Chương 1
Chương 1
Chiếc loa kiểm âm đặt bên trái phòng thu phát ra một tiếng rè mỏng đến mức người bình thường có thể tưởng đó chỉ là hơi lạnh chạy qua khe cửa. Mai An không nghe thấy nó bằng tai phải, nhưng mặt bàn dưới khuỷu tay cô rung lệch một nhịp. Cô đưa ngón trỏ lên, gõ hai lần vào mép bàn để kiểm tra. Rung động trở lại đúng vị trí. Tiếng rè vẫn còn.
Vy đang ngồi xổm trước tủ dây dẫn, tay cầm một cuộn băng dính màu vàng. “Có vấn đề gì à?”
An chỉ vào màn hình. “Kênh trái bị đẩy lên bốn đề-xi-ben ở đoạn chuyển. Không phải bản phối.”
“Tớ nghe không thấy.”
“Vì nó nằm ở khoảng mà cậu quen bỏ qua.”
Vy ngẩng lên, nhìn An qua đôi kính gọng vuông. “Cậu nói vậy nghe giống đang mắng cả ngành âm thanh.”
“Tớ đang mắng cái loa.”
Phòng thu của hai người nằm trên tầng ba một tòa nhà cũ ở đường Nguyễn Thiện Thuật. Bên dưới là tiệm sửa xe, phía đối diện là quán cơm trưa lúc nào cũng có người xếp hàng. Căn phòng chỉ rộng hơn ba mươi mét vuông, tường dán tấm tiêu âm màu xám, góc bên phải có một cây đàn piano điện đã tróc sơn. Vy gọi nó là phòng thu Mạch Nước vì mỗi khi xe tải chạy ngang, ly cà phê trên bàn đều gợn thành những vòng nhỏ.
An tháo một bên tai nghe, đeo bộ truyền rung áp vào xương quai hàm. Cô không thích người khác nhìn thấy thiết bị ấy, không phải vì xấu hổ, mà vì ánh mắt đi kèm thường khiến cô phải giải thích quá nhiều. Tai phải của cô vẫn nghe được lời nói ở khoảng cách gần. Tai trái nghe âm cao không ổn định sau vụ tai nạn sân khấu ba năm trước. Cô đã học cách làm việc với cả phần nghe được lẫn phần im lặng, giống như người sửa đồng hồ biết một bánh răng thiếu không có nghĩa chiếc máy phải ngừng chạy.
Điện thoại rung trên mặt bàn. Số lạ hiện lên cùng một tập tin âm thanh có tên “KN_RETURN_01”. An mở tin nhắn.
“Chào Mai An, tôi là Khải Nam. Tôi muốn mời cô tham gia dự án album mới. Không cần viết ca khúc theo công thức. Tôi cần người nghe được thứ mà phòng thu này đang bỏ sót.”
Vy đọc được câu cuối qua vai An. “Khải Nam nào? Nhà sản xuất từng làm album của Lệ Chi ấy à?”
“Chắc vậy.”
“Cậu định nhận không?”
An không trả lời. Cô mở tập tin. Bốn giây đầu chỉ có tiếng dây đàn, sau đó là một giai điệu ba nốt đi xuống rồi dừng lại ở một khoảng trống. Nhịp trống vào sau khoảng trống ấy, không phải kiểu chờ đợi thông thường mà giống một người đang định nói rồi nuốt câu lại. An đặt tay lên mặt bàn. Rung động của tiếng trầm tạo thành hình vòng cung, nhưng giữa vòng cung có một nếp gãy rất nhỏ.
Tập tin kết thúc sau hai phút mười bảy giây. Không có điệp khúc. Cũng không có phần cao trào để người nghe biết mình đã đến đâu.
Vy chờ một lúc. “Tệ à?”
“Chưa biết.” An mở lại, lần này nhìn biểu đồ tần số. “Nhưng có ai đó cố ý để một lớp âm nằm dưới tiếng trống.”
“Cậu nói như đang điều tra án.”
“Âm nhạc cũng có dấu vết.”
Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó, mời cô tới phòng thu Dải Ngân Hà vào chiều hôm sau. Địa chỉ nằm trong khu phức hợp ở quận Bảy, nơi những bức tường kính luôn phản chiếu trời thành màu xanh quá sạch. An định từ chối vì Mạch Nước đang phải hoàn thiện một album cho nhóm nhạc sinh viên, nhưng tiền thuê tháng sau còn thiếu. Vy biết điều ấy, không thúc ép. Cô chỉ kéo ngăn bàn, lấy ra một phong bì đựng hóa đơn.
“Cậu đi gặp đi. Gặp không có nghĩa là ký.”
An cầm phong bì. “Nếu họ muốn biến tớ thành câu chuyện truyền cảm hứng thì sao?”
