Bản Nhạc Không Có Điệp Khúc
10 phút đọc

Chương 14

Chương 14

Văn phòng Trần Đức Minh nằm trong một tòa nhà cũ gần bến cảng, biển tên chỉ ghi “Tư vấn sản xuất”. Hạnh gửi thông báo trước rằng cuộc gặp sẽ được ghi âm với sự đồng ý của các bên. Đức Minh đồng ý, nhưng yêu cầu chỉ An vào phòng. An không muốn đi một mình, nên Hạnh ngồi ở phòng chờ, Tùng giữ đường dây trực tiếp, Nam ở xe đối diện.

Đức Minh già hơn trong ảnh. Tóc ông bạc ở thái dương, giọng bình thản như người đã nhiều lần nói về cùng một chuyện. Trên bàn có hai cốc nước, một cuộn băng đặt trong hộp nhựa và chiếc máy ghi cũ.

“Cô muốn xem bằng chứng,” ông nói.

“Tôi muốn biết nguồn của nó.”

“Nguồn luôn là vấn đề với người ngoài nghề.”

“Tôi là kỹ sư âm thanh.”

“Cô là người được Khải Nam đưa vào để làm album. Cô có lợi ích trong việc phá hãng.”

An đặt máy ghi lên bàn. “Cuộc gặp này có ghi âm. Tôi không sửa câu của ông.”

Đức Minh liếc thiết bị. “Tôi biết.”

Ông mở hộp băng. Nhãn ghi “Lệ Chi — bản gốc”. An không chạm vào. Đức Minh bật máy, cho chạy vài giây. Tiếng Lệ Chi hát một câu đầy đủ, rồi phần điệp khúc thực sự xuất hiện. Giai điệu đẹp, dễ nhớ, có thể trở thành một ca khúc nổi tiếng. Nhưng đoạn sau đó có tiếng Lâm phản đối, rồi tiếng băng dừng.

“Đây là bản cô muốn,” Đức Minh nói. “Có điệp khúc. Có thể bán.”

“Bản này được ghi ở đâu?”

“Phòng B.”

“Ngày nào?”

“Không nhớ.”

“Thiết bị nào?”

“Không nhớ.”

“Ai có quyền?”

Đức Minh mỉm cười. “Cô hỏi như kiểm toán.”

“Vì ông muốn đổi dữ liệu lấy việc Nam rút khỏi dự án.”

“Tôi muốn tránh một cuộc kiện kéo dài.”

“Ông muốn tránh việc bản gốc chứng minh hãng xóa tên người viết.”

Đức Minh tắt máy. “Cô không hiểu ngành này. Nghệ sĩ cần được bảo vệ khỏi chính họ. Lệ Chi muốn giữ một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, nhưng hãng đã đầu tư. Chúng tôi tạo ra một phiên bản có thể sống.”

“Các ông tạo ra bằng giọng của cô ấy.”

“Giọng ca thuộc bản thu.”

“Không thuộc người mua phòng thu.”

Ông ta tựa lưng. “Cô biết Khải Nam đã ký gì không? Cậu ta trao quyền master để trả viện phí cho mẹ. Cậu ta không phải nạn nhân vô tội.”

“Tôi biết.”

Đức Minh hơi bất ngờ. “Vậy cô còn bảo vệ cậu ta?”

“Tôi không bảo vệ. Tôi phân biệt.”

“Phân biệt không làm ra doanh thu.”

“Nhưng làm ra hồ sơ đúng.”

An yêu cầu nghe toàn bộ cuộn băng. Đức Minh từ chối, nói chỉ cho xem phần cần thiết. Cô ghi nhận. Ông mở một tập giấy, trong đó có bản hợp đồng cũ và biên nhận chiếc chìa khóa. Chữ ký Nam nằm ở cuối, ngày giao tiền trùng với ngày mẹ anh nhập viện.

“Ông đã đưa tiền cho anh ấy?”

“Tôi giúp đỡ.”

“Đổi lấy chìa khóa.”

“Một thỏa thuận dân sự.”

“Ông có mở kho bằng chìa khóa đó không?”

