Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau đêm khủng hoảng ấy, dịch bệnh tại Yên Sơn dần được kiểm soát nhờ sự phối hợp chặt chẽ giữa bệnh viện và khu vườn dược liệu. Nguồn nước ô nhiễm đã được xử lý, các điểm cấp nước sạch tạm thời hoạt động ổn định, số ca bệnh nhân mới nhập viện giảm dần từng ngày. Nhưng ngay khi mọi người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm, một tin tức bất ngờ khác lại khiến cả nhóm không khỏi bàng hoàng, lo lắng.

Sáng hôm đó, khi Quyên ra vườn để chuẩn bị thêm mẻ thuốc mới, cô phát hiện ông Lộc nằm gục bên cạnh luống cây kim ngân, gương mặt ông tái nhợt, mồ hôi vã ra như tắm, hơi thở yếu ớt, đứt quãng. Cô hoảng hốt gọi lớn, cùng ông Thành vội vàng đưa ông vào cấp cứu ngay lập tức.

Bảo Nam, dù vẫn còn mệt mỏi sau những ngày làm việc liên tục không nghỉ, lập tức có mặt để trực tiếp thăm khám cho ông Lộc. Sau khi kiểm tra các chỉ số sinh tồn, làm một loạt xét nghiệm cần thiết, anh không khỏi lo lắng khi phát hiện, huyết áp ông Lộc tăng cao đột ngột, kèm theo dấu hiệu suy kiệt nghiêm trọng do làm việc quá sức liên tục nhiều ngày liền, không nghỉ ngơi đầy đủ, cộng thêm tuổi tác đã cao.

"Ông Lộc đã kiệt sức nghiêm trọng," Bảo Nam nói với Quyên, giọng anh nặng trĩu lo âu. "Suốt mấy ngày qua, ông ấy gần như không ngủ, liên tục túc trực tại vườn để sơ chế thuốc, hỗ trợ điều trị cho hàng trăm bệnh nhân. Cơ thể một người ở độ tuổi của ông ấy không thể chịu đựng cường độ làm việc như vậy trong thời gian dài mà không có bất kỳ dấu hiệu cảnh báo nào trước đó."

Tin tức ông Lộc ngã bệnh nhanh chóng lan truyền khắp bệnh viện lẫn thị trấn, khiến không ít người dân, đặc biệt là những gia đình từng được ông cứu chữa, không khỏi bàng hoàng, lo lắng. Nhiều người tự phát kéo đến bệnh viện, đứng chờ đợi ngoài hành lang, mong ngóng tin tức về tình trạng sức khỏe của người lương y già đáng kính đã gắn bó cả đời với vùng đất này.

Quyên, ngồi bên giường bệnh của ông Lộc, không khỏi tự trách bản thân. "Lẽ ra em nên để ý hơn, nên nhắc ông nghỉ ngơi nhiều hơn trong những ngày qua," cô nói, giọng cô nghẹn ngào, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, run rẩy của ông Lộc đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh. "Ông đã hy sinh quá nhiều, mà em lại không đủ tinh tế để nhận ra, ông cũng cần được chăm sóc, cũng có giới hạn sức khỏe của riêng mình."

Bảo Nam nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, an ủi. "Đây không phải lỗi của em," anh nói. "Ông Lộc là người luôn đặt trách nhiệm với cộng đồng lên trên hết, giống hệt như mẹ em ngày trước. Ông ấy sẽ không bao giờ chủ động dừng lại, cho đến khi cơ thể buộc ông phải dừng lại. Điều chúng ta cần làm bây giờ, là tập trung hết sức để giúp ông hồi phục, thay vì dằn vặt về những gì đã xảy ra."

