Chương 9
Chương 9
An rút dây mạng trước khi mở cửa phòng máy. Ổ dữ liệu không ghi nhận tên người dùng, chỉ có một phiên truy cập kéo dài mười tám giây. Không file nào bị xóa, nhưng thư mục “bản chuyển” đã được mở. Người truy cập biết chính xác mình cần tìm gì.
Vy tới ngay sau cuộc gọi, mang theo bộ phát tín hiệu mới. Cô nhìn màn hình rồi hỏi: “Cậu có sao lưu không?”
“Ba bản.”
“Bản thứ tư?”
“Tớ không muốn tạo quá nhiều bản mà không kiểm soát.”
“Trong chuyện bản quyền, quá nhiều bản có kiểm soát còn tốt hơn một bản biến mất.”
An không cãi. Cô sao lưu nhật ký truy cập vào ổ của Vy, rồi chuyển toàn bộ dự án sang máy ngoại tuyến. Mạch Nước không còn là căn phòng làm việc bình thường. Mọi chiếc dây cắm đều có thể trở thành cửa ngõ.
Buổi chiều, Gia Linh tới cùng Nam. An đã bảo Nam đừng tới, nhưng anh đứng ngoài cửa, không bước vào cho đến khi cô gật. Cử chỉ ấy làm cô bực vì nó cho thấy anh có thể tôn trọng ranh giới khi muốn.
“Hãng đã phát bản giới thiệu,” Linh nói. “Họ nói album là câu chuyện Khải Nam trở lại sau một mất mát, còn em là giọng hát tiếp nối di sản của Lệ Chi.”
“Họ đã dùng tên Lệ Chi?” An hỏi.
“Trong bài đăng, có câu ‘lấy cảm hứng từ một giọng ca huyền thoại’. Không ghi tên, nhưng ai cũng đoán.”
Nam đặt điện thoại lên bàn. “Quang bảo đó chỉ là teaser.”
“Teaser cũng là thông tin công khai,” Vy nói. “Nếu bản quyền chưa rõ, họ đang tạo bằng chứng rằng dự án đã thuộc về hãng.”
An mở bản thu của Linh. Cô muốn nghe cùng Linh, nhưng không qua loa lớn. Hai người đặt tay lên mặt bàn, Nam đứng phía đối diện, Vy ngồi sau máy. Bản nhạc bắt đầu bằng tiếng đàn gỗ và nhịp trống rời. Linh hát câu đầu, rồi phần giọng mờ của Lệ Chi xuất hiện như một bóng người bước ngang hành lang.
Linh rùng mình. “Em chưa từng nghe bản này với giọng đó.”
“Họ đã cắt nó vào sau khi em rời phòng thu,” Nam nói.
“Vậy giọng em chỉ là lớp che?”
“Có vẻ vậy.”
Linh tháo tai nghe, mặt trắng đi. “Em không muốn hát nữa.”
“Em có quyền dừng,” An nói.
“Họ sẽ kiện.”
“Chúng ta đã lưu chứng cứ.”
“Chứng cứ không trả tiền thuê nhà cho bố mẹ em.”
Câu nói khiến An im lặng. Cô từng nghĩ người ta chỉ cần biết điều đúng là có thể chọn nó. Linh nhắc cô rằng đúng sai luôn đi kèm hóa đơn.
Nam kéo ghế. “Nếu em tiếp tục, chúng ta tách giọng em khỏi phần sử dụng trái phép. Làm một bản mới không có lớp giọng Lệ Chi, chỉ dùng phần em đã thu.”
“Hãng sẽ không cho.”
“Vậy chúng ta làm ngoài hợp đồng.”
“Anh nói dễ.”
“Tôi biết.”
“Anh luôn có thể quay lại hãng nếu thất bại.”
Nam không đáp. Linh nhìn anh, rồi nhìn An. “Chị có tin anh ấy không?”
An nói thật: “Không hoàn toàn.”
Linh bật cười ngắn, không vui. “Ít nhất chị không nói dối.”
Họ thống nhất làm một bản thử độc lập, không công bố. Linh hát lại câu đầu bằng giọng tự nhiên, không cố bắt chước cảm giác của Lệ Chi. An giữ những hơi thở và tiếng lấy đà, bỏ lớp giọng ghép. Nam chơi piano điện, nhưng mỗi lần anh dẫn giai điệu về một câu lặp, An cắt ngang.
“Đừng tìm điệp khúc.”
“Tôi đang tìm điểm tựa.”
“Điểm tựa có thể là nhịp, không cần là câu hát.”
Linh bắt đầu hiểu. Cô để đoạn thứ hai đi thấp hơn, đổi phụ âm cuối và không quay lại cùng một nốt. Bài hát trở nên khó nhớ theo cách thông thường, nhưng sau khi tắt, An vẫn còn cảm giác câu hát như một con đường vừa đi qua.
