Chương 4
Chương 4
Hộp băng số 07 được đặt trong túi chống tĩnh điện, rồi đưa thẳng về Mạch Nước. An không cho Nam cầm nó trên đường. Anh ngồi ở ghế sau cùng Vy, hai tay để trên đầu gối, giống một người biết mình không có quyền hỏi người khác sẽ làm gì với bằng chứng.
Trong phòng thu, An lau đầu đọc băng bằng dung dịch chuyên dụng. Máy đọc cũ được Vy mua lại từ một kỹ thuật viên truyền hình, nắp nhựa đã ngả màu trà. Trước khi đặt băng vào, An chụp từng mặt hộp, ghi số serial và nhiệt độ phòng. Nam nhìn bảng ghi chép.
“Cô luôn làm mọi thứ như chuẩn bị ra tòa.”
“Vì đến lúc ra tòa người ta thường hỏi vì sao không làm từ đầu.”
Vy lắp một cuộn băng trắng để kiểm tra máy. Âm thanh chạy qua loa là tiếng nền đơn giản, không có tiếng kéo giãn. Sau đó An đặt băng số 07 vào. Máy kêu một tiếng khô, cuộn băng quay chậm.
Đoạn đầu chỉ có tiếng người nói chuyện xa. Một người đàn ông hỏi liệu có thể thu lại phần chuyển không. Một giọng nữ đáp rằng nếu thu lại, bài sẽ mất lý do tồn tại. An không nhận ra giọng ngay vì băng bị lẫn tiếng quạt. Nam đứng sau lưng cô, không chạm vào bàn.
“Lệ Chi,” anh nói.
Giọng nữ cười rất khẽ. “Anh Nam, bài hát không cần quay về một chỗ chỉ để người nghe biết mình vẫn đang ở đó.”
Nam nhắm mắt. An nhìn anh qua mặt kính, thấy ngón tay anh siết thành nắm.
Băng chuyển sang tiếng đàn bầu. Nốt rung kéo dài, sau đó một câu hát chưa hoàn chỉnh. Người đàn ông trong băng hỏi về quyền sở hữu. Lệ Chi nói tên mình, tên Lâm và tên một nhạc công dân gian ở Cà Mau. Cô nhắc rằng hãng chỉ được phép phát hành bản thu nếu tất cả người tham gia ký xác nhận.
“Họ bảo ký sau khi phát hành,” Lệ Chi nói. “Tôi biết câu đó nghĩa là không bao giờ.”
Âm thanh đột ngột vỡ thành tiếng va đập. Băng bị kéo nhanh, rồi trở lại. Một giọng nam khác, không phải Nam, nói: “Cô không có quyền giữ bản này. Hợp đồng ghi mọi bản ghi trong thời hạn đều thuộc về công ty.”
“Hợp đồng không thể sở hữu người đã tạo ra nó.”
“Cô nên nhớ ai trả tiền phòng thu.”
“Tôi nhớ. Vì thế tôi cũng nhớ ai sẽ trả giá khi người nghe biết sự thật.”
Đoạn sau bị mất gần một phút. An kiểm tra bề mặt băng, không thấy xước. Có ai đó đã cắt và nối lại. Vết nối làm âm thanh lệch tốc độ một phần nhỏ, nhưng dữ liệu vẫn còn.
Nam hỏi: “Có thể phục hồi không?”
“Có thể. Nhưng cần bản gốc hoặc một bản sao khác.”
“Hộp này là bản duy nhất.”
Vy xoay màn hình về phía An. “Không. Nhìn thời gian ghi. Đầu băng chạy từ phút mười hai, nhưng file có dấu hiệu bắt đầu từ phút bảy. Ai đó đã tháo đoạn đầu.”
An quay lại băng, nghe bằng bộ truyền rung. Phần còn lại của câu hát chỉ là một phụ âm và tiếng ghế kéo. Cô yêu cầu tua lại từng nhịp, rồi ghi chú vị trí. Ở giây cuối, có tiếng kim loại chạm nhau ba lần, cùng nhịp với email nặc danh.
“Nhà kho của hãng,” An nói. “Không phải nhà hát.”
Nam gật. “Dải Ngân Hà có kho băng ở quận Một. Họ chuyển tài liệu từ Hòa Bình tới đó.”
“Anh có thể vào không?”
“Tôi từng có thẻ. Đã hết hạn.”
“Vậy đừng đi cùng tôi.”
“Cô định đột nhập?”
“Tôi định xin xem danh mục lưu trữ. Nếu họ từ chối, tôi sẽ ghi nhận từ chối.”
Vy bật cười. “Một cuộc đột nhập có biên bản.”
Cuộc nói chuyện bị cắt ngang bởi cuộc gọi của Quang Vũ. Ông yêu cầu An tới hãng trước ba giờ, nói rằng hợp đồng cần “chốt nhanh để tránh hiểu nhầm”. Nam định đi cùng, nhưng An bảo anh ở lại với băng. Cô không muốn Quang có cơ hội đặt hai người vào cùng một góc.
