Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Đúng như lời cảnh báo của ông Lộc, chỉ vài ngày sau, một chiếc xe hơi sang trọng dừng ngay trước cổng bệnh viện, một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉn chu, tay xách cặp da bước xuống, hỏi thăm đường đến phòng giám đốc. Quyên tình cờ chứng kiến cảnh này khi đang trên đường đến quầy dược, một linh cảm không lành khẽ dấy lên trong lòng.

Buổi chiều hôm đó, khi Quyên đang dọn dẹp lại tủ thuốc, Nhung hớt hải chạy đến, giọng cô đầy vẻ lo lắng. "Cô Quyên, tôi vừa nghe được, có người của một công ty dược phẩm đang họp riêng với giám đốc Hùng trong phòng làm việc," cô thông báo. "Nghe nói, họ muốn đề xuất mua lại toàn bộ khu đất vườn dược liệu để xây dựng nhà máy sơ chế dược liệu quy mô lớn."

Tin tức ấy khiến Quyên không khỏi hoang mang. Cô vội vàng xin phép rời quầy dược sớm, tìm đến văn phòng ông Lộc để bàn bạc thêm. Đúng lúc đó, cô nhận được cuộc gọi từ chính ông Thái Văn Hùng, yêu cầu cô đến phòng làm việc của ông ngay lập tức.

Khi Quyên bước vào phòng, cô thấy người đàn ông mà cô từng thấy trước cổng bệnh viện đang ngồi đối diện với ông Hùng, phong thái tự tin, chuyên nghiệp. "Đây là ông Trương Gia Bách, giám đốc Công ty Dược phẩm Kim Thái," ông Hùng giới thiệu, giọng ông có phần trang trọng khác thường. "Ông Bách có một đề xuất hợp tác mà tôi nghĩ cô nên trực tiếp lắng nghe."

Ông Bách đứng dậy, bắt tay Quyên với nụ cười lịch thiệp, chuyên nghiệp. "Rất vui được gặp cô Quyên, tôi đã nghe nói nhiều về những nỗ lực của cô trong việc bảo tồn khu vườn dược liệu này," ông nói, giọng ông êm ái, đầy sức thuyết phục. "Công ty chúng tôi rất ấn tượng trước tâm huyết của cô, và chính vì vậy, chúng tôi mong muốn được hợp tác, thay vì đối đầu."

"Hợp tác như thế nào, thưa ông?" Quyên hỏi, giọng cô thận trọng, không giấu được sự dè chừng.

"Công ty Kim Thái sẵn sàng mua lại toàn bộ khu đất vườn dược liệu với mức giá rất hấp dẫn, gấp nhiều lần so với giá trị thị trường hiện tại," ông Bách trình bày, tay ông mở ra một tập hồ sơ đầy đủ số liệu, biểu đồ chuyên nghiệp. "Chúng tôi sẽ xây dựng tại đây một nhà máy sơ chế dược liệu hiện đại, tạo công ăn việc làm cho hàng trăm lao động địa phương, đồng thời cam kết dành riêng một khoản tài trợ đáng kể để xây dựng một bảo tàng nhỏ, trưng bày lại toàn bộ tư liệu, hiện vật liên quan đến nghề thuốc gia truyền của mẹ cô."

Đề nghị ấy nghe qua có vẻ hấp dẫn, thậm chí có phần chu đáo, nhưng Quyên vẫn cảm nhận được điều gì đó không ổn ẩn sau lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy. "Tôi xin phép được hỏi thẳng, thưa ông," cô nói, giọng cô kiên định. "Nếu công ty ông xây dựng nhà máy sơ chế quy mô công nghiệp tại đây, liệu có đảm bảo được việc bảo tồn nguyên trạng hệ sinh thái dược liệu tự nhiên, hay đó chỉ đơn thuần là khai thác triệt để nguồn tài nguyên sẵn có, không khác gì việc san lấp mà bệnh viện từng dự định?"

Ông Bách khẽ nhíu mày trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái điềm tĩnh. "Cô Quyên quả là một người sắc sảo," ông nói, giọng ông vẫn giữ vẻ lịch thiệp. "Tất nhiên, việc phát triển công nghiệp luôn đi kèm với những thay đổi nhất định về cảnh quan, nhưng tôi tin, lợi ích kinh tế mà nó mang lại cho cộng đồng sẽ vượt xa những gì một khu vườn nhỏ, dù có giá trị tinh thần đến đâu, có thể mang lại."

"Khu vườn ấy không đơn thuần chỉ có giá trị tinh thần," Quyên phản bác, giọng cô cứng rắn hơn. "Nó còn là nguồn tri thức y học quý giá, được đúc kết qua nhiều thế hệ, mà nếu bị phá bỏ để nhường chỗ cho một nhà máy công nghiệp, chúng ta sẽ đánh mất mãi mãi, không thể nào lấy lại được."

Ông Hùng, ngồi giữa hai người, có phần lúng túng trước cuộc tranh luận căng thẳng đang diễn ra. "Tôi nghĩ, chúng ta nên dành thêm thời gian để cân nhắc kỹ lưỡng mọi phương án," ông nói, cố gắng xoa dịu tình hình. "Ông Bách, có lẽ chúng ta nên hẹn một buổi làm việc khác, sau khi tôi đã xem xét kỹ hơn cả hai đề xuất."

Ông Bách gật đầu, đứng dậy chuẩn bị ra về, nhưng trước khi rời đi, ông quay sang Quyên với ánh mắt sắc bén ẩn sau nụ cười lịch sự. "Tôi hy vọng, cô sẽ suy nghĩ thấu đáo hơn về đề nghị của chúng tôi," ông nói, giọng ông nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự cảnh báo ngầm. "Đôi khi, sự cố chấp không phải lúc nào cũng mang lại kết quả tốt đẹp nhất, cho cả cô lẫn cho cộng đồng."

