Chương 11
Chương 11
Đoạn teaser được chia sẻ nhanh hơn mọi lời giải thích. Người nghe nhận ra giọng Lệ Chi, nhưng tên trên màn hình là Gia Linh. Một số người khen bản phối mới, số khác hỏi vì sao một ca sĩ đã mất lại xuất hiện trong bài hát chưa từng công bố. Dải Ngân Hà tắt bình luận sau một giờ.
An không đọc hết. Cô ngồi trong phòng khám tai mũi họng, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn bảng số thứ tự. Âm thanh ở đây luôn có một lớp vang khó chịu: tiếng gọi tên từ loa, tiếng giày đi trên sàn, tiếng trẻ con khóc sau cánh cửa. Tai trái của cô ù từ tối qua, mỗi tiếng nói bị kéo thành một sợi mảnh.
Bác sĩ Phúc xem kết quả đo thính lực, hỏi cô đã ngủ đủ chưa. An nói không nhớ. Ông đặt bút xuống.
“Mất ngủ không làm tai cô hỏng ngay, nhưng làm não cô xử lý âm thanh kém hơn. Cô đang ép mình nghe bằng mọi cách.”
“Tôi cần làm việc.”
“Cô cần nghe cơ thể trước khi nghe bản mix.”
An ghét câu đó vì nó đúng. Sau tai nạn, nhiều người nói cô nên bỏ nghề. Cô đã không bỏ. Mỗi lần thiết bị trục trặc, cô lại chứng minh rằng mình vẫn làm được. Nhưng chứng minh liên tục cũng là một cách khác để biến bản thân thành dự án.
“Tôi có thể làm việc bằng rung động,” cô nói.
“Có thể. Nhưng đừng dùng nó để thay tất cả những gì tai cô đang báo.”
Ông cho cô nghỉ một tuần, tránh âm lượng lớn, kiểm tra lại sau bảy ngày. An nhận tờ giấy, gấp vào túi. Trong hành lang, Nam gọi. Cô không bắt máy. Anh gọi lần hai, rồi gửi tin nhắn: “Tôi ở sảnh. Không vào nếu cô không muốn.”
An xuống thang bộ. Nam đứng cạnh máy bán nước, không mang theo hồ sơ. Khi nhìn thấy cô, anh không hỏi kết quả.
“Bác sĩ bảo cô nghỉ?”
“Anh nghe lén à?”
“Cô cầm tờ giấy khám.”
“Tôi có thể đọc giấy của mình.”
“Tôi biết.”
An muốn đi qua, nhưng Nam đưa một túi vải. “Vy nhờ tôi đưa.”
Trong túi là một miếng đệm rung mới, đặt làm theo kích thước bàn tay An. Vy nhắn trên mảnh giấy: “Đừng làm anh Nam thành người vận chuyển duy nhất. Tớ đang ở Mạch Nước.”
An cầm miếng đệm. Nó nhẹ hơn loại cũ, phần cao su mềm, có thể đặt lên cổ tay. “Vy tự làm?”
“Tôi giúp đặt linh kiện.”
“Anh biết về linh kiện?”
“Tôi biết cách tìm người.”
“Anh có biết cách tìm Lệ Chi không?”
Nam dừng lại. “Bà Diệp gửi tôi địa chỉ. Tôi chưa đi.”
“Tại sao?”
“Vì tôi sợ mình tới đó chỉ để nhẹ lòng.”
An nhìn dòng người qua sảnh. Cô hiểu nỗi sợ ấy hơn mức muốn thừa nhận. Có những cuộc gặp không để sửa quá khứ, chỉ để buộc người ta đứng trước phần mình từng bỏ lại.
“Anh đi sau khi có sự đồng ý của cô ấy,” An nói. “Không mang máy quay, không mang bản thu để thuyết phục.”
“Tôi biết.”
“Anh đừng nói câu đó nếu chưa làm.”
Nam gật.
Tại Mạch Nước, Vy đã dán băng màu lên sàn để đánh dấu vùng yên tĩnh. Cô tắt bớt loa, chuyển các cuộc trao đổi sang văn bản. Khi An bước vào, mọi người không chào bằng giọng lớn. Cách chăm sóc ấy làm An vừa biết ơn vừa khó chịu, như thể cả căn phòng đang nhắc cô rằng cô có thể hỏng bất cứ lúc nào.
“Tớ không phải đồ dễ vỡ,” An nói.
“Tớ biết. Đồ dễ vỡ thường có nhãn. Cậu thì không.”
Vy đẩy máy tính bảng. Teaser của hãng đã bị gỡ, nhưng bản sao lan khắp nơi. Một tài khoản ẩn danh đăng kèm câu: “Mai An đang chiếm công sức của Khải Nam.” Bình luận bên dưới gọi cô là người không biết ơn, nói cô lợi dụng khuyết tật để gây chú ý.
Nam đọc, mặt cứng lại. “Tôi sẽ yêu cầu gỡ.”
