Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện
9 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Vườn Dược Liệu Sau Bệnh Viện

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Suốt cả tuần sau buổi họp, Quyên gần như dồn toàn bộ tâm sức vào việc hoàn thiện bản đề án chi tiết theo yêu cầu của ông Hùng. Mỗi tối, sau khi tan ca, cô lại cùng ông Lộc và cha mình ngồi lại bên bàn làm việc nhỏ, cặm cụi phác thảo từng bản vẽ quy hoạch, tính toán từng khoản chi phí dự kiến cho việc cải tạo khu vườn.

"Chúng ta cần một bản đồ chi tiết, thể hiện rõ khu vực nào giữ nguyên để trồng dược liệu, khu vực nào có thể nhường lại cho công trình mới," ông Lộc nói, tay ông chỉ vào tấm bản vẽ sơ bộ đặt trên bàn. "Ông nghĩ, nếu chúng ta bố trí lại một chút, có thể giữ được khoảng sáu mươi phần trăm diện tích vườn hiện tại, vẫn đủ đất cho bệnh viện xây khu nhà mới."

Quyên gật đầu, tay cô ghi chép nhanh những con số, những ý tưởng mà ông Lộc vừa đề xuất. Công việc tuy vất vả, đòi hỏi nhiều kiến thức mà cô còn thiếu, nhưng cô cảm nhận được, mỗi ngày trôi qua, cô lại học hỏi thêm được rất nhiều điều mới mẻ, không chỉ về nghề thuốc, mà còn về chính bản thân mình.

Trong lúc đó, tại bệnh viện, một ca bệnh khó bất ngờ xuất hiện, thu hút sự chú ý của toàn khoa Nội. Một cụ ông ngoài tám mươi tuổi, tên là cụ Vòng, nhập viện trong tình trạng suy nhược nặng, mất ngủ kéo dài, ăn uống kém, dù đã được điều trị bằng nhiều loại thuốc an thần, bổ dưỡng theo phác đồ Tây y nhưng tình trạng vẫn không cải thiện đáng kể.

"Tôi thực sự không biết phải làm sao nữa," Bảo Nam chia sẻ với Quyên trong một buổi chiều, khi anh ghé qua quầy dược để trao đổi về đơn thuốc mới cho cụ Vòng. "Các chỉ số xét nghiệm của cụ đều trong ngưỡng bình thường, không phát hiện bệnh lý thực thể nào nghiêm trọng, nhưng thể trạng cụ cứ suy yếu dần theo từng ngày."

Quyên trầm ngâm suy nghĩ, cố gắng nhớ lại những gì đã đọc được trong sổ tay của mẹ. "Anh có thể cho tôi xem qua bệnh án của cụ được không?" cô hỏi, ánh mắt cô đầy sự tập trung. "Có thể đây không đơn thuần là vấn đề thể chất, mà còn liên quan đến yếu tố tâm lý, tinh thần."

Bảo Nam đưa cho cô xem bệnh án, đồng thời kể thêm về hoàn cảnh của cụ Vòng — vợ cụ vừa mất cách đây ba tháng, các con cụ đều đi làm ăn xa, cụ sống một mình trong căn nhà nhỏ, ít giao tiếp với hàng xóm. Nghe đến đây, Quyên chợt nhớ lại một đoạn ghi chép trong sổ tay của mẹ về một trường hợp tương tự.

"Mẹ tôi từng ghi lại một ca bệnh gần giống thế này," Quyên nói, giọng cô hào hứng lật tìm trong cuốn sổ tay luôn mang theo bên mình. "Bà gọi đây là chứng 'tâm hư huyết thiểu' do sang chấn tâm lý kéo dài, thường gặp ở người cao tuổi sau khi mất người thân. Ngoài việc dùng thuốc bổ khí huyết, mẹ tôi luôn nhấn mạnh, quan trọng nhất vẫn là liệu pháp tinh thần, cần có người đồng hành, trò chuyện thường xuyên."

