Bản Nhạc Không Có Điệp Khúc
10 phút đọc

Chương 15

Chương 15

Ba ngày sau buổi gặp Đức Minh, bản mix độc lập bị rò rỉ. Nó không phải bản cuối, nhưng đủ rõ để người nghe nhận ra giọng Gia Linh và khoảng trống giữa các đoạn. Bên dưới file, người đăng viết: “Album bí mật của Khải Nam, được tạo bằng dữ liệu đánh cắp.”

Linh gọi An trước khi gọi cho hãng. “Em không đăng.”

“Chị biết.”

“Nhưng người ta nghĩ em làm.”

“Không trả lời ngay.”

“Em muốn trả lời.”

“Hãy đợi Hạnh xác nhận nguồn.”

Linh thở mạnh. “Chị luôn nói đợi. Nếu em đợi, người khác sẽ nói thay em.”

“Nếu em trả lời khi chưa biết, họ sẽ dùng câu của em làm chứng cứ chống lại chúng ta.”

“Vậy em phải im à?”

“Không. Em phải nói đúng phần em biết.”

Linh im lặng, rồi đồng ý. An hiểu cô đang yêu cầu một người trẻ chịu đựng sự kiên nhẫn mà chính mình cũng không có.

Tùng truy nguồn file. Bản rò rỉ được tải lên từ một máy chủ ở Singapore, nhưng tệp đã được xuất từ máy tại Dải Ngân Hà. Dấu vết dẫn tới tài khoản quản trị phụ, không phải Quang hay Đức Minh. Tài khoản tên “GiaLinh_demo”.

“Họ muốn đẩy tội cho Linh,” Tùng nói. “Hoặc có ai đó trong hãng muốn phá Quang.”

Nam tới ngay. An cho anh xem nhật ký. Anh nhìn tên tài khoản, lắc đầu.

“Tài khoản đó do bộ phận truyền thông tạo để nhận file của Linh.”

“Ai có mật khẩu?”

“Quang, Đức Minh, trưởng truyền thông và trợ lý của Linh.”

“Linh không có?”

“Không.”

An nhìn anh. “Anh chắc?”

“Tôi từng giúp tạo tài khoản.”

“Anh có giữ mật khẩu cũ?”

“Không.”

“Anh phải nói rõ.”

Nam quay mặt. “Tôi có một sổ tay cũ, trong đó ghi cấu trúc mật khẩu. Không ghi mật khẩu hoàn chỉnh.”

“Anh còn giữ?”

“Có.”

“Đưa cho Hạnh.”

Nam lấy sổ từ xe. Các trang cũ đầy ký hiệu âm nhạc, tên máy, số phòng. An nhận ra ở trang cuối có một dòng: “Không dùng tên nghệ sĩ cho tài khoản quản trị.” Bên dưới, nét chữ khác ghi: “Đã quá muộn.”

Hạnh yêu cầu Tùng so sánh chữ viết. Dòng thứ hai là của Đức Minh. Sổ chứng minh ông ta từng biết nguy cơ tài khoản bị dùng để đổ lỗi, nhưng không phải bằng chứng ông ta rò file.

Trong lúc chờ, Quang gửi lời mời Gia Linh tới họp báo. Nội dung tuyên bố rằng bản rò rỉ là “bản thử không được cấp phép, bị một nhân sự bất mãn đưa ra ngoài”. Hãng muốn Linh đứng cạnh ông và nói cô không liên quan tới tranh chấp.

Linh gửi ảnh lời mời cho An. “Em không muốn đứng cạnh ông ấy.”

“Em có thể từ chối.”

“Hợp đồng phạt rất nặng.”

Nam nói: “Tôi sẽ trả một phần.”

Linh cắt lời. “Em không muốn anh trả. Em muốn tự chọn.”

An nhìn cô qua màn hình. “Vậy em đến, nhưng mang luật sư. Em nói em không tạo bản rò, không xác nhận quyền sử dụng giọng Lệ Chi, và không đồng ý với tuyên bố của hãng.”

Linh cười chua. “Chị đang dạy em cách làm việc với bẫy.”

“Tôi cũng đang học.”

Họp báo diễn ra trong một phòng khách sạn. Quang đứng trước phông nền Dải Ngân Hà, phía sau là ảnh Gia Linh. Linh bước lên nhưng không đứng vào vị trí hãng sắp sẵn. Cô đặt một tờ giấy lên bục.

“Tôi không phải người tạo bản rò rỉ,” cô nói. “Tôi chỉ thu phần giọng chính theo chỉ dẫn của nhà sản xuất. Sau đó tôi phát hiện một lớp giọng khác được ghép vào. Tôi đã yêu cầu hãng tạm dừng và cung cấp giấy tờ quyền sử dụng.”

Quang đưa tay định ngăn, nhưng Linh tiếp tục. “Tôi không thể xác nhận lớp giọng đó thuộc về ai nếu chưa có người sở hữu lên tiếng. Tôi không chấp nhận việc dùng tên tôi để thay thế cho tên người khác.”

