Chương 16
Chương 16
Gia Linh biến mất khỏi các cuộc gọi trong hai ngày. Cô không trả lời tin nhắn của An, không tới phòng thu, cũng không xuất hiện ở căn hộ đã đăng ký với hãng. Quang gửi một thông báo rằng Linh đang nghỉ để “ổn định tinh thần”, đồng thời yêu cầu An và Nam ngừng liên lạc trực tiếp.
An không tin. Cô gọi số của Linh ba lần, rồi gửi một tin ngắn: “Chỉ cần báo em an toàn.” Không có hồi âm.
Vy tìm được một bài đăng cũ của Linh về lớp thanh nhạc ở quận Tân Phú. An tới địa chỉ, nhưng lớp đã chuyển. Chủ nhà nói Linh từng thuê phòng để dạy trẻ em vào cuối tuần, rồi trả trước hạn. Trên bảng trắng còn một dòng chưa xóa: “Đừng hát câu người khác viết cho mình.”
Nam đứng ngoài cổng, không bước vào. “Cô muốn tôi tìm qua người quen không?”
“Không. Nếu hãng theo dõi, họ sẽ nghĩ chúng ta gây áp lực.”
“Có thể họ đã gây áp lực trước.”
“Chúng ta cần bằng chứng.”
Hạnh gọi từ xe, báo tài khoản ngân hàng của Linh vừa bị đóng băng theo yêu cầu của hãng. Cô không thể rút tiền, không thể thanh toán hợp đồng thuê phòng. Đây không còn là tranh chấp nghề nghiệp bình thường.
“Em ấy có thể đang ở với gia đình,” Tùng nói.
An nhớ Linh từng nói bố mẹ ở Đồng Nai. Họ tới một xưởng may nhỏ gần khu công nghiệp. Mẹ Linh mở cửa, nhìn An rồi nhìn Nam. Bà không mời vào ngay.
“Linh không ở đây,” bà nói.
“Cháu chỉ muốn biết em ấy an toàn.”
“Nó gọi cho tôi tối qua. Nó bảo không muốn ai tìm.”
“Cô ấy có nói đang ở đâu không?”
Bà lắc đầu. “Nó chỉ nói phải trả lại một thứ.”
“Thứ gì?”
“Một chiếc thẻ.”
An và Nam nhìn nhau. Tùng lập tức gọi cho Hạnh, nhờ kiểm tra danh sách thiết bị Linh đã nhận từ hãng. Có một thẻ nhớ dùng trong buổi thu cuối, được đánh dấu là tài sản Dải Ngân Hà. Linh đã giữ nó khi rời phòng.
Nam nói: “Nếu thẻ có bản rò, hãng sẽ muốn lấy.”
“Hoặc Linh muốn trả để đổi lấy tự do,” An đáp.
Mẹ Linh đưa họ một mảnh giấy có địa chỉ bến xe miền Đông mới. Linh nhắn rằng sẽ gửi thẻ cho một người trung gian ở đó. An không muốn đi, nhưng không thể để Linh một mình trong một cuộc trao đổi không rõ.
Bến xe đông và ồn. An đeo bộ truyền rung ở mức thấp, nhưng không dùng tai nghe. Cô và Nam đứng cách cổng vào một khoảng, Vy ở quầy bán vé, Tùng quan sát từ khu gửi hành lý. Một người đàn ông mặc áo khoác nâu xuất hiện, gọi tên Linh qua điện thoại. Linh bước ra từ phía khu vệ sinh, đội mũ rộng và đeo khẩu trang.
An tiến tới trước khi người đàn ông nhận thẻ.
“Linh.”
Linh giật mình. “Chị không nên tới.”
“Em có bị ai ép không?”
“Chưa.”
Người đàn ông áo nâu lùi lại, cầm điện thoại. Nam đứng chắn giữa ông ta và Linh. Tùng chụp ảnh, Hạnh đang trên đường tới.
Linh lấy thẻ nhớ ra. “Hãng bảo nếu em giao, họ sẽ xóa tuyên bố và trả tài khoản. Em không tin, nhưng em không biết phải làm gì.”
“Em đã sao lưu chưa?” An hỏi.
“Có. Nhưng bản sao ở chỗ người khác.”
“Ở đâu?”
Linh nhìn người áo nâu. “Một kỹ thuật viên cũ tên Phúc. Anh ấy nói sẽ bảo vệ bản gốc.”
Người đàn ông quay đi. Nam giữ cánh tay ông ta, nhưng An ngăn lại.
“Đừng chạm vào. Chúng ta có camera.”
Hạnh đến, xuất trình danh thiếp và yêu cầu người áo nâu xác nhận danh tính. Ông ta nói mình là đại diện vận chuyển của hãng, không có giấy ủy quyền. Hạnh yêu cầu ông rời đi. Ông ta gọi điện, rồi bỏ khỏi bến.
