Ám Vệ Phu Quân Của Ta
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Ám Vệ Phu Quân Của Ta

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Nửa tháng sau khi Kinh Vô Cấu bị xử tử, Thánh thượng cho triệu tập toàn bộ bá quan văn võ tại chính điện, đích thân tuyên đọc một đạo chỉ dụ đặc biệt, chính thức lật lại vụ án oan của Tưởng Bắc Thần cách đây gần hai mươi năm.

“Trẫm nay tuyên bố, Trấn Bắc tướng quân Tưởng Bắc Thần năm xưa bị vu cáo hãm hại, chịu oan khuất tày trời, nay xét lại toàn bộ chứng cứ, minh oan hoàn toàn cho ông cùng cả gia tộc họ Tưởng.” Giọng Thánh thượng vang vọng khắp điện đường, uy nghiêm mà xúc động. “Truy phong Tưởng Bắc Thần làm Trấn Quốc công, ban thụy hiệu Trung Liệt, cho lập miếu thờ tại quê nhà, đời đời hương khói không dứt.”

Tưởng Mặc quỳ giữa điện, toàn thân run lên vì xúc động nghẹn ngào. Suốt gần hai mươi năm sống với thân phận giả, mang trong lòng mối hận thù chưa từng nguôi ngoai, giờ đây cuối cùng cũng nghe được lời tuyên bố mà hắn đã chờ đợi từ tấm bé.

“Đa tạ bệ hạ.” Hắn dập đầu, giọng nghẹn ngào không thành tiếng, nước mắt rơi xuống nền gạch lát đá hoa cương không kìm được nữa.

“Không chỉ vậy.” Thánh thượng tiếp tục, giọng điệu trở nên ấm áp hơn hẳn. “Trẫm cũng tuyên bố khôi phục lại tên thật cho khanh. Từ nay về sau, khanh có thể sử dụng cả hai tên, Tưởng Mặc hay Tưởng Dục Thời, tùy theo ý nguyện của bản thân. Đồng thời, trẫm phong khanh làm Trấn Bắc tướng quân, kế thừa chức vị và một phần binh quyền mà phụ thân khanh từng nắm giữ, trấn giữ biên ải phía bắc, tiếp nối chí nguyện bảo vệ giang sơn của người.”

Cả điện đường xôn xao trước ân sủng lớn lao này. Từ một ám vệ vô danh, Tưởng Mặc giờ đây đã chính thức được công nhận là hậu duệ của một vị công thần trung liệt, mang trên vai trọng trách bảo vệ biên cương mà cha mình từng gánh vác.

Ta đứng trong hàng gia quyến, nhìn Tưởng Mặc quỳ giữa điện, lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Đây chính là công lý mà hắn đã chờ đợi suốt cả một đời người, cuối cùng cũng đến, dù có phần muộn màng nhưng vẫn trọn vẹn ý nghĩa.

Sau buổi thiết triều, Thánh thượng còn đặc biệt triệu ta và Tưởng Mặc vào hậu điện diện kiến riêng, giọng điệu thân tình hơn hẳn khi không còn ở trước mặt bá quan.

“Tưởng ái khanh, khanh đã vì trẫm mà chịu đựng bao nhiêu năm nhẫn nhịn, cải danh đổi họ, sống trong nguy hiểm rình rập để giúp trẫm điều tra ra tận gốc rễ vây cánh của Kinh Vô Cấu.” Thánh thượng nói, ánh mắt chan chứa sự áy náy chân thành hiếm thấy ở một bậc quân vương. “Trẫm biết, những năm tháng ấy đối với khanh không hề dễ dàng. Nếu có điều gì khanh mong muốn, cứ nói ra, trẫm nhất định sẽ toại nguyện cho khanh.”

Tưởng Mặc cúi đầu, ngẫm nghĩ một lúc, rồi khẽ nói: “Thần chỉ có một tâm nguyện duy nhất. Năm xưa, hôn lễ giữa thần và phu nhân diễn ra vội vàng, không trọn vẹn nghi thức, chỉ vì mệnh lệnh ép buộc của cố Vương gia. Thần mong, có thể tổ chức lại một lễ bái đường thật sự, đường đường chính chính, để phu nhân được nhận trọn vẹn danh phận và sự tôn trọng mà nàng xứng đáng có được.”