Sau khi ông Bách rời đi, Quyên đứng lặng người trong phòng làm việc, cảm nhận rõ ràng áp lực đang ngày càng gia tăng từ nhiều phía. Cô biết, cuộc chiến bảo vệ khu vườn của mẹ mình giờ đây không còn đơn thuần chỉ là thuyết phục ban giám đốc bệnh viện, mà còn phải đối mặt với một thế lực thương mại đầy toan tính, sẵn sàng dùng mọi cách để đạt được mục đích của mình.

Tối hôm đó, khi kể lại toàn bộ sự việc cho Bảo Nam và ông Lộc nghe, cả hai đều tỏ ra lo lắng không kém. "Công ty Kim Thái này, tôi có nghe qua vài lần trên báo chí," Bảo Nam nói, giọng anh trầm ngâm. "Họ từng vướng vào một vài tranh cãi liên quan đến việc khai thác dược liệu quá mức tại một số tỉnh miền núi phía Bắc khác, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ sinh thái tự nhiên."

Thông tin ấy càng khiến Quyên thêm quyết tâm phải hoàn thiện bản đề án của mình thật nhanh chóng, thật thuyết phục, trước khi những lời đề nghị hấp dẫn từ phía Kim Thái có thể làm lung lay quyết định của ban giám đốc bệnh viện, đẩy khu vườn của mẹ cô vào một số phận còn tồi tệ hơn cả việc bị san lấp làm bãi đỗ xe.

"Cháu nghĩ, mình cần tìm thêm bằng chứng cụ thể về những gì công ty này từng gây ra ở các địa phương khác," Quyên nói, giọng cô kiên quyết. "Nếu có thể chứng minh được rủi ro thực sự đằng sau lời đề nghị hào nhoáng ấy, may ra ban giám đốc mới có thể nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn."

Ông Lộc gật đầu tán đồng, nhưng ánh mắt ông vẫn còn phảng phất nét lo âu. "Ông sợ rằng, những công ty như vậy thường có quan hệ rộng, có thể còn tác động đến cả cấp trên của ông Hùng nữa," ông cảnh báo, giọng ông thận trọng. "Cháu cần phải cẩn thận hơn nữa trong từng bước đi sắp tới, đừng để họ có cớ để bôi nhọ, hay gây khó dễ cho cháu."

Bảo Nam trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng, giọng anh đầy suy tư. "Tôi có một người bạn học cũ, hiện đang làm việc tại một tờ báo chuyên về môi trường và phát triển bền vững," anh nói. "Có lẽ tôi nên liên hệ thử, xem có thể thu thập thêm thông tin xác thực nào về những dự án trước đây của công ty Kim Thái hay không, để chúng ta có cơ sở vững chắc hơn khi trình bày với ban giám đốc."

"Cảm ơn anh," Quyên nói, ánh mắt cô đầy sự biết ơn trước sự chu đáo, tận tâm của anh. "Tôi cảm thấy may mắn vì có những người như anh và ông Lộc luôn sẵn sàng đồng hành, hỗ trợ mình trong hành trình đầy chông gai này."

"Đây không chỉ là hành trình của riêng cô nữa," Bảo Nam đáp, ánh mắt anh nhìn cô đầy chân thành. "Tôi tin, khu vườn này xứng đáng được bảo vệ, không chỉ vì ý nghĩa với gia đình cô, mà còn vì những giá trị thực sự nó mang lại cho cả cộng đồng nơi đây."

Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya, khi cả ba người cùng nhau lên kế hoạch cụ thể cho những bước đi tiếp theo. Dù biết rằng con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, thử thách hơn nữa khi phải đối mặt với một đối thủ có tiềm lực tài chính, quan hệ rộng rãi như Công ty Kim Thái, nhưng Quyên vẫn cảm thấy vững tâm hơn hẳn khi biết mình không phải đơn độc bước đi trên hành trình bảo vệ di sản của mẹ.

Trước khi ra về, ông Lộc còn dặn dò thêm. "Ngày mai, ông sẽ đi hỏi thăm vài người quen cũ trong nghề, xem có ai từng làm việc, hay có thông tin gì về công ty Kim Thái này không," ông nói. "Đôi khi, những mối quan hệ lâu năm trong nghề lại có thể cho mình biết những điều mà báo chí không viết ra."

Quyên gật đầu cảm kích, thầm nghĩ, mình thực sự may mắn khi có một người thầy, một người bạn vong niên như ông Lộc luôn sẵn lòng dốc hết tâm sức để giúp đỡ mình trong hành trình đầy chông gai này. Cô nhìn lại tập hồ sơ đề án còn đang dang dở trên bàn, tự nhủ, ngày mai sẽ phải dậy sớm hơn thường lệ, tranh thủ thêm chút thời gian trước ca trực để tiếp tục hoàn thiện từng trang tài liệu còn thiếu sót.

Đêm khuya hôm ấy, nằm trên giường mà không sao chợp mắt được, Quyên lấy điện thoại ra, xem lại những tấm ảnh cô vừa chụp khu vườn vào buổi sáng — những luống cây thuốc đã bắt đầu hồi sinh xanh tốt, những nụ hoa nhỏ đang chúm chím hé nở. Cô mỉm cười, tự nhủ với lòng mình, dù đối thủ phía trước có mạnh đến đâu, cô cũng sẽ không bao giờ để khu vườn ấy rơi vào tay những kẻ chỉ nhìn thấy lợi nhuận, mà quên đi giá trị thực sự ẩn chứa trong từng tấc đất, từng gốc cây nơi đây.

Đã sao chép liên kết chương