“Thì cậu tính tiền bản quyền cho câu chuyện ấy.”
An bật cười. Câu trả lời của Vy luôn có cách biến nỗi bực thành một con số có thể thương lượng.
Chiều hôm sau, An đến Dải Ngân Hà bằng xe buýt. Cô không muốn người của hãng đĩa nghĩ cô dễ bị ấn tượng bởi một chiếc xe sang hay hành lang trải thảm. Phòng thu lớn hơn Mạch Nước gấp mười lần, trần cao, hệ thống loa giấu sau tấm gỗ đục lỗ. Một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng đón cô ở quầy lễ tân, tự giới thiệu là trợ lý của Quang Vũ, giám đốc hãng.
“Anh Nam đang ở phòng B. Chị cứ vào trước.”
“Tôi muốn biết cuộc gặp có ghi âm không.”
Người phụ nữ hơi khựng lại. “Không ạ.”
“Vậy tốt. Tôi cũng không ghi.”
Phòng B mở ra bằng một cánh cửa nặng. Khải Nam đứng bên cửa sổ, tay cầm cốc nước nhưng không uống. Anh không giống ảnh trên các bài báo cũ. Tóc cắt ngắn, vai hơi cúi, trên cổ tay có một vệt sẹo mảnh. Khi An bước vào, anh không nhìn vào thiết bị truyền rung của cô, chỉ kéo ghế đối diện.
“Cảm ơn cô đã đến.”
“Tôi đến nghe đề nghị, chưa đến để nhận việc.”
“Tôi biết.”
Anh mở máy tính, cho chạy lại bản demo. An yêu cầu giảm âm lượng và tắt loa bên phải. Nam làm đúng không hỏi vì sao. Cô đặt lòng bàn tay lên mặt bàn gỗ, nhắm mắt. Những lớp âm hiện lên qua nhiều cách khác nhau: tiếng dây đàn mảnh ở đầu ngón tay, tiếng trống nặng dưới cổ tay, giọng hát thử của một cô gái chưa lộ mặt. Khoảng trống giữa các đoạn không hoàn toàn im. Trong đó có tiếng quạt thông gió, tiếng đế giày chạm sàn, và một âm kéo dài như đầu móng tay miết lên băng từ.
“Bản này được thu từ băng cũ?” An hỏi.
Nam nhìn cô. “Sao cô biết?”
“Nhiễu nền không giống tệp số. Có độ nén của băng từ, nhưng người làm đã phủ một lớp hạt giả lên trên. Để che thứ gì đó.”
Nam tắt nhạc. “Tôi muốn làm một album gồm những bài không có điệp khúc. Mỗi bài sẽ đi qua những đoạn chuyển khác nhau, không có một câu hát bị lặp để làm móc câu. Quang Vũ nói ý tưởng ấy không bán được. Tôi nói tôi không trở lại để bán cùng một thứ.”
“Vậy vì sao anh cần tôi?”
“Vì bản phối này được gửi cho tôi từ một kho dữ liệu cũ. Người gửi không để tên. Tôi nghe ra một giọng hát từng xuất hiện trong album của Lệ Chi, nhưng hãng nói đó chỉ là âm thanh mẫu được cấp phép.”
An ngả người ra sau. Lệ Chi đã mất bảy năm. Cô là người đầu tiên đưa tiếng đàn bầu vào những bản pop có khán giả trẻ, đồng thời cũng là ca sĩ từng kiện Dải Ngân Hà về việc giữ bản gốc. Vụ kiện khép lại bằng một thỏa thuận không công khai. Sau đó Lệ Chi rút khỏi sân khấu.
“Anh muốn tôi xác định giọng hát?”
“Tôi muốn cô làm hòa âm, nhưng trước hết muốn biết mình đang cầm thứ gì.”
“Nếu là dữ liệu không có quyền sử dụng, tôi sẽ không chạm vào.”
“Tôi đã nói điều đó với Quang.”
Nam đẩy một tập hồ sơ mỏng về phía cô. Bìa ngoài là hợp đồng thử nghiệm ba tuần. An đọc từng mục. Hãng muốn quyền sử dụng bản phối trong quảng cáo, quyền dùng hình ảnh người tham gia để truyền thông và quyền quyết định bản cuối. Không có điều khoản nào về việc kiểm tra nguồn bản thu.
“Hợp đồng này không có điều khoản bảo vệ người viết hòa âm.”
“Tôi có thể sửa.”
“Anh là nhà sản xuất của hãng.”
“Tôi đang cố trở thành nhà sản xuất của album.”
Câu trả lời không đủ để cô tin, nhưng đủ để cô muốn biết anh sẽ làm gì tiếp theo. An gấp hồ sơ lại.