Ta nghe vậy, không kìm được nước mắt trào ra. Ta chưa từng nghĩ rằng, giữa bao nhiêu vinh hoa phú quý mà Thánh thượng có thể ban tặng, điều Tưởng Mặc mong muốn nhất, lại chỉ đơn giản là một lễ cưới trọn vẹn dành cho ta.

Thánh thượng nghe xong, bật cười nhẹ nhõm, gật đầu tán thưởng: “Đây quả là một tâm nguyện chân thành và giản dị. Trẫm chuẩn tấu. Không những vậy, trẫm sẽ đích thân làm chủ hôn cho hai người, tổ chức đại lễ ngay tại hoàng cung, để toàn thể triều đình chứng kiến, xóa bỏ hoàn toàn mọi tủi nhục mà phu nhân từng phải chịu đựng năm xưa.”

Trước khi lễ cưới chính thức được cử hành, Tưởng Mặc xin phép Thánh thượng cho về quê nhà cũ, nơi phần mộ tạm của cha mẹ hắn được một lão bộc trung thành âm thầm chôn cất và chăm sóc suốt hai mươi năm qua trong lặng lẽ. Ta xin đi cùng hắn, mang theo Tri Ninh, muốn để con được biết về cội nguồn thật sự của mình.

Ngôi mộ nằm khuất trong một thung lũng nhỏ hẻo lánh, chỉ có một tấm bia đá đơn sơ không khắc tên, sợ bị phát hiện trong suốt bao năm qua. Tưởng Mặc quỳ xuống trước mộ phần, hai tay run rẩy đặt lên tấm bia đá lạnh lẽo, giọng nghẹn ngào không thành tiếng.

“Cha, mẹ, con đã về rồi. Con đã rửa sạch được oan khuất cho cha mẹ và cả gia tộc. Kẻ hại chết cha mẹ, đã phải đền tội. Con... con xin lỗi vì đã để cha mẹ phải chờ đợi quá lâu.”

Ta bế Tri Ninh đứng bên cạnh, cũng không kìm được nước mắt. Ta đặt tay con lên phần mộ, khẽ nói: “Tri Ninh, đây là ông nội và bà nội của con, những người đã sống một đời trung nghĩa, dù chịu oan khuất vẫn không hề khuất phục. Con phải nhớ lấy tấm gương ấy mà sống cho xứng đáng.”

Tưởng Mặc quay sang nhìn ta và con, ánh mắt đỏ hoe nhưng lại ánh lên một sự nhẹ nhõm thanh thản chưa từng có suốt bao năm qua. Hắn sai người dựng lại một tấm bia đá mới, khắc đầy đủ tước vị Trấn Quốc công cùng thụy hiệu Trung Liệt mà Thánh thượng vừa truy phong, đồng thời cho xây dựng một khu mộ phần khang trang xứng đáng với công lao của cha mẹ mình.

Trên đường trở về kinh thành, Tưởng Mặc nắm tay ta, giọng nhẹ nhõm hẳn: “Cảm ơn nàng, đã cùng ta đi hết chặng đường này. Nếu không có nàng bên cạnh, ta không biết liệu mình có đủ can đảm để đối mặt với tất cả hay không.”

“Chúng ta là vợ chồng, đây là điều nên làm.” Ta mỉm cười đáp, trong lòng tràn đầy bình yên, ngoái đầu nhìn lại ngôi mộ đang khuất dần sau rặng núi xa, thầm cầu chúc cho linh hồn hai vị tiền bối được yên nghỉ thanh thản, biết rằng con cháu của mình đã sống một cuộc đời xứng đáng với những gì họ để lại.

Tin tức về việc Thánh thượng đích thân làm chủ hôn cho Tưởng Mặc và ta nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, khiến ai nấy đều trầm trồ bàn tán về một câu chuyện tưởng chừng bi thương lại có được cái kết viên mãn đến vậy.

