Ám Vệ Phu Quân Của Ta
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Ám Vệ Phu Quân Của Ta

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Về phần Tưởng Mặc, sau khi vào đến Đại lý tự theo lệnh triệu tập, hắn chờ đợi gần một canh giờ mà không thấy bất kỳ quan viên nào ra tiếp đón đối chất như đã hẹn, chỉ có một tên lính canh ấp úng nói rằng "vị đại nhân phụ trách đang bận việc khác". Linh cảm bất an trào lên mãnh liệt, Tưởng Mặc lập tức nhận ra mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn, vội vàng xin phép cáo lui, phóng ngựa như bay trở về phủ, trong lòng thầm cầu mong mọi chuyện vẫn còn kịp.

Canh một, chưa đầy hai giờ sau khi Tưởng Mặc rời khỏi phủ, một đoàn người mặc giáp cấm quân chỉnh tề bất ngờ xuất hiện trước cổng, dẫn đầu là một viên quan mặc quan bào tứ phẩm, tay cầm một cuộn thánh chỉ được niêm phong cẩn thận.

“Mở cổng! Phụng chỉ đến khám xét phủ đệ Tưởng tướng quân, nghi có liên quan đến vụ án phản chủ giết người!” Viên quan kia lớn tiếng, giọng đầy uy quyền.

Viên đội trưởng ám vệ được Tưởng Mặc giao trọng trách canh gác, đứng chắn ngay trước cổng, không hề nao núng: “Xin đại nhân cho xem thánh chỉ. Nếu quả thật là chỉ ý của Thánh thượng, thuộc hạ nhất định phối hợp. Nhưng tướng quân trước khi đi đã dặn dò, bất kỳ lệnh nào không phải đích thân người truyền đạt, đều phải xác minh kỹ càng trước khi thi hành.”

Viên quan kia cười lạnh, ném cuộn giấy xuống đất trước mặt viên đội trưởng: “To gan! Dám nghi ngờ thánh chỉ của bệ hạ sao? Xem kỹ đi, con dấu ngọc tỷ rành rành ra đó!”

Viên đội trưởng cúi xuống nhặt cuộn giấy, mở ra xem, quả nhiên thấy con dấu đỏ thắm khắc hình rồng uy nghi, tưởng chừng như thật không thể nào giả mạo được. Nhưng hắn vẫn không vội mở cổng, chỉ nói: “Xin đại nhân chờ trong chốc lát, để thuộc hạ vào bẩm báo phu nhân.”

Ta đứng nấp sau bức bình phong trong sảnh chính, nghe rõ toàn bộ cuộc đối đáp ấy, tim đập thình thịch không ngừng. Chu ma ma đứng cạnh, tay run rẩy nắm chặt vạt áo ta.

“Phu nhân, phải làm sao bây giờ?” Bà hỏi, giọng lo lắng tột độ.

Ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo nhất có thể. Nếu đây thật sự là thánh chỉ, việc cản trở sẽ mang tội khi quân, nhưng nếu là giả mạo, để chúng vào phủ chẳng khác nào tự tay giao Tri Ninh cho địch. Ta chợt nhớ đến một chi tiết Tưởng Mặc từng kể — thánh chỉ thật sự triệu tập khẩn cấp trong đêm, theo lệ thường của hoàng cung, luôn phải đi kèm với một tín vật riêng của nội các, một chiếc lệnh bài bằng đồng khắc chữ "Cấp" duy nhất chỉ có vài người tin cẩn của Thánh thượng được giữ, chứ không chỉ dựa vào con dấu ngọc tỷ có thể phỏng theo.

“Ra hỏi chúng, lệnh bài chữ Cấp đâu.” Ta thì thầm ra lệnh cho viên đội trưởng đang đứng chờ bên trong.

Viên đội trưởng gật đầu, quay ra hỏi lại. Vẻ mặt viên quan kia thoáng biến sắc trong một khắc cực ngắn, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Chuyện gấp rút, không kịp mang theo lệnh bài, các ngươi chớ có cố tình trì hoãn, kẻo mang tội chống chỉ!”