Đức Minh nhìn thẳng vào An. “Tôi có quyền vào kho theo chức vụ.”

“Vậy tại sao cần chìa khóa của Nam?”

Ông không trả lời. Sự im lặng kéo dài đủ để máy ghi bắt được tiếng đồng hồ trên tường.

An hỏi tiếp: “Ngày 16 tháng 8, ai khóa cửa phòng B?”

“Tôi.”

“Ai ở bên trong?”

“Không nhớ.”

“Ông nói đã quản lý phòng.”

“Nhiều năm rồi.”

“Lâm có ở đó không?”

Đức Minh cầm cốc nước, nhưng không uống. “Cậu ấy rời đi trước.”

An mở ảnh chụp sổ giao nhận, đặt trước mặt ông. “Bảo vệ ghi thùng máy được chuyển lúc một giờ, người ký tên là Khải Nam. Ông nói cậu ấy rời trước. Vậy ai ký?”

Đức Minh nhìn chữ ký. “Có thể cậu ấy quay lại.”

“Ông vừa nói không nhớ.”

“Tôi nói nhiều năm đã trôi qua.”

“Nhưng ông nhớ Nam ký.”

Đức Minh không còn cười. “Cô muốn gì?”

“Bản gốc, bản kê quyền và danh sách người truy cập kho.”

“Và đổi lại?”

“Tôi không đổi. Tôi yêu cầu theo quy trình.”

Ông ta đứng lên, đi tới tủ hồ sơ. An không rời mắt khỏi cuộn băng. Đức Minh lấy một tập khác, nhưng điện thoại trên bàn sáng lên. Màn hình hiện tên Quang Vũ. Ông không nghe. Tin nhắn đến: “Đừng nói về bản cuối.”

An đã thấy. Đức Minh cũng biết cô thấy.

“Quang bảo ông không nói gì?”

“Ông ấy không phải người chỉ đạo tôi.”

“Vậy ai?”

Đức Minh đặt tập hồ sơ xuống. “Cô nghĩ mọi thứ chỉ có một người đứng sau. Thực ra ai cũng tự bảo vệ mình. Quang bảo vệ hãng, Nam bảo vệ gia đình, Lệ Chi bảo vệ bài hát. Còn tôi bảo vệ những người đã trả tiền cho hệ thống.”

“Ông bảo vệ tiền, không phải người.”

“Tiền là thứ giúp người sống tiếp.”

“Còn tên của người đã tạo ra tiền?”

Ông không đáp. An đứng dậy, thu máy ghi. “Cuộc gặp kết thúc.”

Đức Minh lấy cuộn băng, ném xuống bàn. “Cô không lấy gì à?”

“Ông chưa chứng minh quyền sở hữu.”

“Nếu cô đi, ngày mai bản gốc sẽ biến mất.”

“Nếu ông có ý định xóa, ông vừa nói điều đó trước máy ghi.”

Đức Minh nhìn thiết bị, rồi cười khô. “Cô tưởng máy ghi biến một người thành kẻ nói thật sao?”

An mở cửa. “Không. Nó chỉ khiến người ta khó bảo rằng mình chưa từng nói.”

Ở phòng chờ, Hạnh lập tức hỏi. An kể toàn bộ, Tùng lưu file. Nam đứng ngoài xe, không được vào vì điều kiện cuộc gặp. Khi An bước tới, anh hỏi: “Ông ta có bản gốc không?”

“Có một cuộn. Chưa chắc là bản gốc.”

“Tôi nghe tiếng chị ấy.”

“Anh không nghe.”

Nam nhìn cô. “Tôi thấy cách ông ta cầm hộp.”

“Đừng đoán.”

“Tôi biết.”

Hạnh báo Quang đã yêu cầu hòa giải khẩn, đề nghị tất cả bên cùng ký thỏa thuận không công bố. Điều khoản đi kèm yêu cầu An rút tên khỏi album, Linh xóa bài đính chính và Nam trao toàn bộ file.

“Họ đang mua im lặng,” Tùng nói.

An nhìn Nam. “Anh sẽ làm gì?”

“Từ chối.”

“Không vì tôi.”