Nam nhìn bảng điều khiển. “Cô nghĩ người nghe sẽ theo được không?”
“Nếu họ được nghe một lần mà không bị ép phải yêu ngay.”
“Thị trường không kiên nhẫn.”
“Người nghe cũng không nợ thị trường sự kiên nhẫn.”
Cuối buổi, Linh ký bản ghi nhận rằng cô tự nguyện tham gia bản thử và không cho phép dùng giọng ngoài phạm vi thỏa thuận. Hạnh gửi mẫu qua email, yêu cầu mọi người ký điện tử. An đọc từng dòng trước khi ký. Nam cũng vậy.
Khi Linh về, An hỏi Nam về chiếc chìa khóa. Anh kể mẹ anh từng phải mổ gấp, bảo hiểm không chi trả đủ. Anh vay Quang, rồi bị yêu cầu giao một chìa khóa kho làm vật đảm bảo. Nam nghĩ chỉ là một chiếc chìa khóa đã đổi ổ. Sau khi trả nợ, anh không lấy lại.
“Anh đã nói với Lệ Chi chưa?”
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Vì chị ấy sẽ hỏi tôi tại sao lại vay Quang.”
“Và anh không muốn trả lời.”
“Tôi không muốn chị ấy thấy tôi đã trở thành người mà hãng có thể dùng.”
An dựa vào bàn. “Anh không thể chọn người khác nhìn mình thế nào bằng cách giấu phần họ cần biết.”
Nam gật. “Tôi biết.”
“Anh có định gặp Lệ Chi không?”
“Có, nếu cô ấy đồng ý.”
“Bà Diệp nói cô ấy nhận thư. Chúng ta gửi bản sao cho cô ấy trước.”
Nam đồng ý, nhưng vẻ mặt cho thấy anh đang nghĩ tới chuyến đi. An không ngăn.
Đêm đó, Hạnh gọi báo hãng đã gửi yêu cầu khẩn cấp tới luật sư của Linh, nói bản thu độc lập là tài sản phát triển từ dự án Dải Ngân Hà. Họ đòi mọi file trong vòng mười hai giờ. Hạnh hỏi có nên chuẩn bị phản hồi hay không.
“Chuẩn bị,” An nói. “Nhưng đừng gửi cho đến khi có bản tuyên bố chung.”
“Cô định tuyên bố?”
“Chưa. Tôi định để Gia Linh quyết định.”
Linh gửi tin nhắn sau đó: “Em sẽ không ký phụ lục mới. Nhưng em chưa muốn ra công khai. Cho em một ngày.”
An trả lời đồng ý. Cô tắt máy, quay lại máy tính. Thư mục dự án xuất hiện một file mới, tên “final_master”. Cô không tạo. File chỉ dài ba phút, có tiếng Linh, giọng Lệ Chi và một giọng nam nói: “Tất cả sẽ được giải quyết nếu Mai An rút tên.”
An lập tức ngắt nguồn. Nhưng trước khi màn hình tối, cô nhìn thấy một dòng dữ liệu cuối cùng: địa chỉ IP nội bộ của Dải Ngân Hà và tên tài khoản đăng nhập “K.NAM”.
Buổi thu đầu tiên ngoài hiện trường diễn ra ở sân chợ cũ. An đến trước, đo tiếng nền và chọn vị trí micro. Chợ không im khi nghe thu: người bán cá gọi khách, xe đẩy nghiến nền, một đứa trẻ khóc vì bị mẹ kéo khỏi quầy đồ chơi. Những âm thanh ấy không được phép biến thành phông nền đẹp; chúng phải giữ nguyên đời sống của mình.
Linh đứng cạnh An, đeo tai nghe một bên. “Em hát giữa tiếng này có ổn không?”
“Em không cần thắng chợ. Em chỉ cần đứng trong đó.”
Nam kiểm tra dây, không bật nhạc trước. Anh để Linh tự chọn khoảng cách với micro. Lần thu đầu, giọng cô bị tiếng xe máy nuốt. Lần hai, cô đứng gần hơn, hạ giọng. Tiếng rao phía sau trở thành một nhịp phụ.
“Giữ,” An nói.
Nam nhìn cô. “Cả tiếng rao?”
“Nếu chúng ta xóa mọi thứ không theo kế hoạch, bài sẽ chỉ nói về kế hoạch.”
Linh hát câu thứ hai, đổi lời ở một phụ âm. Cô dừng giữa câu, quay sang người bán hàng đang nhìn micro. Người phụ nữ cười, hỏi họ thu bài gì. Linh trả lời thật: “Bài về những âm thanh người ta thường không nghe.”
Người phụ nữ quay lại bán hàng. Linh hát tiếp, lần này tự nhiên hơn.
Nam nhìn đồng hồ. “Cô cần nghỉ không?”
“Tôi biết tự nói.”