Chỉ một khắc chần chừ ấy thôi, đã đủ để ta xác định được điều mình nghi ngờ. Đây chính là thánh chỉ giả.

“Không mở cổng.” Ta ra lệnh dứt khoát, đồng thời quay sang Cống Sơ Dao. “Muội mau cho người phi ngựa vào cung, tìm gặp trực tiếp cận thần thân tín của Thánh thượng, báo rằng có kẻ giả mạo thánh chỉ vây phủ Tưởng tướng quân.”

Cống Sơ Dao không chần chừ, lập tức sai một tên hộ vệ giỏi cưỡi ngựa nhất trèo tường phía sau, phi như bay vào hoàng cung.

Bên ngoài cổng, thấy phủ vẫn không chịu mở, viên quan giả mạo kia không còn giữ được vẻ ôn hòa ban đầu, quát lớn: “Không mở cổng thì đừng trách bổn quan không nể tình! Phá cổng!”

Tiếng dùi sắt đập vào cánh cổng gỗ vang lên uỳnh uỵch. Ta biết cổng phủ không thể trụ vững quá lâu trước một đội quân được trang bị đầy đủ như vậy.

“Chu ma ma, mau đưa dược liệu ta dặn chuẩn bị ra đây.” Ta quay sang ra lệnh, giọng đã bình tĩnh lạ thường dù trong lòng vẫn run rẩy không ngớt.

Chu ma ma vội vàng mang ra một bình sứ nhỏ. Ta nhanh tay hòa tan thứ bột trắng bên trong vào mấy vò rượu lớn đã chuẩn bị sẵn trong phủ, đây là loại độc dược gây mê nhẹ, không màu không mùi, chính là loại ta từng dùng để đối phó với Yến Quy Ninh năm xưa, chỉ cần uống vào sẽ khiến người ta mê man bất tỉnh trong vài canh giờ mà không gây hại lâu dài.

“Mở một khe cổng nhỏ, đưa rượu ra mời chúng, nói là phu nhân biết lỗi, xin dùng chút rượu tạ tội để chờ đại nhân nguôi giận, xin thêm chút thời gian chuẩn bị nghênh đón.” Ta dặn viên đội trưởng, đồng thời ra hiệu cho vài tên ám vệ khác mai phục sẵn hai bên cổng.

Kế sách hoãn binh này tuy mạo hiểm, nhưng đó là cách duy nhất ta nghĩ ra được để câu giờ, chờ cấm quân thật sự từ trong cung kịp đến ứng cứu. Viên đội trưởng làm theo, mở một khe cổng nhỏ, đưa ra vài vò rượu cùng lời lẽ nhún nhường giả tạo.

Viên quan giả mạo kia vốn đang nóng giận, thấy có rượu ngon dâng lên tạ tội, trong lòng đắc ý cho rằng đối phương đã chịu khuất phục, không mảy may nghi ngờ, ra lệnh cho thuộc hạ cùng nhau chia nhau uống mừng trước khi tiếp tục phá cổng.

Chưa đầy một khắc sau, tiếng người bên ngoài bắt đầu lộn xộn, xen lẫn tiếng ngã huỵch xuống đất liên tiếp. Thứ dược liệu ấy phát huy tác dụng nhanh hơn cả ta dự tính, phần lớn đám người giả danh cấm quân bắt đầu lảo đảo, một số trực tiếp gục xuống bất tỉnh ngay tại chỗ.

“Bây giờ!” Ta hô lớn, ra hiệu cho ám vệ trong phủ.

Cổng phủ bật mở, nhưng không phải để đầu hàng, mà để đội ám vệ tinh nhuệ còn lại xông ra, nhanh chóng khống chế những kẻ còn tỉnh táo trong đám người đang hỗn loạn vì tác dụng của độc dược. Viên quan giả mạo kia, uống ít hơn những kẻ khác nên còn tỉnh táo phần nào, thấy tình thế bất lợi, vội vàng tháo chạy, nhưng bị một ám vệ nhanh tay phóng phi tiêu trúng chân, ngã sóng soài trên mặt đất, bị khống chế ngay tại chỗ.

