vợ mình trước đây, ông đảm nhận vai trò cầu nối quan trọng giữa đội thiết kế và những yêu cầu đặc thù của một khu vườn dược liệu truyền thống. "Tôi chưa từng nghĩ, mình lại có thể đóng góp nhiều đến vậy," ông chia sẻ với Quyên trong một buổi tối, khi cả hai cha con cùng nhau xem lại bản vẽ thiết kế mới nhất. "Nhưng giờ đây, mỗi khi nhìn thấy bản vẽ, cha lại hình dung ra được, khu vườn này sẽ trông như thế nào trong vài năm tới, và cha cảm thấy hạnh phúc vô cùng khi được là một phần của quá trình ấy."

Quyên mỉm cười, khoác tay cha, cả hai cùng nhìn ra khu vườn đang chìm trong ánh hoàng hôn. "Con nghĩ, đây chính là cách tốt nhất để cha tiếp tục yêu thương mẹ," cô nói. "Không phải bằng cách sống trong quá khứ, mà bằng cách cùng nhau xây dựng một tương lai xứng đáng với những gì mẹ đã để lại." Ông Thành gật đầu, ánh mắt ông ánh lên một niềm tự hào sâu sắc, khác hẳn với vẻ u buồn, khép kín mà ông từng mang theo suốt hơn một năm sau ngày vợ mất.

Một buổi chiều, khi đang cùng đội thiết kế thảo luận về khu vực dự kiến xây dựng phòng bào chế thuốc hiện đại, ông Thành bất ngờ đề xuất một ý tưởng khiến cả nhóm không khỏi ngạc nhiên. "Tôi nghĩ, chúng ta nên dành riêng một góc nhỏ, làm nơi trưng bày lịch sử hình thành khu vườn, từ những ngày đầu tiên vợ tôi một mình khai hoang, đến quá trình phát triển qua từng giai đoạn," ông nói, giọng ông đầy tâm huyết. "Không chỉ để tưởng nhớ, mà còn để những thế hệ sau này, khi đến đây học tập, làm việc, hiểu được, mọi thành quả hôm nay đều bắt nguồn từ sự kiên trì, tận tụy của những người đi trước."

Ý tưởng ấy nhận được sự đồng tình tuyệt đối từ tất cả mọi người. Quyên, đặc biệt xúc động trước đề xuất của cha, nhận ra, ông không chỉ đơn thuần tham gia vào công việc xây dựng, mà đã thực sự trở thành người gìn giữ, kể lại câu chuyện của gia đình mình cho những thế hệ mai sau, một vai trò mà trước đây, có lẽ chính ông cũng chưa từng nghĩ mình đủ can đảm để đảm nhận.

Ông Lộc, dù tuổi đã cao, vẫn ngày ngày có mặt tại vườn để giám sát tiến độ, không quên tranh thủ truyền lại cho ông Thành từng chi tiết nhỏ nhất trong cách nhận biết, phân loại các loại thảo dược quý hiếm. "Cây này, nếu nhìn qua thì rất giống với một loại cỏ dại thông thường, nhưng nếu để ý kỹ phần gân lá, sẽ thấy có sự khác biệt rõ rệt," ông giảng giải, tay ông run run nhưng vẫn tỉ mỉ chỉ cho ông Thành từng đường gân nhỏ trên phiến lá. Ông Thành chăm chú ghi chép, thái độ nghiêm túc, cầu thị không khác gì một học trò nhỏ đang miệt mài tiếp thu kiến thức từ người thầy đáng kính của mình.

"Ông thấy, cháu Thành giờ đây tiến bộ nhanh lắm," ông Lộc nhận xét với Quyên trong một lần nghỉ tay uống nước. "Có lẽ, dòng máu của mẹ cháu, tình yêu với nghề thuốc, vẫn luôn âm thầm chảy trong huyết quản của cả gia đình, chỉ là cần đúng thời điểm, đúng cơ duyên để nó thức tỉnh mà thôi." Quyên mỉm cười, lòng cô tràn đầy niềm hạnh phúc khi chứng kiến sự trưởng thành từng ngày của cha, một sự trưởng thành mà cô tin, mẹ cô, nếu còn sống, cũng sẽ vô cùng tự hào và xúc động.

Cũng trong khoảng thời gian bận rộn ấy, đội thiết kế đề xuất thêm một khu vực nhỏ dành riêng cho việc tổ chức các buổi tham quan, trải nghiệm cho học sinh, sinh viên trong vùng, với mong muốn gieo mầm tình yêu với nghề thuốc cổ truyền cho thế hệ trẻ ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Quyên hào hứng đón nhận ý tưởng này, cô nhớ lại những buổi chiều thơ ấu từng theo mẹ ra vườn, học cách nhận biết từng loại lá, từng mùi hương đặc trưng của các vị thuốc, và cô mong muốn, những đứa trẻ khác ở Yên Sơn cũng sẽ có cơ hội được trải nghiệm những khoảnh khắc quý giá tương tự.