Cống Sơ Dao khi nghe tin, vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy ta xoay một vòng ngay giữa sảnh đường. “Đích tỷ! Cuối cùng tỷ cũng sắp được làm một lễ cưới thật sự đàng hoàng rồi! Muội phải chuẩn bị thật chu đáo, nhất định phải là lễ cưới long trọng nhất kinh thành mới được!”

Ta nhìn thứ muội vui vẻ rạng rỡ, lòng cũng không khỏi rộn ràng theo. Nhìn lại quãng đường đã qua, từ ngày bị hủy hôn nhục nhã ngay tại lễ bái đường, bị ép gả cho một ám vệ xa lạ, đến hôm nay sắp được đường đường chính chính làm lại nghi lễ ấy trong vinh quang và hạnh phúc trọn vẹn, ta không khỏi cảm thấy như đang sống trong một giấc mơ đẹp đẽ mà bản thân chưa từng dám mơ tới.

Mẫu thân nghe tin cũng vội vã đến thăm, ôm lấy ta mà khóc nức nở, giọng vừa mừng vừa tủi. “Con gái ta, cuối cùng cũng có được ngày hôm nay. Mẹ vẫn luôn áy náy vì ngày đó không thể bảo vệ con trước cường quyền, để con phải chịu bao nhiêu tủi nhục. Nay thấy con hạnh phúc thế này, mẹ mới thật sự yên lòng.”

“Mẫu thân đừng tự trách bản thân nữa.” Ta ôm lấy bà, nước mắt cũng rơi theo. “Chính nhờ những gì đã trải qua, con mới học được cách trân trọng hạnh phúc thật sự khi nó đến. Con không hề oán trách mẫu thân điều gì cả.”

Phụ thân đứng phía sau, tuy ít nói nhưng ánh mắt cũng ánh lên niềm tự hào khó giấu, khẽ gật đầu với Tưởng Mặc như một sự công nhận trọn vẹn dành cho người con rể mà ông đã âm thầm quan sát suốt bao năm qua.

Đêm hôm đó, khi trở về phủ, Tưởng Mặc ôm ta thật chặt, giọng nói thầm thì đầy yêu thương bên tai. “Liễu nhi, ngày đó, ta bước vào phòng nàng với thân phận một kẻ cao trèo không xứng, chỉ dám mong nàng đừng quá hận ta. Nhưng hôm nay, ta có thể đường đường chính chính đứng trước toàn thiên hạ, tuyên bố nàng chính là thê tử ta yêu thương nhất đời này.”

Ta tựa đầu vào ngực hắn, nghe rõ nhịp tim đập đều đặn an ổn, trong lòng tràn ngập một hạnh phúc bình dị mà sâu sắc, thứ hạnh phúc mà ta đã phải trải qua bao sóng gió mới có thể chạm đến được.

“Còn ba ngày nữa là đến lễ cưới.” Ta khẽ nói, giọng có chút hồi hộp xen lẫn mong chờ, không khác gì một thiếu nữ lần đầu sắp xuất giá. “Ngươi có hồi hộp không?”

“Có.” Tưởng Mặc thành thật đáp, siết chặt tay ta hơn. “Nhưng lần này, ta không còn sợ hãi hay áy náy như đêm tân hôn năm xưa nữa. Ta chỉ mong sao thời gian trôi thật nhanh, để ta có thể chính thức, trước mặt trời đất và toàn thiên hạ, tuyên bố nàng là thê tử duy nhất mà ta yêu thương trọn đời.”

Ta khẽ cười, vùi mặt vào ngực hắn, để mặc cho hạnh phúc giản dị ấy len lỏi khắp tâm hồn, xua tan hết mọi ký ức đau thương của quá khứ.

Ngoài song cửa, ánh trăng đêm nay tròn đầy và trong sáng lạ thường, không còn gợi lên chút cảm giác bất an nào như những đêm trước đó, mà chỉ mang đến một sự bình yên trọn vẹn, như đang lặng lẽ chúc phúc cho một khởi đầu mới sắp đến với cả gia đình nhỏ bé này.

Đã sao chép liên kết chương