Bảo Nam lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh ánh lên sự quan tâm thực sự. "Cô nghĩ, chúng ta có thể thử kết hợp không? Tôi sẽ tiếp tục theo dõi các chỉ số y khoa, còn cô có thể tư vấn thêm về bài thuốc bổ khí huyết theo Đông y, kèm theo liệu pháp tâm lý phù hợp?"

"Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để thử nghiệm phương pháp kết hợp mà chúng ta vẫn đang ấp ủ," Quyên đáp, giọng cô đầy quyết tâm. "Nhưng tất nhiên, mọi thứ cần được thực hiện thận trọng, có sự giám sát y khoa chặt chẽ từ phía anh."

Hai người cùng nhau xây dựng một phác đồ điều trị kết hợp cho cụ Vòng — bên cạnh việc duy trì các loại thuốc bổ dưỡng cần thiết theo Tây y, Quyên bốc thêm một thang thuốc bổ khí huyết nhẹ nhàng dựa theo công thức mẹ cô để lại, đồng thời đề xuất cắt cử người thường xuyên trò chuyện, đọc sách báo cho cụ nghe mỗi ngày.

Chính Quyên cũng dành thời gian mỗi buổi trưa để ghé thăm cụ Vòng, ngồi trò chuyện, kể cho cụ nghe về khu vườn dược liệu, về những kỷ niệm với mẹ mình. Dần dần, cụ Vòng bắt đầu cởi mở hơn, kể lại những câu chuyện về người vợ quá cố, về những năm tháng hai vợ chồng cùng nhau vượt qua khó khăn.

Sau gần hai tuần điều trị kết hợp, tình trạng của cụ Vòng có những chuyển biến rõ rệt — cụ ăn ngủ tốt hơn, tinh thần minh mẫn, vui vẻ hẳn lên, các chỉ số sức khỏe cũng dần ổn định trở lại. Ngày cụ xuất viện, Bảo Nam không giấu được sự vui mừng xen lẫn ngạc nhiên.

"Đây thực sự là một kết quả vượt ngoài mong đợi của tôi," anh nói với Quyên, ánh mắt anh tràn đầy sự khâm phục. "Tôi đã học được một bài học quý giá, rằng đôi khi, y học không chỉ đơn thuần là những con số, những chỉ số xét nghiệm, mà còn là sự thấu hiểu, đồng cảm với chính con người bệnh nhân."

"Đó cũng chính là điều mẹ tôi luôn tâm niệm," Quyên đáp, nụ cười cô rạng rỡ đầy tự hào. "Bà luôn nói, chữa bệnh không chỉ là chữa cho cơ thể, mà còn phải chữa cho cả tâm hồn."

Ca bệnh của cụ Vòng nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán tích cực trong toàn bệnh viện, củng cố thêm niềm tin của nhiều đồng nghiệp về giá trị thực sự của việc kết hợp Đông - Tây y, đồng thời trở thành một minh chứng sống động, thuyết phục để Quyên đưa vào bản đề án mà cô đang gấp rút hoàn thiện.

Tối hôm đó, khi Quyên ghé qua nhà ông Lộc để kể lại câu chuyện, ông không giấu được sự xúc động. "Đây chính xác là điều mẹ cháu vẫn luôn mong muốn chứng minh cho mọi người thấy," ông nói, giọng ông đầy tự hào. "Bà ấy từng nói với ông, nếu có một ngày nào đó, y học hiện đại và y học cổ truyền có thể thực sự bắt tay nhau, thay vì đối đầu, thì đó mới chính là điều tốt đẹp nhất cho người bệnh."

"Cháu nghĩ, ca bệnh của cụ Vòng sẽ là ví dụ thuyết phục nhất trong bản đề án của mình," Quyên nói, ánh mắt cô sáng lên đầy hy vọng. "Không chỉ là những con số nghiên cứu khô khan, mà là một câu chuyện thực tế, một con người thực tế đã được giúp đỡ."