Suốt hai ngày sau đó, tình trạng của ông Lộc vẫn còn khá bấp bênh, huyết áp lúc tăng lúc giảm thất thường, khiến cả đội ngũ y bác sĩ phải theo dõi sát sao từng giờ. Quyên gần như không rời khỏi bệnh viện, thay phiên cùng ông Thành túc trực bên giường bệnh, trong khi Bảo Nam đích thân theo dõi, điều chỉnh phác đồ điều trị mỗi ngày, kết hợp cẩn thận giữa thuốc Tây y ổn định huyết áp và một số bài thuốc bổ dưỡng nhẹ nhàng theo Đông y mà chính ông Lộc, trong những phút tỉnh táo hiếm hoi, đã gợi ý thêm.

"Cháu đừng lo cho ông quá," ông Lộc nói trong một buổi chiều, khi sức khỏe ông đã có phần khá hơn, giọng ông tuy còn yếu nhưng vẫn giữ được sự hóm hỉnh quen thuộc. "Ông già rồi, cơ thể có lúc trục trặc cũng là chuyện bình thường. Điều quan trọng là, đợt dịch bệnh vừa qua đã chứng minh rõ ràng, những gì chúng ta đang cố gắng gìn giữ, xây dựng suốt thời gian qua, thực sự có giá trị, thực sự cần thiết cho cộng đồng này."

Quyên siết chặt tay ông, nước mắt cô lăn dài. "Ông phải khỏe lại thật nhanh," cô nói, giọng cô nghẹn ngào. "Cháu còn cần ông chỉ dạy thêm nhiều điều nữa, còn cần ông ở bên cạnh, chứng kiến khu vườn phát triển hơn nữa trong tương lai."

Nhung, tranh thủ giờ nghỉ giữa ca trực, cũng thường xuyên ghé qua thăm hỏi, mang theo cháo nóng, nước ép trái cây để tẩm bổ cho ông Lộc. "Ông mà có mệnh hệ gì, cả thị trấn này chắc không ai dám nhìn mặt cháu Quyên với anh Nam nữa," Nhung trêu, cố tình pha trò để không khí bớt căng thẳng, khiến ông Lộc dù còn yếu vẫn bật cười khe khẽ. "Con bé này, lúc nào cũng vậy, chỉ được cái miệng lanh lợi," ông đáp, giọng ông tuy yếu nhưng ánh mắt đã ánh lên chút tinh nghịch quen thuộc, khiến cả phòng bệnh như bừng sáng hơn giữa những ngày lo âu.

Bác sĩ Phan Ngọc Lan, người đã hỗ trợ Bảo Nam trong đêm cấp cứu bé Ngọc Bích, cũng chủ động đề nghị được tham gia theo dõi thêm cho ông Lộc, tranh thủ học hỏi thêm về những bài thuốc dân gian mà ông vẫn thường nhắc đến mỗi khi tỉnh táo. "Cháu thấy, đợt dịch vừa rồi thực sự mở mang cho cháu rất nhiều," cô nói với Quyên trong một lần trực cùng ca. "Trước đây cháu chỉ được đào tạo thuần Tây y, nhưng giờ cháu nhận ra, nếu biết kết hợp đúng cách, hiệu quả điều trị sẽ tốt hơn rất nhiều so với việc chỉ đi theo một hướng duy nhất."

Trong những ngày ông Lộc nằm viện, ông Thành đã đảm nhận toàn bộ công việc chăm sóc khu vườn cùng việc bào chế các bài thuốc cơ bản, dựa theo những gì ông đã học được từ vợ mình trước đây và từ chính ông Lộc trong suốt thời gian gần đây. Ban đầu, ông còn có phần lúng túng, thiếu tự tin, nhưng dần dần, với sự hướng dẫn từ xa của ông Lộc qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi mỗi khi sức khỏe ông cho phép, ông Thành đã dần thành thạo hơn, đảm đương tốt vai trò quan trọng này.