Anh gật. “Xin lỗi.”
An nhìn hai người, nhận ra Nam đang học cách không hỏi thay Linh như từng làm với An. Sự thay đổi nhỏ nhưng có giá trị.
Sau chợ, họ tới hành lang bệnh viện nơi Lâm từng thu tiếng xe đẩy và bước chân điều dưỡng. Họ không ghi người bệnh, chỉ ghi nền ở khu vực công cộng với sự cho phép của quản lý. Em gái Lâm, Linh khác, xuất hiện trong bộ đồng phục điều dưỡng. Bà Diệp giới thiệu cô là Lâm Linh.
Linh nhìn Nam lâu. “Anh còn nhớ tôi không?”
Nam gật chậm. “Tôi nhớ cô cầm túi hồ sơ ở nhà hát.”
“Tôi nhớ anh rời đi.”
Không ai nói gì. An không bước vào giữa. Lâm Linh đưa họ một chiếc hộp nhỏ, trong đó có thẻ tên của Lâm và một đoạn dây cáp cũ.
“Anh ấy giữ bản ghi trong máy này,” cô nói. “Tôi mang ra khỏi nhà hát vì sợ hãng lấy. Tôi không hiểu âm thanh, chỉ biết tên anh trai phải ở đó.”
Nam hỏi: “Tại sao cô không đưa cho gia đình sớm hơn?”
“Tôi đã đưa. Nhưng mọi người sợ. Khi mẹ bệnh, tôi phải chọn giữa tiền chữa bệnh và việc giữ một chiếc băng.”
An thấy câu chuyện của Linh có cùng hình dạng với câu chuyện của Nam, nhưng không hề giống nhau. Cả hai đều bị một hệ thống đặt hóa đơn lên sự thật, nhưng mỗi người đã chọn một cách khác.
Lâm Linh đồng ý cho ghi âm tiếng hành lang, nhưng không muốn giọng mình xuất hiện. Cô chỉ nói một câu để làm mốc: “Bây giờ mọi người đều nghe thấy bước chân, nhưng không ai biết ai đang đi.”
An giữ câu đó trong bản thu, ghi rõ quyền sử dụng.
Buổi tối, họ trở lại Mạch Nước để ghép dữ liệu. Tiếng chợ và tiếng bệnh viện không dễ hòa. Nam thử đặt trống theo nhịp xe đẩy, nhưng An cắt.
“Đừng ép chúng vào cùng một tốc độ.”
“Nếu không, bài sẽ rời.”
“Rời không có nghĩa là hỏng. Người nghe có thể nối.”
Linh ngồi sau bàn, nghe qua một loa. “Em thích đoạn không cùng tốc độ. Nó giống khi em ở bệnh viện chờ người nhà.”
Nam nhìn cô, hạ nhịp trống. Anh không hỏi thêm về bệnh viện.
Trong khi xuất bản thử, hệ thống báo một file lạ được truy cập. Tên tài khoản “K.NAM” xuất hiện lần nữa. Tùng kiểm tra, phát hiện có người dùng máy tính ở phòng khách của Mạch Nước, nơi Nam đã ngồi đọc hợp đồng. Máy không thuộc Nam; ai đó cắm USB vào cổng phía sau trước khi họ tới.
Vy đóng tất cả cổng ngoài. “Người này vào được phòng khi cửa mở.”
An nhìn camera. Đoạn ghi hình có ba phút bị mất, đúng lúc mọi người xuống mua thức ăn.
Nam đứng yên. “Tôi sẽ rời khỏi phòng thu.”
“Không.”
“Tài khoản của tôi bị dùng hai lần.”
“Vậy chúng ta phải tìm người dùng, không xóa anh khỏi dữ liệu.”
Tùng khôi phục được một khung hình mờ: người đội mũ, đeo khẩu trang, trên cổ có thẻ nhân viên màu xanh của Dải Ngân Hà. Không đủ nhận diện, nhưng đủ cho thấy họ đang bị theo dõi từ gần.
Linh nhìn bản mix trên màn hình. “Hãng muốn bài này dừng.”
An nói: “Vậy chúng ta sẽ làm nó rõ hơn, không phải lớn hơn.”
Cô tách các track, ghi mã và gửi bản sao cho Hạnh. Nam tự tay viết biên bản về lần tài khoản bị dùng. Anh không chờ An nhắc.
Trước khi về, Lâm Linh đứng cạnh Nam. “Anh không cần xin lỗi tôi hôm nay,” cô nói. “Nhưng đừng bao giờ nói rằng anh không biết.”
Nam gật. “Tôi sẽ nhớ.”
An nghe tiếng xe đẩy xa dần trong hành lang. Bài hát bắt đầu từ tiếng đó, không quay về câu cũ. Trong file mới, một lớp âm lạ xuất hiện ở cuối—tiếng cửa kho mở rồi đóng.