Đúng lúc ấy, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, một đội cấm quân thật sự do chính Thánh thượng phái đến, dẫn đầu bởi một vị đại tướng quân quen mặt, phi nhanh tới hiện trường.

“Chuyện gì đã xảy ra ở đây?” Vị đại tướng quân hỏi lớn, nhìn cảnh tượng ngổn ngang trước mắt.

Ta bước ra, giọng vẫn còn run nhưng đã vững vàng hơn nhiều so với lúc đầu: “Có kẻ giả mạo thánh chỉ, dẫn quân giả danh cấm quân đến vây phủ, âm mưu bắt cóc con trai ta. Ta đã cho người tạm thời khống chế được chúng, xin tướng quân tiếp nhận xử lý.”

Vị đại tướng quân nhìn ta với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khâm phục, gật đầu ra lệnh cho thuộc hạ trói gô toàn bộ đám người còn lại, đồng thời cho người áp giải viên quan giả mạo kia về Đại lý tự để thẩm vấn ngay trong đêm.

Ta đứng giữa sân, nhìn cảnh hỗn loạn dần được thu dọn, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa tự hào khó tả. Đây là lần đầu tiên, ta tự mình đối mặt và vượt qua một hiểm nguy lớn đến vậy mà không cần chờ đợi Tưởng Mặc đến giải cứu.

Cống Sơ Dao chạy đến ôm chầm lấy ta, giọng vừa khóc vừa cười: “Đích tỷ, tỷ tài giỏi quá! Muội còn tưởng phen này nguy to, ai ngờ tỷ lại bình tĩnh đối phó được như vậy.”

“Ta cũng không ngờ mình lại làm được.” Ta cười gượng, tay chân vẫn còn run lẩy bẩy vì dư âm căng thẳng chưa tan hết. “Chỉ là khi con mình gặp nguy hiểm, người mẹ nào cũng sẽ tìm ra sức mạnh mà bản thân chưa từng biết đến.”

Đúng lúc ấy, tiếng vó ngựa dồn dập khác lại vang lên từ phía đầu ngõ. Tưởng Mặc phi ngựa như điên, vừa nhìn thấy quang cảnh trước phủ đã vội vàng nhảy xuống, chạy đến ôm chầm lấy ta và Tri Ninh, toàn thân run lên vì vừa trải qua nỗi sợ hãi tột cùng trên suốt quãng đường phi ngựa trở về.

“Liễu nhi, nàng và con không sao chứ?” Giọng hắn nghẹn lại, tay run rẩy kiểm tra khắp người ta như không dám tin cả hai vẫn còn nguyên vẹn.

“Chúng ta không sao.” Ta tựa đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim đập dồn dập của hắn qua lớp áo giáp, lòng dâng lên một cảm giác an toàn tuyệt đối hiếm hoi giữa đêm dài đầy biến cố này. “Nhưng lần này, ta đã tự mình bảo vệ được con, không cần đợi ngươi về nữa.”

Tưởng Mặc siết chặt vòng tay quanh cả hai mẹ con, giọng vừa tự hào vừa xót xa: “Nàng thật sự... thật sự quá dũng cảm. Là ta đã đánh giá thấp nàng bấy lâu nay.”

Vị đại tướng quân được Thánh thượng phái đến bước lại gần, chắp tay hành lễ với Tưởng Mặc. “Tưởng tướng quân, phu nhân của ngài quả là người có mưu trí hơn người. Nếu không nhờ phu nhân bình tĩnh nhận ra sơ hở của lệnh bài giả, đêm nay e rằng hậu quả đã khó lường.”

Tưởng Mặc quay sang nhìn ta, ánh mắt tràn đầy yêu thương và khâm phục, không nói thêm lời nào nhưng ta hiểu, trong lòng hắn, ta đã không còn là một tiểu thư yếu đuối cần được che chở toàn phần như những ngày đầu mới thành thân nữa, mà đã trở thành người bạn đồng hành thật sự, có thể cùng hắn kề vai sát cánh vượt qua mọi phong ba.

Đã sao chép liên kết chương