Văn phòng Quang nhìn ra công trường xây dựng. Ông không mời An ngồi ngay mà rót trà, hỏi Mạch Nước còn đủ khách không. An không trả lời những câu hỏi không liên quan. Cô đặt bản phụ lục đã đánh dấu lên bàn.
“Tôi đồng ý làm thử nếu hãng chấp nhận các điều khoản này.”
Quang đọc lướt. “Quyền rút tên, quyền giữ file gốc, không dùng hình ảnh. Cô cẩn thận quá.”
“Cẩn thận là cách người không có hãng lớn tự bảo vệ.”
“Khải Nam nói cô có cá tính.”
“Anh ấy nói sai. Tôi chỉ có hợp đồng.”
Quang cười. “Album này là cơ hội cho cô. Hãng có thể đưa tên cô tới hàng triệu người.”
“Tôi không cần hàng triệu người biết mình bị ai đó sở hữu.”
Nụ cười của Quang mỏng đi. Ông gõ ngón tay lên mục quyền hình ảnh. “Cô biết tai nạn của cô có thể tạo đồng cảm không? Một chiến dịch đúng cách sẽ giúp mọi người hiểu âm nhạc không chỉ dành cho người nghe hoàn hảo.”
An đứng dậy. “Tôi không phải chiến dịch.”
“Tôi đang đề nghị hợp tác.”
“Ông đang đề nghị lấy câu chuyện của tôi làm tài sản.”
Quang không giữ cô lại. Trước khi ra khỏi văn phòng, An thấy một bức ảnh cũ treo trên tường: Lệ Chi đứng cạnh Nam trong phòng thu, ở góc ảnh có một người thanh niên cầm cuộn băng. Gương mặt người ấy bị ánh đèn che, nhưng trên áo có thẻ tên “Lâm”.
An chụp ảnh bằng điện thoại. Quang không ngăn.
“Cô quan tâm đến chuyện cũ quá mức,” ông nói.
“Chuyện cũ vẫn được dùng để bán album mới.”
“Đừng nhầm tò mò với chính nghĩa.”
“Đừng nhầm quyền lực với sự thật.”
Ở hành lang, một nhân viên trẻ đuổi theo, đưa An chiếc thẻ nhớ. “Chị không thấy em đưa cái này.”
“Trong đó có gì?”
“Danh mục kho cũ. Em chỉ sao chép phần công khai.”
“Tên em?”
“Đừng ghi.”
An cất thẻ nhớ vào túi áo. Khi ra đến sảnh, điện thoại hiện thông báo từ Nam: “Băng đã bị thay. Có người vừa gửi cho tôi một bản khác.”
An gọi lại. Nam không nghe. Cô thử lần nữa, chỉ nhận được tiếng báo bận.
Trong thẻ nhớ có một tệp danh mục. Mục số 07 không còn ghi “Bản chuyển — không được lặp lại”. Nó đã bị sửa thành “Tài liệu quảng bá — không có giá trị”. Người sửa cuối cùng là tài khoản quản trị của Quang Vũ, thời gian sửa cách đó mười bảy phút.
An quay lại nhìn cửa kính văn phòng. Quang đang đứng sau rèm, không vẫy tay. Một tiếng rung ngắn chạy qua điện thoại. Tin nhắn từ số lạ: “Cô muốn nghe phần bị cắt? Hãy mang Nam đến bến phà Thủ Thiêm vào sáng thứ bảy.”
An không rời hãng ngay. Cô xuống tầng lưu trữ, xin gặp người phụ trách danh mục. Người đàn ông tên Hoàng, khoảng ba mươi tuổi, đưa cô tới một quầy nhỏ cạnh kho thiết bị. Anh không mở cửa kho, chỉ cho xem hệ thống tên file trên màn hình.
“Tôi không thể xuất dữ liệu cho chị nếu chưa có yêu cầu của pháp chế,” Hoàng nói.
“Tôi không yêu cầu xuất. Tôi yêu cầu xem lịch sử sửa mục số 07.”
Hoàng nhìn qua vai cô. “Chị làm dự án với anh Nam?”
“Tôi làm việc với dữ liệu.”
“Vậy chị nên biết lịch sử sửa có thể bị xóa.”
“Nhưng việc xóa cũng để lại dấu.”
Anh bật cười nhẹ, rồi mở bảng quản trị. Mục số 07 bị sửa tên bốn lần. Lần đầu ghi “Đường về không lặp lại — Lệ Chi/Lâm”, lần thứ hai đổi thành “Bản mẫu — K.Nam”, lần thứ ba thành “Tài liệu quảng bá”, lần cuối thành “Không có giá trị”. Mỗi lần sửa đều có người dùng khác nhau, nhưng đều nằm trong nhóm quản trị.
“Ai sửa lần đầu?” An hỏi.
Hoàng chỉ vào mã tài khoản. “Tài khoản của tôi.”
An nhìn anh. “Anh đã sửa?”
“Tôi làm theo lệnh.”
“Của ai?”
“Đức Minh.”
“Anh có bản email không?”