Phòng họp ồn lên. Nhà báo hỏi về Khải Nam và Mai An. Linh không trả lời thay họ. Cô chỉ nói mình chịu trách nhiệm cho phần đã thu và đang làm việc với luật sư.

Sau họp báo, Quang gọi An. “Cô hài lòng chưa? Cô đã kéo một ca sĩ trẻ vào rắc rối.”

“Cô ấy tự chọn.”

“Cô nghĩ lựa chọn đó không có giá?”

“Có. Ông đang thu tiền bằng giá ấy.”

Quang nói nhỏ hơn: “Nếu cô rút tên, tôi có thể bảo vệ Linh.”

“Ông đang dùng người khác để mặc cả với tôi.”

“Tôi đang đề nghị giải pháp.”

“Giải pháp của ông luôn cần một người im.”

An cúp máy. Cô không thấy nhẹ nhõm. Linh có thể mất hợp đồng, Nam có thể bị kiện, Mạch Nước có thể không trả nổi tiền thuê. Nhưng im lặng cũng có giá, chỉ là nó gửi hóa đơn cho người không có mặt trong phòng.

Tối đó, Lệ Chi gửi một file âm thanh mới. Bà ghi rõ file do chính bà thu bằng máy cũ, không chỉnh sửa. Trong file, bà nói: “Tôi không muốn các bạn dùng giọng tôi để làm bằng chứng cho mọi điều. Hãy dùng tài liệu, nhân chứng và phần âm thanh chưa bị cắt. Nếu công bố, hãy để người nghe biết tôi đã đồng ý với việc công bố này.”

Sau lời nói là một đoạn giai điệu rất ngắn, không có điệp khúc. An đặt tay lên bàn. Rung động của nó giống tiếng nước ở bến phà, không giống bản demo của hãng.

Nam nghe xong, mắt đỏ. “Chị ấy vẫn sáng tác.”

“Và vẫn không muốn chúng ta hoàn thành thay.”

“Chúng ta có thể dùng đoạn này không?”

“Chưa, nếu chưa có điều khoản.”

Lệ Chi gửi kèm văn bản cho phép sử dụng đoạn thu trong album với điều kiện tên của bà, Lâm và người hòa âm gốc được ghi đầy đủ; toàn bộ doanh thu phần này chuyển vào quỹ dạy nhạc cộng đồng do bà quản lý. Bà không yêu cầu xuất hiện.

An đọc điều khoản, gửi cho Hạnh. Hạnh trả lời có thể dùng làm nền tảng pháp lý, nhưng cần bản xác nhận danh tính và quyền của gia đình Lâm.

Ngay sau đó, một file mới xuất hiện trong thư mục chung của nhóm. Không ai tạo. Tên file: “Lệ Chi — câu cuối”. Khi An mở, chỉ có tiếng Nam nói: “Nếu cô công bố, mẹ tôi sẽ mất nhà.”

Nam tái mặt. “Đó là giọng tôi.”

An dừng file. “Anh nói câu này khi nào?”

“Ngày tôi ký hợp đồng.”

“Ai ghi?”

“Đức Minh.”

File tự xóa sau mười giây, nhưng Tùng đã kịp sao lưu. Hạnh nói đây là hành vi đe dọa và thao túng, không phải tài liệu bản quyền.

Nam ngồi yên, bàn tay run. An muốn đặt tay lên vai anh, nhưng dừng lại. Cô không muốn sự gần gũi biến thành phần thưởng cho một sự thật đến muộn.

“Ngày mai,” An nói, “anh kể hết với mẹ anh trong bản tường trình. Không giấu chuyện tiền viện phí.”

“Mẹ tôi mất rồi.”

“Vậy kể với hồ sơ.”

Nam gật. Ngoài cửa, tiếng xe vẫn chạy. Bản nhạc chưa có điệp khúc, nhưng câu chuyện của họ đã bắt đầu lặp lại một điều: mỗi lần ai đó cố ép nó về một kết luận dễ chịu, một phần sự thật khác lại bật ra.
An không xóa bản rò khỏi máy. Cô lập mã băm, ghi thời gian phát hiện và gửi cho Hạnh. Hạnh báo nền tảng đã nhận yêu cầu gỡ vì vi phạm quyền cá nhân của Lệ Chi, nhưng không thể xóa mọi bản sao.

Linh nhìn số lượt chia sẻ tăng, tay run. “Em không muốn mọi người nghe bản này.”

“Em không chịu trách nhiệm cho việc ai đó phát tán,” An nói. “Em chỉ cần nói rõ em không đồng ý.”

“Nếu em nói, họ sẽ bảo em đang quảng bá.”

“Vậy nói một lần, rồi dừng.”

Linh viết: “Tôi không phát hành và không cho phép sử dụng bản rò. Tôi đã yêu cầu xác minh quyền của mọi lớp giọng trong đó. Mong mọi người không tiếp tục chia sẻ.” Cô đăng, không gắn tên An hay Nam.