Linh trao thẻ cho An. “Em không muốn giữ nữa.”
An không nhận ngay. “Đây là dữ liệu của em. Em có quyền quyết định.”
“Nếu em giữ, họ sẽ tìm cách lấy.”
“Vậy chúng ta lập biên bản, tạo bản sao có mã, rồi gửi bản gốc vào nơi độc lập.”
Linh gật. Hạnh ghi nhận tại chỗ. Thẻ chứa bản thu thô, nhật ký xuất file và một đoạn video từ phòng điều khiển. Video cho thấy Đức Minh mở thư mục giọng Lệ Chi, còn Quang Vũ đứng bên cạnh. Nam không có mặt.
Quang nhìn vào camera và nói: “Đừng để cô gái trẻ biết mình đang hát trên cái gì.”
Linh đứng phía sau An, hai tay che miệng. Cô không khóc. Cô nhìn như người vừa mất đi khả năng tự lừa mình.
“Em đã xem video này chưa?” An hỏi.
“Chưa.”
“Em có muốn xem tiếp không?”
Linh lắc đầu. “Nhưng em muốn nó được giữ.”
Hạnh gửi mã xác nhận cho luật sư. Tùng lập ba bản sao. Nam đứng xa, không chạm vào thẻ. Khi mọi việc xong, Linh quay sang anh.
“Anh biết họ làm từ lâu không?”
Nam trả lời: “Tôi biết họ muốn dùng một bản mẫu. Tôi không biết họ đã dùng giọng chị Lệ Chi vào bài của em.”
“Anh vẫn ở lại với họ.”
“Đúng.”
“Anh có thấy mình khác họ không?”
Nam nhìn xuống. “Tôi muốn nghĩ mình khác. Nhưng tôi đã giúp hệ thống hoạt động.”
Linh gật, dường như câu trả lời ấy đau nhưng cần thiết. “Vậy khi ra tòa, đừng nói anh vô tội. Hãy nói anh đã làm gì.”
Nam đồng ý.
Tối đó, Hạnh gửi video cho Lệ Chi. Bà phản hồi rằng giọng trong bản gốc chắc chắn là của mình, nhưng bà không muốn xuất hiện ngay. Bà đề nghị để gia đình Lâm cùng ký xác nhận.
An hỏi Linh có muốn tiếp tục album không. Linh suy nghĩ lâu.
“Em muốn thu một bài khác, không dùng bất kỳ lớp giọng nào của Lệ Chi. Nếu album còn làm, em muốn tên em đứng dưới tên mình, không đứng thay ai.”
“Được.”
Nam nói: “Tôi sẽ tìm một hãng khác nếu Dải Ngân Hà chấm dứt hợp đồng.”
Linh nhìn anh. “Không cần hứa. Cần làm đúng.”
An bật cười khẽ. Linh cũng cười, lần đầu sau nhiều ngày.
Khi họ rời bến xe, An nhận tin nhắn từ số của Đức Minh: “Cô đã lấy thẻ. Vậy hãy chuẩn bị nghe bản cuối cùng.” Đính kèm là một địa chỉ nhà kho và thời gian phiên điều trần sơ bộ. Dòng cuối cùng viết: “Nam sẽ là người đầu tiên bị hỏi.”
Nam đọc, rồi tắt màn hình. “Tôi sẽ nói.”
An nhìn anh. “Nói cả phần khiến anh xấu hổ.”
“Tôi biết.”
Lần này An không sửa câu trả lời. Cô chỉ đưa anh chiếc thẻ nhớ chứa bản sao tường trình, để anh tự kiểm tra. Ranh giới giữa họ vẫn còn, nhưng không còn là bức tường kín.
Sau khi thẻ nhớ được niêm phong, Linh không trở lại căn hộ của hãng. Cô ở tạm nhà một người bạn dạy thanh nhạc, ngủ trên chiếc ghế dài cạnh giá sách. An gửi cho cô lịch thu và tiền xe, nhưng Linh chỉ nhận lịch.
“Em có thể tự trả,” Linh nói.
“Chị không gửi để mua quyền quyết định của em.”
“Em biết. Nhưng em cần nói rõ.”
An đồng ý. Cô nhận ra điều Linh cần không phải người cứu hộ mà là người không biến sự giúp đỡ thành món nợ.
Tùng phân tích video trong thẻ. Hình ảnh Đức Minh và Quang bị nhiễu ở phần đầu, nhưng âm thanh rõ. Quang nói “lớp giọng”, Đức Minh nói “tên cũ”, rồi một người thứ ba hỏi có nên xóa metadata. Giọng thứ ba thuộc trợ lý truyền thông đã gửi hợp đồng cho Linh.