"Tôi chưa từng nghĩ, mình có thể làm được những việc như thế này," ông Thành nói với Quyên trong một buổi tối, khi cả hai cha con cùng nhau kiểm tra lại các mẻ thuốc vừa hoàn thành. "Nhưng giờ đây, khi thực sự bắt tay vào làm, tôi mới nhận ra, dường như những kiến thức về cây thuốc đã âm thầm ngấm vào tôi từ bao giờ, qua bao năm tháng sống cạnh mẹ con, dù tôi chưa từng chủ động học hỏi một cách nghiêm túc."

Quyên mỉm cười, ánh mắt cô đầy sự tự hào dành cho cha. "Con tin, đây chính là món quà mà mẹ đã âm thầm để lại cho cha, dù bà không còn ở đây để chứng kiến trực tiếp," cô nói. "Và giờ đây, cha đang tiếp tục viết tiếp câu chuyện ấy, theo cách của riêng mình."

Một buổi tối, khi Quyên ngồi một mình bên giường bệnh, tranh thủ đọc lại vài trang trong cuốn cẩm nang bài thuốc mà cô cùng ông Lộc từng dày công biên soạn, cô chợt nhận ra, chính cuốn sách ấy giờ đây đang trở thành một điểm tựa quan trọng, giúp ông Thành có thể tiếp quản công việc của ông Lộc một cách suôn sẻ hơn trong lúc ông dưỡng bệnh. Cô thầm cảm ơn quyết định năm xưa của mình, khi kiên trì cùng ông Lộc ghi chép lại từng bài thuốc, bởi lẽ, nếu không có nó, có lẽ gia đình cô đã phải chật vật hơn rất nhiều trong những ngày khủng hoảng vừa qua, khi người nắm giữ phần lớn tri thức truyền thống lại chính là người đang phải nằm trên giường bệnh.

Đến ngày thứ tư nằm viện, sức khỏe ông Lộc đã có những chuyển biến tích cực rõ rệt, huyết áp dần ổn định trở lại, tinh thần ông cũng minh mẫn, vui vẻ hơn hẳn. Bảo Nam, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, thông báo tin vui cho cả nhóm. "Ông Lộc đã qua giai đoạn nguy hiểm nhất," anh nói, giọng anh nhẹ nhõm. "Nhưng ông cần thêm thời gian nghỉ ngơi, dưỡng sức, ít nhất một hai tuần nữa, trước khi có thể quay trở lại làm việc bình thường như trước."

Tin tức ấy khiến cả gia đình nhỏ không khỏi vui mừng. Quyên ôm chầm lấy Bảo Nam, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô. "Cảm ơn anh, vì đã tận tâm chăm sóc cho ông," cô nói, giọng cô nghẹn ngào xúc động. Bảo Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, ánh mắt anh dịu dàng. "Ông Lộc cũng chính là gia đình của anh rồi," anh đáp. "Chăm sóc cho ông, cũng là cách anh bày tỏ tình yêu thương dành cho em, và cho cả những gì chúng ta đang cùng nhau xây dựng."

Cơn bạo bệnh ập đến với ông Lộc, dù mang đến một phen hoảng loạn, lo lắng tột độ cho cả gia đình, nhưng cuối cùng cũng qua đi trong bình an, để lại một bài học quý giá về sự cân bằng, về việc biết chăm sóc bản thân trong khi vẫn tận tâm cống hiến cho cộng đồng. Đồng thời, chính khoảng thời gian khó khăn ấy cũng vô tình trở thành cơ hội để ông Thành khẳng định rõ ràng hơn bao giờ hết, vai trò không thể thay thế của mình trong việc tiếp nối di sản của người vợ quá cố, chính thức trở thành một mắt xích quan trọng, vững chắc trong sợi dây truyền thống đang được cả gia đình cùng nhau gìn giữ, phát triển, một sợi dây mà giờ đây, dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không còn nguy cơ đứt gãy như những gì Quyên từng lo sợ suốt hơn một năm sau ngày mẹ mất.

Đã sao chép liên kết chương