“Vì tôi đã từng nhận tiền đổi lấy việc im.”

An không mỉm cười, nhưng sự căng trong vai giảm đi một chút. Trên đường về, Hạnh gửi biên bản cuộc gặp cho Lệ Chi. Bà trả lời sau nửa giờ: “Tôi sẽ xuất hiện nếu cần. Nhưng tôi muốn mọi người nghe bản không có điệp khúc trước khi đưa tôi ra làm nhân chứng.”

An nhìn tin nhắn, rồi mở dự án. Khoảng trống giữa ba nốt vẫn còn. Lần đầu tiên cô không thấy nó là phần thiếu. Nó giống một cánh cửa đang chờ người tự quyết định có bước qua hay không.

Tối đó, một trang tin đăng rằng Mai An đã dùng khiếm khuyết để thao túng Khải Nam. Bài viết trích lời một “nguồn trong ngành” và kèm ảnh cô rời văn phòng Đức Minh.

Vy nhìn màn hình. “Họ chuyển sang tấn công cá nhân.”

An tắt máy. “Vậy phần âm thanh phải đủ rõ để không cần tôi giải thích bằng nước mắt.”
Sau khi rời văn phòng Đức Minh, An không thấy nhẹ nhõm. Cô biết ông ta đã nói đủ để tự buộc mình vào những lời mâu thuẫn, nhưng vẫn giữ lại phần quan trọng nhất. Cuộn băng trên bàn có thể là bản gốc, cũng có thể là bản đã được dựng để họ tranh nhau.

Hạnh yêu cầu tất cả người tham dự viết bản ghi nhớ riêng, không bàn với nhau trước. Tùng ghi thời gian, An ghi câu hỏi, Nam ghi sắc mặt Đức Minh và cuộc gọi của Quang. Những chi tiết ấy không thay thế chứng cứ, nhưng giúp họ nhớ đúng.

Ở Mạch Nước, Vy phát hiện một tệp ghi âm tự động trong máy của An. Nó lưu tiếng phòng chờ lúc cô gặp Hoàng. Trong nền có giọng người nói về việc chuyển “máy cuối” ra kho phía nam. Không rõ ai, nhưng thời gian trùng với lần camera bị mất ba phút.

An hỏi Nam có từng nghe cụm “máy cuối” chưa. Anh lắc đầu, rồi dừng lại.

“Ngày 16 tháng 8, Lâm nói có một máy dự phòng giấu trong phòng nhỏ. Tôi không hỏi.”

“Vì sao?”

“Tôi sợ nếu hỏi, tôi sẽ phải chọn.”

“Anh đã chọn không hỏi.”

“Đúng.”

An đặt tệp vào hồ sơ, không phát lại. Cô không muốn âm thanh của người không biết mình bị ghi trở thành tài sản mới.

Lâm Linh mời họ về nhà. Căn nhà nhỏ phía sau bệnh viện, tường treo ảnh Lâm thời trẻ. Bà mẹ ngồi ở bàn, không muốn nói chuyện trước. Bà Diệp có mặt, Hạnh ghi biên bản.

Cuộn băng nằm trong hộp gỗ. Lâm Linh mở nắp, cho mọi người xem lớp bụi và vết sơn xanh. An không chạm. Nam ngồi cách một khoảng, hai tay đặt trên đầu gối.

“Trước khi mở,” Lâm Linh nói, “tôi muốn anh Nam nói vì sao anh rời phòng ngày đó.”

Nam nhìn bà mẹ Lâm, rồi nhìn An. “Tôi sợ mất việc và sợ mẹ tôi không được chữa. Tôi nghe tiếng va đập sau khi ra ngoài. Tôi có thể mở cửa hoặc gọi người. Tôi không làm. Tôi rời đi.”

Bà mẹ Lâm nhắm mắt. “Con trai tôi có gọi cho cậu không?”

“Có. Tôi không bắt máy.”

“Vì sao?”

“Vì Đức Minh gọi trước, bảo tôi không dính vào. Tôi nghe lời.”

Không ai an ủi anh. Bà mẹ chỉ gật, như đã chờ câu đó mười một năm.

“Mở đi,” bà nói.