Hoàng không trả lời. An tắt máy, không ép. Một nhân viên có thể là nhân chứng hoặc người đang tự bảo vệ việc làm. Tùng sẽ cần anh sau, nhưng chưa phải hôm nay.
Ở hành lang, An gặp Gia Linh. Linh đang cầm tập lyric mới, nhưng mắt nhìn vào bảng quảng cáo của Lệ Chi ở sảnh. Bức ảnh cũ đã bị phủ lớp kính bóng, tên nhà tài trợ lớn hơn tên ca sĩ.
“Em từng gặp chị ấy chưa?” An hỏi.
“Chưa. Em chỉ nghe băng.”
“Em có biết bản demo của album dùng giọng chị ấy không?”
Linh lắc đầu. “Nếu biết, em đã không nhận.”
“Đừng nói điều em không chắc. Em nhận vì muốn hát. Việc đó không khiến em thành người xấu.”
Linh nhìn An. “Vậy chị nghĩ ai xấu?”
“Tôi chưa biết. Tôi chỉ biết có người xóa tên.”
Linh đưa tập lyric. Bên mép giấy có những chữ viết tay của một người khác: “Hát mềm hơn, đừng để phụ âm lộ.” Cô nói trợ lý hãng đưa cho mình sau buổi thu, bảo đó là cách hát theo “chất Lệ Chi”.
An chụp lại, nhưng không lấy bản giấy. Cô hỏi Linh có muốn giữ không.
“Em muốn. Đây là hướng dẫn họ đưa em.”
“Em đừng xóa.”
“Em sẽ giữ.”
Trong thang máy, Nam gọi. An kể về lịch sử sửa file và Hoàng. Nam thở dài.
“Hoàng mới vào sau khi tôi rời hãng. Cậu ấy không liên quan chuyện cũ.”
“Anh bảo vệ cậu ấy?”
“Tôi chỉ biết cảm giác bị buộc phải làm theo.”
“Cảm giác không phải bằng chứng.”
“Tôi biết.”
An bước ra sảnh. Quang Vũ đang chờ, cầm một hợp đồng mới. Ông nói đã sửa phần quyền, nhưng không đồng ý cho An giữ bản đa kênh vì “rủi ro bảo mật”.
“Nếu tôi không giữ file, tôi không làm,” An nói.
“Cô có thể làm ở bất kỳ phòng thu nào.”
“Vậy hãy để tôi làm ở phòng thu của tôi.”
Quang gập hợp đồng. “Cô nghĩ Mạch Nước có thể cạnh tranh với hệ thống của chúng tôi?”
“Tôi không cạnh tranh. Tôi chỉ không giao chìa khóa.”
Ông nhìn chiếc túi chứng cứ trên tay An. “Cô đang giữ tài liệu thuộc hãng.”
“Tài liệu tôi tìm thấy tại nhà hát, có biên bản quản lý.”
“Chúng tôi có thể yêu cầu trả.”
“Hãy gửi qua luật sư.”
Quang không cười nữa. “Cô có biết vì sao người như Lệ Chi luôn thua không? Vì họ nghĩ tên mình đủ để bảo vệ họ.”
An nhìn bức ảnh cũ ở sảnh. “Không. Họ thua vì người khác được phép xóa tên họ trước khi họ kịp lên tiếng.”
Quang bước tới một bước, nhưng trợ lý gọi ông từ phía sau. An đi ra cửa, giữ máy ghi bật trong túi. Ngoài đường, Nam đang đợi. Cô đưa anh xem ảnh lịch sử sửa file.
“Tôi có thể hỏi Hoàng,” Nam nói.
“Không. Anh sẽ khiến cậu ấy sợ hơn.”
“Tôi chỉ muốn giúp.”
“Giúp là để người có thông tin tự chọn cách giao nó. Không phải lấy danh tiếng của anh đè lên.”
Nam ngẩn ra, rồi gật. Họ đi bộ tới trạm xe buýt. An nhận email từ Hoàng, đính kèm một bản chụp lệnh sửa đầu tiên. Cuối email, anh viết: “Tôi không biết chị có thể bảo vệ tôi không. Nhưng tôi không muốn mãi là người đã bấm nút.”
An gửi cho Tùng, rồi xóa bản tải về khỏi điện thoại. Trước khi lên xe, Nam hỏi: “Cô có thể bảo vệ cậu ấy không?”
“Tôi không biết. Nhưng tôi có thể không dùng tên cậu ấy khi chưa được phép.”
Trên xe, tiếng động cơ tạo nhịp nặng dưới sàn. An đặt tay lên thành ghế. Một người ngồi phía sau đang nghe bản demo bằng loa ngoài. Giọng Lệ Chi chưa xuất hiện, chỉ có ba nốt đầu. An nhận ra nhịp bass đã bị chỉnh giống tiếng máy của một bến phà, như thể ai đó cố tình bắt chước ký ức họ vừa thu.
Cô nhắn cho Vy: “Đừng mở file mới trong thư mục chung. Có người đang học cách làm giả dấu vết.”