Trong khi đó, Bảo Nam cũng bận rộn không kém với việc xây dựng chương trình đào tạo cho đội ngũ y bác sĩ trẻ, những người sẽ trực tiếp làm việc tại trung tâm mới trong tương lai. Anh dành nhiều buổi tối cùng ông Lộc, tổng hợp lại toàn bộ kiến thức từ cuốn cẩm nang mà Quyên cùng ông Lộc đã biên soạn trước đó, bổ sung thêm những nghiên cứu khoa học mới nhất, xây dựng thành một giáo trình hoàn chỉnh, vừa giữ được tinh hoa truyền thống, vừa đảm bảo tính khoa học, hiện đại cần thiết.

"Anh muốn, khi trung tâm chính thức đi vào hoạt động, chúng ta sẽ có một đội ngũ thực sự hiểu, thực sự tin tưởng vào giá trị của sự kết hợp này, chứ không chỉ đơn thuần làm theo chỉ đạo từ cấp trên," Bảo Nam chia sẻ với Quyên trong một đêm muộn, khi cả hai cùng ngồi lại rà soát những trang giáo trình cuối cùng. "Đó mới chính là cách để mô hình này thực sự bền vững, phát triển lâu dài, chứ không chỉ là một dự án mang tính phong trào, sớm nở tối tàn."

Quyên gật đầu, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận rõ ràng sự tâm huyết, trách nhiệm mà anh đang dồn hết vào công việc này. "Em tin tưởng vào anh, vào tất cả những gì chúng ta đang cùng nhau xây dựng," cô nói, giọng cô ấm áp. "Và em cũng tin, với đội ngũ như anh, như ông Lộc, như tất cả những người đã đồng hành cùng chúng ta suốt thời gian qua, trung tâm này chắc chắn sẽ trở thành một điều gì đó thực sự ý nghĩa, bền vững."

Những ngày cuối cùng của mùa thu dần trôi qua trong không khí bận rộn nhưng đầy hào hứng ấy. Từng hạng mục công việc dần được hoàn thiện — bản vẽ thiết kế cuối cùng đã được phê duyệt, nguồn kinh phí đầu tư đã được giải ngân đợt đầu, đội ngũ nhân sự cho trung tâm mới cũng bắt đầu được tuyển chọn, đào tạo. Khu vườn, dù vẫn giữ nguyên vẻ đẹp mộc mạc, giản dị vốn có, nhưng đã bắt đầu có những dấu hiệu đổi thay, chuẩn bị cho một diện mạo mới, quy mô hơn, chuyên nghiệp hơn trong tương lai gần.

Một buổi tối, khi công việc đã tạm gác lại, Quyên cùng Bảo Nam dạo bước quanh khu vườn dưới ánh hoàng hôn, ngắm nhìn những dấu hiệu chuẩn bị cho sự đổi thay đang dần hiện rõ. "Em có cảm thấy tiếc nuối, khi khu vườn sắp không còn giữ nguyên vẻ giản dị như trước không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh nhẹ nhàng.

Quyên lắc đầu, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía những luống cây đang rung rinh trong gió chiều. "Không hề," cô đáp. "Em nghĩ, mẹ sẽ không muốn khu vườn của bà mãi mãi dừng lại ở quy mô nhỏ bé như trước, trong khi nó hoàn toàn có thể phát triển lớn mạnh hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn nữa. Điều quan trọng không phải là giữ nguyên hình hài cũ, mà là giữ được tinh thần, giá trị cốt lõi mà mẹ đã gửi gắm vào từng gốc cây, từng bài thuốc. Và em tin, dù có phát triển đến đâu, tinh thần ấy vẫn sẽ luôn được gìn giữ trọn vẹn, bởi tất cả những người đang cùng nhau xây dựng nơi này đều thấu hiểu sâu sắc điều đó."

Bảo Nam khẽ gật đầu, siết chặt tay cô hơn. "Anh cũng nghĩ vậy," anh nói. "Có lẽ, cách tốt nhất để tri ân những người đã đi trước, không phải là giữ mọi thứ đứng yên như một viện bảo tàng, mà là tiếp tục nuôi dưỡng, phát triển nó, để những giá trị ấy có thể tiếp tục sống động, hữu ích cho nhiều thế hệ mai sau." Cả hai đứng lặng lẽ bên nhau, ngắm nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng của mùa thu dần buông xuống sau rặng núi xa, lòng tràn đầy hy vọng về một mùa xuân mới đang đến gần, mang theo bao đổi thay tốt đẹp cho khu vườn, cho cả hai người, và cho cả một cộng đồng đã cùng nhau đi qua một hành trình dài đầy ý nghĩa."

Đã sao chép liên kết chương