An kiểm tra đầu băng và máy phát. Âm thanh đầu tiên là tiếng căn nhà cũ, tiếng quạt và tiếng Lâm thử micro. Cậu nói với ai đó về bản nhạc không có điệp khúc. Lệ Chi xuất hiện sau vài giây, giọng trẻ và rõ.

“Nếu em muốn người nghe nhớ, em phải cho họ tự tìm đường.”

Lâm đáp: “Nhưng hãng muốn đường thẳng.”

“Hãng không nghe nhạc. Họ nghe biểu đồ.”

Băng chuyển sang một đoạn ngoài trời. Có tiếng nước, tiếng máy ghe, tiếng trẻ con. Lâm chơi ba nốt, rồi để khoảng trống. Sau khoảng trống, một giọng nam nói: “Tôi sẽ bảo vệ đoạn này.” Đó là Nam, trẻ hơn.

Nam cúi đầu, không nói.

Băng tiếp tục. Lâm hỏi anh có chắc không. Nam đáp: “Nếu tôi không bảo vệ được, tôi sẽ ít nhất giữ bản sao.”

Đoạn sau có tiếng cửa mở. Đức Minh xuất hiện, yêu cầu họ dừng. Lệ Chi nói sẽ không ký. Lâm hỏi Nam lấy máy ghi. Tiếng chân chạy, tiếng va đập. Một giọng nữ khác gọi tên Lâm—Linh.

Bà mẹ đặt tay lên bàn. “Con bé đó là em gái tôi.”

Âm thanh dừng ở tiếng Nam nói: “Đừng mở cửa.”

Nam nhắm mắt. An không cần hỏi nữa; băng đã ghi phần anh không nói trong tường trình. Nhưng nó cũng cho thấy anh chưa lấy máy, chưa xóa tên, chỉ đứng ngoài.

Hạnh yêu cầu dừng phát để niêm phong. Bà mẹ Lâm nói muốn nghe hết. An giải thích phần còn lại có thể chứa dữ liệu của người không đồng ý.

Lâm Linh cầm tay mẹ. “Chúng ta đã biết đủ để nói tên anh Lâm.”

Cuộn băng được sao chép tại chỗ với sự chứng kiến của gia đình. Bản gốc trở lại hộp gỗ. Nam không chạm.

Sau khi mọi người rời, Lâm Linh đứng ở cửa. “Anh đã nghe lời mình nói năm đó.”

Nam gật. “Tôi không làm được.”

“Bây giờ anh có thể làm một việc.”

“Việc gì?”

“Đừng gọi sự hèn nhát của mình là hoàn cảnh khi nói trước tòa.”

Nam nhận lời.

Trên đường về, An hỏi Hạnh liệu cuộn băng có đủ chứng minh quyền không. Hạnh nói còn cần giám định, nhưng nó xác nhận trình tự, tên người và ý định của Lâm.

An đặt tay lên cửa xe, cảm nhận tiếng lốp chạy trên mặt đường. Nam ngồi bên cạnh, không nói. Anh không cố giải thích thêm, không hỏi cô có ghét anh không.

Điện thoại An báo một cuộc gọi từ Quang. Cô bật loa.

“Cô đã có băng,” Quang nói. “Tôi đề nghị gặp để đưa ra lựa chọn cuối.”

“Tôi không đổi băng lấy điều gì.”

“Lựa chọn không phải đổi. Tôi có thể cho cô quyền phát hành bản mới, nếu cô loại Nam khỏi phần ghi công.”

Nam nhìn An, nhưng không ra hiệu.

“Ông muốn xóa tên anh ấy để làm gì?”

“Để bảo vệ album khỏi vụ cũ.”

“Ông vẫn đang làm đúng việc đã làm với Lâm.”

Quang im lặng. An tắt máy.

Nam nói: “Cô có thể loại tên tôi.”

“Không vì Quang yêu cầu.”

“Nếu tên tôi khiến album không phát hành?”

“Tên phải phản ánh phần anh làm và phần anh sai. Không thêm, không bớt.”

Nam gật. “Đó là điều tôi cần.”

Đã sao chép liên kết chương