Một số người vẫn chia sẻ, nhưng phần bình luận bắt đầu hỏi về quyền. Câu hỏi ấy không sửa được thiệt hại, nhưng kéo sự chú ý khỏi việc đổ lỗi cho Linh.

Tùng phát hiện bản rò không phải file bị lấy từ Mạch Nước. Nó được xuất trước buổi nghe thử, từ máy của hãng, rồi đổi tên. Tài khoản “GiaLinh_demo” chỉ được dùng để đánh lạc hướng.

“Có thể Đức Minh rò để phá Quang,” Tùng nói.

“Hoặc Quang rò để ép chúng ta phản ứng,” An đáp.

“Chúng ta không có đủ dữ liệu.”

“Vậy không chọn câu chuyện.”

Nam tới với một hộp hồ sơ. Anh đã nhận được thư của mẹ Linh, kể rằng gia đình cô có thể mất tiền học nếu hợp đồng bị hủy. Nam đề nghị giúp bằng cách trả phí phòng thu, nhưng Linh từ chối.

“Em không muốn phụ thuộc vào một người từng im lặng vì tiền,” cô nói.

Nam nghe, rồi hỏi cô muốn hỗ trợ gì. Linh nói cần một hợp đồng minh bạch. Hạnh giúp soạn thỏa thuận độc lập, trong đó Linh sở hữu giọng hát và được quyền rút bản thu nếu nguồn dữ liệu thay đổi.

An đọc bản thỏa thuận, phát hiện một câu về quyền chỉnh sửa quá rộng. Cô sửa thành “chỉnh sửa kỹ thuật không thay đổi nội dung biểu đạt”. Linh ký.

Buổi thu mới diễn ra trong phòng nhỏ của một trường đại học, nơi sinh viên có thể nghe thử. Không dùng thiết bị hãng, không có bản ghi Lệ Chi. Linh hát một bài về việc trả lại chiếc thẻ tên cho người đã mất. Cô không nhắc Lâm trực tiếp, nhưng ở phần ghi chú ghi nguồn cảm hứng.

Nam không chơi nhạc. Anh ngồi ở hàng ghế cuối, viết thời gian. An phụ trách âm thanh, Vy điều khiển máy. Khi Linh hụt hơi ở câu cuối, An hỏi có muốn thu lại không.

“Không. Vết đó là của em.”

“Được.”

Sau phiên thu, một sinh viên hỏi vì sao bài không có điệp khúc. Linh trả lời: “Vì có những điều nếu lặp lại sẽ biến thành khẩu hiệu.”

An nhìn Nam. Anh không cười, nhưng gật.

Hạnh nhận được đề nghị hòa giải của Dải Ngân Hà. Hãng muốn nhóm xóa các bài đăng chỉ trích, đổi lại cam kết không kiện Linh và cho phép Nam phát hành một album nhỏ. Điều khoản không nhắc Lệ Chi hay Lâm.

“Họ muốn biến mọi thứ thành giao dịch,” Tùng nói.

“Giao dịch đôi khi cần thiết,” Hạnh đáp. “Nhưng không được xóa phần quyền.”

Nam hỏi: “Nếu tôi chấp nhận, Linh được an toàn.”

An quay sang. “Anh đang muốn dùng mình làm giá?”

“Tôi muốn giảm thiệt hại.”

“Thiệt hại của ai?”

Nam không trả lời. Linh nói trước: “Em không muốn được bảo vệ bằng cách người khác biến mất. Em sẽ tự chịu hợp đồng của mình.”

Nam cúi đầu, rồi từ chối điều khoản xóa tên.

Trong khi chờ thương lượng, An nhận file “Lệ Chi — câu cuối”. Tùng cứu được một phần trước khi file tự xóa. Giọng Nam nói về tiền viện phí, nhưng phía sau có tiếng Đức Minh chỉ đạo một nhân viên cài mật khẩu. Âm thanh không đủ làm bằng chứng kết luận, nhưng đủ cho thấy đoạn đe dọa được dựng từ dữ liệu riêng tư của Nam.

Hạnh bổ sung hành vi này vào hồ sơ. Nam viết bản xác nhận, ghi rõ anh không cho phép ghi âm cuộc nói chuyện.

“Anh có muốn công bố không?” An hỏi.

“Không. Nó là chuyện riêng của tôi và mẹ.”

“Vậy giữ trong hồ sơ kín.”

Nam gật. An hiểu rằng bảo vệ quyền riêng tư cũng quan trọng như công bố sai phạm. Họ không thể đòi lại tên cho Lâm bằng cách lấy đời người khác làm chứng cứ giải trí.

Đêm đó, Gia Linh gửi tin rằng cô muốn gặp Lệ Chi khi bà sẵn sàng. An chuyển lời, không hứa. Lệ Chi trả lời: “Một ngày nào đó, nếu cô ấy muốn hát cho chính mình, tôi sẽ nghe.”

An đặt điện thoại xuống. Bản rò vẫn trôi trên mạng, nhưng nhóm đã có một bản mới sạch nguồn và một tiếng nói khác không thể bị thay thế.

Đã sao chép liên kết chương