Hạnh mời trợ lý tới làm việc. Cô thừa nhận đã được yêu cầu tạo tài khoản “GiaLinh_demo” và đăng bản rò nếu có tranh chấp. Cô không biết ai sẽ phát hành, chỉ làm theo email từ Đức Minh.
“Tại sao cô không nói sớm?” Hạnh hỏi.
“Tôi sợ mất việc.”
“Vậy bây giờ?”
“Tôi vẫn sợ. Nhưng tôi không muốn một ngày khác phải nhớ mình đã bấm nút.”
An nghe câu ấy, nhớ Hoàng, nhớ Nam, nhớ chính mình. Những nút bấm hiếm khi tạo ra toàn bộ sai lầm; chúng chỉ là khoảnh khắc người ta có thể dừng mà không dừng.
Linh đồng ý ký bản tường trình. Cô yêu cầu tên mình không xuất hiện công khai nếu chưa cần. Hạnh tôn trọng.
Nam hỏi An có muốn anh rút khỏi album để giảm áp lực không. An trả lời không ngay.
“Anh rút vì anh muốn hay vì họ ép?”
“Tôi không biết.”
“Vậy chưa được quyết.”
Nam nhìn bảng lịch thu. “Tôi muốn ở lại để làm phần âm nhạc, nhưng không muốn thành lý do Linh bị tấn công.”
“Linh đã nói em ấy tự chọn.”
“Cô ấy có thể đổi ý.”
“Mọi người đều có thể. Vì vậy hợp đồng phải cho phép đổi ý.”
Họ sửa lại thỏa thuận nội bộ: bất kỳ nghệ sĩ nào có thể rút bản thu của mình nếu phát hiện nguồn dữ liệu không hợp pháp; người rút không phải chịu phạt ngoài chi phí đã phát sinh được chứng minh. Nam ký đầu tiên.
Buổi thu tiếp theo diễn ra tại một phòng nhỏ trên sân thượng trường đại học. Gió thổi mạnh, nhưng An giữ micro trong vùng chắn. Linh hát bài mới, Nam chỉ đánh một nốt ở mỗi đoạn. Không ai cố lấp tiếng thành phố.
Giữa buổi, Linh nhận cuộc gọi của Quang. Ông hỏi cô có muốn trở lại hãng không, nói mọi chuyện có thể “làm lại từ đầu”. Linh bật loa, xin phép mọi người.
“Ông có đồng ý hủy điều khoản sử dụng giọng ngoài hợp đồng không?”
Quang im.
“Ông có đồng ý trả bản gốc cho người sở hữu không?”
“Chúng ta có thể bàn.”
“Vậy chưa phải làm lại.”
Linh tắt máy. Cô run, nhưng không khóc. An đưa cô một chai nước, không nói “em giỏi lắm”.
“Chị không khen à?” Linh hỏi.
“Em muốn được khen hay muốn được yên?”
“Yên trước.”
An gật, để cô ngồi một mình bên lan can.
Tối đó, Đức Minh gửi đề nghị gặp Linh riêng. Linh từ chối, chuyển thư cho Hạnh. Trong thư, ông ta nói nếu Linh làm chứng, ông sẽ công bố đoạn ghi âm về việc cô nhận bản thu từ Phúc. Hạnh xác định đây là đe dọa, lập hồ sơ.
Nam tức giận, muốn gọi cho Đức Minh. An ngăn.
“Anh không dùng cơn giận để thay luật sư.”
“Ông ta đang đe dọa Linh.”
“Và chúng ta sẽ ghi nhận, không cho ông ta một cuộc cãi để cắt ra.”
Nam ngồi xuống, gửi mọi tin nhắn cho Hạnh. Anh đã học được cách không biến phản ứng thành bằng chứng chống lại mình.
Lệ Chi nhắn cho Linh một câu ngắn: “Cô không nợ tôi việc tiếp tục hát.” Linh đọc, rồi lần đầu chủ động gọi cho bà. Cuộc gọi kéo dài chưa tới năm phút. Khi kết thúc, Linh nói bà Lệ Chi không hỏi cô có xứng đáng hay không; bà hỏi cô muốn âm nhạc của mình nghe như thế nào.
An nhìn Nam. “Đó là điều anh phải học.”
“Tôi biết.”
“Anh đang tiến bộ.”
“Đừng biến tôi thành dự án.”
An cười. “Tôi chỉ ghi nhận dữ liệu.”
Cuối tuần, Hạnh thông báo phiên điều trần chính thức đã ấn định. Chứng cứ video, băng, sổ thanh toán và tường trình sẽ được xem xét. Trước ngày đó, nhóm phải hoàn tất album để không ai có thể nói họ tạo ra nó chỉ để gây áp lực.
An mở lịch, thêm buổi diễn thử. Không có ngày nghỉ đủ dài, nhưng cô biết họ cần một điểm kết để câu chuyện không bị kéo bởi người khác.