Ông Lộc gật đầu tán thành, rồi trầm ngâm một lúc trước khi nói tiếp. "Nhưng cháu cũng nên chuẩn bị tâm lý, không phải ai cũng dễ dàng bị thuyết phục bởi một câu chuyện, dù nó có ý nghĩa đến đâu," ông nhắc nhở, giọng ông thận trọng. "Ông nghe nói, có một công ty dược phẩm từ tỉnh đang để mắt đến khu đất này, họ có thể sẽ đưa ra những đề nghị hấp dẫn hơn nhiều so với những gì chúng ta có thể chứng minh bằng lý lẽ."

Lời cảnh báo của ông Lộc khiến Quyên không khỏi lo lắng. Cô đã nghe loáng thoáng về việc có một vài người lạ mặt, ăn mặc lịch sự, từng đến hỏi thăm về khu vườn trong những ngày gần đây, nhưng cô chưa kịp tìm hiểu kỹ càng vì còn mải tập trung vào việc hoàn thiện đề án. "Cháu sẽ tìm hiểu thêm về việc này," cô nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Nếu thực sự có một bên thứ ba đang muốn nhảy vào, cháu cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa."

Trên đường về nhà, Quyên tình cờ gặp Bảo Nam đang đứng đợi trước cổng bệnh viện, tay anh cầm theo một túi trái cây nhỏ. "Tôi định mang qua biếu cụ Vòng ít trái cây trước khi cụ xuất viện hẳn, nhưng nghe nói cụ đã về nhà con trai ở tỉnh rồi," anh giải thích, có phần ngượng ngùng. "Tôi định để dành, biết đâu cô ghé thăm vườn nhà mình thì mang theo cũng được."

Quyên bật cười trước sự chu đáo bất ngờ của anh, nhận lấy túi trái cây. "Cảm ơn anh, để tôi mang về biếu ông Lộc, chắc ông sẽ vui lắm," cô nói. Rồi cô kể lại cho anh nghe về lời cảnh báo của ông Lộc liên quan đến công ty dược phẩm lạ mặt đang để ý đến khu vườn.

Nghe xong, gương mặt Bảo Nam thoáng chút nghiêm trọng. "Nếu đúng là vậy, chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện đề án hơn nữa," anh nói, giọng anh kiên quyết. "Tôi sẽ giúp cô liên hệ thêm với một vài đồng nghiệp cũ ở bệnh viện tỉnh, xem có thể xin thêm dữ liệu nghiên cứu nào hỗ trợ cho hồ sơ của mình không."

Sự hỗ trợ không ngừng nghỉ của Bảo Nam khiến Quyên cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Cô nhận ra, dù con đường phía trước còn nhiều ẩn số chưa lường trước được, nhưng có một người luôn sẵn sàng đồng hành, chia sẻ gánh nặng cùng mình, đó đã là một điều may mắn không nhỏ giữa những bộn bề khó khăn hiện tại.

"Cảm ơn anh, vì đã luôn sẵn lòng giúp đỡ tôi trong mọi việc, dù lớn hay nhỏ," Quyên nói, ánh mắt cô nhìn anh đầy chân thành dưới ánh đèn đường vàng nhạt hắt xuống con phố vắng. "Có những lúc, tôi tự hỏi, liệu mình có đang làm phiền anh quá nhiều hay không."

"Cô không hề làm phiền tôi chút nào," Bảo Nam đáp, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chân thành. "Thực ra, kể từ ngày chuyển về đây, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang thực sự làm điều gì đó có ý nghĩa, không chỉ đơn thuần là khám bệnh, kê đơn theo thói quen mỗi ngày."

Câu nói ấy khiến Quyên tò mò, nhưng cô cũng nhận ra, có lẽ đây chưa phải thời điểm thích hợp để hỏi sâu hơn về những gì đang ẩn giấu phía sau ánh mắt đôi lúc xa xăm của anh. Cô chỉ khẽ mỉm cười, cùng anh sánh bước thêm một đoạn đường ngắn trước khi rẽ về hai hướng khác nhau, lòng cô tràn đầy một cảm giác ấm áp lạ thường mà cô vẫn chưa dám gọi tên rõ ràng.

Đã sao chép liên kết chương