“Không,” An nói. “Đừng phản hồi khi đang tức.”
“Họ dùng tên cô.”
“Họ muốn tôi phản ứng để câu chuyện chuyển khỏi giọng Lệ Chi.”
Hạnh gọi tới, xác nhận tài khoản ẩn danh liên quan tới một công ty truyền thông thuộc Dải Ngân Hà. Bà khuyên mọi người giữ bằng chứng và chưa kiện ngay. “Hãy để họ tạo thêm dấu vết. Chúng ta không cần thắng một cuộc cãi trên mạng, chúng ta cần một hồ sơ đủ chắc.”
An đồng ý, nhưng Linh thì không. Cô tới phòng thu buổi chiều, tháo lớp trang điểm, đặt điện thoại lên bàn.
“Em muốn nói chuyện,” Linh bảo.
“Nói đi.”
“Em đã xem teaser. Em biết giọng đó không phải do em hát. Nhưng tên em nằm trên đó. Em muốn đăng một bài đính chính.”
Nam hỏi: “Hãng có thể kiện em.”
“Nếu em im, họ vẫn dùng em. Em muốn chọn rủi ro của mình.”
An nhìn Linh. Cô nhớ mình từng nói người ta phải chịu trách nhiệm cho phần mình biết. Linh đang làm điều ấy, dù chưa chắc có đủ sức.
“Viết sự thật ngắn,” An nói. “Không gọi ai là kẻ trộm. Không khẳng định phần chưa kiểm chứng. Nói em chỉ thu giọng chính, phát hiện lớp giọng khác sau đó, và đã yêu cầu hãng tạm dừng.”
Linh gõ bài trên điện thoại. Nam không sửa câu nào. Khi cô đăng, số lượt xem tăng rất nhanh. Một tài khoản của hãng phản hồi rằng Linh “hiểu nhầm quy trình hậu kỳ”. Hạnh chụp lại trước khi họ xóa.
An thấy tai trái ù mạnh. Tiếng thông báo liên tiếp biến thành một chuỗi chớp trắng. Cô đứng dậy, bước vào phòng cách âm. Nam theo sau nhưng đứng ngoài cửa.
“Tôi ở đây,” anh nói qua kính.
An đặt tay lên bàn, bật bộ truyền rung ở mức thấp. Nhịp bass từ bản thử chạy qua cổ tay. Cô thở chậm, cố phân biệt rung của máy với rung trong người. Sau vài phút, âm ù giảm.
Nam đưa cho cô một mảnh giấy: “Tôi không vào.”
An viết lại: “Đừng làm tôi thành lý do anh phải tốt hơn.”
Anh đọc, rồi viết: “Tôi tốt hơn vì tôi phải chịu trách nhiệm, không phải vì cô.”
An không biết nên tin hay không. Nhưng lần đầu anh không nói câu dễ nghe.
Buổi tối, Hạnh gửi kết quả phân tích teaser. Lớp giọng Lệ Chi không lấy từ bản băng số 07 mà từ một phiên bản đã chỉnh sửa ở kho phía nam. Metadata ghi người xuất bản là Trần Đức Minh. Quang Vũ không có tên.
“Quang có thể đang đẩy Đức Minh ra trước,” Tùng nói trong cuộc gọi nhóm. “Hoặc Đức Minh tự làm để buộc Quang trả tiền.”
An mở bản đồ. Kho phía nam nằm gần một bến hàng trên sông, cách thành phố hơn ba mươi cây số. “Chúng ta cần bản gốc trước khi họ xóa.”
Nam nói: “Tôi biết người lái xe từng chở thiết bị tới đó.”
“Không đi tìm một mình.”
“Tôi sẽ hỏi qua luật sư.”
An gật, nhưng cơn ù lại dâng lên. Cô tắt màn hình, nhìn miếng đệm rung trên cổ tay. Nó hoạt động tốt. Cơ thể cô không phản đối âm nhạc; nó phản đối việc bị ép phải làm mọi thứ ngay.
Trước khi rời phòng, An nhận email từ địa chỉ của Lệ Chi. Chỉ có một câu: “Tôi không cần anh Nam trả lại quá khứ. Tôi cần biết cô sẽ làm gì với phần im lặng.”
An đọc nhiều lần. Bên dưới là số điện thoại và giờ gọi. Cô lưu lại, không chuyển cho Nam.
An nghỉ ở nhà đúng hai ngày, nhưng “nghỉ” của cô chỉ là không vào phòng thu. Cô đọc hồ sơ, trả lời tin nhắn bằng văn bản và đi bộ quanh khu phố để tai trái không phải xử lý âm thanh liên tục. Bà Hòa không hỏi cô đã làm được bao nhiêu, chỉ đặt cơm lên bàn và tắt tivi khi An bước vào.
“Mẹ không cần làm phòng khách yên như bệnh viện,” An nói.
“Mẹ đang làm cho con một chỗ có thể nghe lựa chọn của mình.”