“Tôi cần quyền giữ toàn bộ file đa kênh, quyền rút tên nếu nguồn dữ liệu không hợp pháp, và không dùng câu chuyện tai nạn của tôi cho bất kỳ chiến dịch nào.”
Nam gật đầu. “Tôi sẽ thêm.”
“Anh chưa hỏi tôi có thể nghe thế nào.”
“Tôi thuê tai và đầu óc của cô, không thuê một câu chuyện.”
An nhìn anh lâu hơn mức cần thiết. Đằng sau cửa kính, một nhân viên đang bê thùng thiết bị. Ánh sáng rơi lên mặt bàn, làm nổi một vết xước cũ hình chữ V.
“Tôi sẽ thử một tuần,” cô nói. “Nếu tôi phát hiện bản thu này không thuộc về anh, dự án dừng.”
“Được.”
Nam đứng dậy, mở cửa phòng. Trước khi An bước ra, anh nói thêm: “Tôi không cần cô làm bài hát dễ nghe. Tôi cần cô làm nó thành thật.”
Trong thang máy, An mở lại tập tin trên điện thoại. Ba nốt đi xuống vẫn ở đó. Lần này, cô nhận ra dưới tiếng trống có một giọng nữ rất mỏng, chỉ ngân một âm tiết rồi biến mất. Không phải mẫu giọng của Gia Linh, ca sĩ đang được hãng quảng bá. Âm tiết ấy giống một lời gọi bị cắt khỏi câu.
An ghi vào sổ: “Không có điệp khúc. Có người bị xóa.”
Khi cửa thang máy mở ở tầng trệt, một email mới hiện trên màn hình. Người gửi là địa chỉ nội bộ không có tên. Tệp đính kèm chỉ có bốn giây âm thanh và một dòng chữ: “Nếu cô nghe thấy phần này, đừng tin Khải Nam.”
Nếu cô nghe thấy phần này, đừng tin Khải Nam.
An không chuyển tiếp email cho Nam. Cô lưu nguyên phần tiêu đề, địa chỉ gửi và đường dẫn máy chủ vào sổ, rồi chụp màn hình bằng chiếc điện thoại không dùng cho công việc. Vy đứng sau lưng cô, không nhìn vào nội dung thêm lần nữa.
“Cậu định làm gì?”
“Tách lời cảnh báo khỏi lời mời. Hai việc không thể cùng được xử lý bằng một cuộc gặp.”
An tạo một địa chỉ thư mới, gửi cho người gửi nặc danh một câu hỏi duy nhất: “Bạn có bản gốc chứng minh nguồn của bốn giây này không?” Cô không hỏi tên, không hứa bảo mật tuyệt đối. Người làm dữ liệu biết không có sự kín đáo nào hoàn toàn, chỉ có những lớp cẩn thận đủ để không biến người khác thành mồi.
Vy nhìn đồng hồ. “Cậu vẫn nhận việc chứ?”
An nhìn tờ hóa đơn tiền thuê trên bàn. “Một tuần thử. Không hơn.”
“Và nếu Khải Nam nói dối?”
“Tớ sẽ ghi lại.”
“Nếu người gửi nói dối?”
“Tớ cũng ghi lại.”
Vy kéo rèm cửa, để ánh sáng buổi chiều rơi lên những dây cáp cuộn gọn. “Vậy ít nhất phòng thu vẫn có người làm việc.”
An mở sổ, viết thêm ba điều kiện: không đưa bản gốc ra khỏi tay, không nói thay Lệ Chi, không để hãng chọn câu chuyện về tai nạn. Cô đọc lại, rồi thêm điều thứ tư: không nhầm một người biết lắng nghe với một người đáng tin.
Tin nhắn phản hồi đến khi cô vừa đặt bút xuống. “Tôi có bản gốc. Nhưng trước hết cô phải nghe hết album.”
An ngẩng lên. “Album còn chưa tồn tại.”
Vy nhìn màn hình, sắc mặt đổi khác. Người gửi không chỉ biết bản demo. Họ biết Khải Nam đang làm cả một album, dù hợp đồng chưa công bố.
An đóng máy tính, nhét sổ vào túi. “Ngày mai tớ đi gặp Nam. Nhưng chúng ta sẽ chuẩn bị như đi gặp một người có thể đã biết mình bị theo dõi.”
Ở tầng dưới, tiếng máy sửa xe bật lên, rung qua mặt bàn. An đặt tay xuống và đếm bốn nhịp. Ở nhịp thứ năm, rung động đổi hướng. Cô không biết đó là dấu hiệu của chiếc xe hay của một câu chuyện vừa bắt đầu, nhưng cô đã học được cách không bỏ qua những thay đổi nhỏ.