An cười. Bà Hòa lấy từ tủ một chiếc hộp gỗ cũ, trong đó có những cuốn sổ dạy nhạc. Một trang ghi cách dùng mặt bàn để cảm nhận nhịp khi học sinh không có nhạc cụ.
“Bà ngoại con dạy mẹ thế này,” bà nói. “Âm nhạc không bắt đầu từ tai. Nó bắt đầu từ việc biết có thứ đang chuyển động.”
An chạm vào trang giấy. Sau tai nạn, cô từng nghĩ mình phải trở thành bản sao của người nghe bình thường. Bây giờ, câu nói của mẹ cho cô một cách khác: cô không thiếu một cánh cửa; cô có một cánh cửa khác.
Trong lúc An ở nhà, Vy kiểm tra lại toàn bộ thiết bị Mạch Nước. Cô phát hiện một đầu thu bị thay bằng linh kiện không đúng, có thể tạo đường truy cập vào máy tính. Không biết ai thay, nhưng camera ghi được nhân viên giao thiết bị của hãng ghé phòng hai tuần trước.
An gọi Hạnh. Hạnh yêu cầu lập biên bản, không tự đối chất với nhân viên. “Mọi việc nhỏ đều quan trọng nếu nó chứng minh hệ thống đã có nhiều cửa.”
Nam gửi tường trình về tài khoản cũ và việc rút tiền viện phí. Anh không yêu cầu An đọc trước. Cô nhận một bản sau khi Hạnh nộp, thấy anh tự ghi cả ngày mình không trả lời cuộc gọi của Lâm.
“Anh ấy đang nói hết,” Vy nói.
“Nói hết không làm mọi thứ đúng.”
“Nhưng giúp người khác biết mình đang đứng ở đâu.”
An không tranh luận. Cô gọi Linh, hỏi tình hình. Linh nói bài đăng của cô vẫn bị chia sẻ, nhưng có nhiều ca sĩ độc lập gửi lời mời hát. “Em chưa biết nhận ai,” cô nói.
“Đừng nhận để chứng minh mình không bị hãng làm hại. Nhận vì bài hát phù hợp.”
“Chị lúc nào cũng nói như người đã trải qua.”
“Tôi đã trải qua đủ để biết không nên quyết định khi đang giận.”
Linh hỏi An có sợ mất khả năng nghe không. An trả lời có, nhưng sợ không khiến cô dừng hoàn toàn; nó khiến cô đặt giới hạn. Linh nói sẽ học cách đặt giới hạn với hợp đồng.
Ngày thứ ba, An trở lại Mạch Nước. Tai trái vẫn ù, nhưng bác sĩ cho phép cô làm hai phiên ngắn. Cả nhóm thu một đoạn mới cho Linh, chỉ dùng piano và tiếng bút gõ của bà Hòa vào thớt. An muốn giữ âm thanh đời sống của mẹ, nhưng hỏi trước. Bà Hòa đồng ý, với điều kiện không dùng tên bà quảng bá.
“Mẹ không muốn thành nhân vật.”
“Con biết.”
“Con biết thật không?”
An nhìn bà. “Con đang học.”
Buổi thu diễn ra nhẹ. Linh hát thấp, không ép nốt. Nam chơi piano nhưng để An quyết định khoảng nghỉ. Khi cô báo dừng, mọi người dừng ngay.
Sau phiên, Nam để một mảnh giấy trên bàn: “Tôi không biết phải làm gì khi cô đau mà không muốn tôi hỏi.”
An viết lại: “Hỏi một lần. Nếu tôi không trả lời, hãy ở gần nhưng đừng chạm.”
Nam đọc, gật.
Cuối ngày, Hạnh gửi tin rằng Dải Ngân Hà đã yêu cầu tòa buộc An giao thiết bị lưu trữ vì cho rằng cô giữ tài sản của hãng. Hạnh phản hồi bằng hóa đơn mua thiết bị, số serial và lịch bảo trì. Đầu thu bị thay là thiết bị hãng cho mượn, nhưng chưa có bằng chứng ai truy cập.
An không hoảng. Cô sao lưu toàn bộ log, dán niêm phong lên máy. Mỗi lần có người hỏi, cô có thể đưa đúng tài liệu.
Tối đó, Lệ Chi gửi thêm một tin: “Cô đừng chỉ bảo vệ bản thân. Hãy bảo vệ khả năng của người khác được nói mà không phải thành biểu tượng.”
An đặt điện thoại xuống, nhìn cây piano. Nam đang ghi âm tiếng phím chưa bật điện. Anh không biết cô nhìn, chỉ tập trung vào tiếng gỗ.
“Anh đang thu gì?”
“Âm thanh của việc chuẩn bị.”
“Nó có tên không?”
“Chưa.”
An đặt tay lên bàn. “Để trống.”
Nam gật. Lần đầu cô thấy một khoảng không trong công việc không khiến ai vội lấp.