Chương 13
Chương 13
Bức ảnh bàn tay khiến An mất ngủ, dù bác sĩ đã dặn cô nghỉ. Vết sẹo trên cổ tay Nam có thể chỉ là vết cũ của vụ tai nạn, nhưng Đức Minh cố tình đặt nó bên cạnh máy ghi. Người gửi muốn cô nghĩ Nam từng chạm vào máy trong ngày 16 tháng 8.
An không hỏi Nam ngay. Cô gửi ảnh cho Tùng, nhờ so sánh hình ảnh bằng chứng và lịch làm việc. Tùng trả lời sau một giờ: bàn tay không đủ rõ, không thể kết luận. Nhưng trên máy ghi có một miếng băng dính màu xanh, loại Dải Ngân Hà dùng để đánh dấu thiết bị đã kiểm kê.
Vy nhận ra miếng băng. “Phòng B lúc đó dùng băng xanh để đánh dấu máy của trợ lý. Nam từng có một cuộn.”
“Cậu thấy anh ấy dán?”
“Không. Nhưng mọi người trong hãng đều có thể dùng.”
An mở tường trình Nam đã gửi Hạnh. Anh ghi mình có mặt ở phòng B từ tám giờ đến mười một giờ sáng, rời đi trước khi Đức Minh khóa cửa, quay lại lúc bốn giờ để lấy đồ. Nếu đúng, anh không thể vận hành máy trong khoảng mười một giờ đến bốn giờ, nhưng có thể đã để mật khẩu trên thiết bị.
Tùng gọi báo một nhân chứng cũ tên Phát, từng làm bảo vệ ở Dải Ngân Hà. Phát đồng ý gặp ở chợ đầu mối, nơi ông giao hàng buổi sáng. An và Vy đi cùng Tùng, Nam ở lại với Hạnh.
Phát nhận ra An qua ảnh trên mạng, nhưng không nhắc chuyện tai nạn. Ông kể ngày 16 tháng 8, Đức Minh đưa một thùng máy ra khỏi phòng B vào khoảng một giờ. Trên sổ giao nhận, người ký là Nam.
“Anh có nhìn thấy Khải Nam không?” Tùng hỏi.
“Tôi thấy cậu ấy ở hành lang. Cậu ấy đang cãi nhau với một người phụ nữ.”
“Lệ Chi?”
“Tôi không biết. Người phụ nữ đội mũ, cầm xấp giấy. Sau đó cậu Nam chạy xuống cầu thang.”
An hỏi: “Đức Minh ở đâu?”
“Trong phòng B. Ông ấy bảo tôi không được ghi thùng máy vào sổ vì là thiết bị nội bộ.”
“Vậy vì sao ông vẫn ghi?”
Phát nhún vai. “Tôi làm bảo vệ lâu năm. Nếu không ghi, mai mốt mất đồ tôi chịu.”
Ông đưa cho Tùng một bản chụp sổ giao nhận. Dòng ký tên Nam có nét khác với chữ ký trong hợp đồng, nhưng đủ giống để gây nghi ngờ. An nhìn chữ ký, nhớ tờ phụ lục Lệ Chi. Có thể tất cả đều được scan từ một bản mẫu.
Trên đường về, Nam gọi. An hỏi ngay về người phụ nữ ở hành lang.
“Là Lệ Chi,” anh nói. “Chị ấy muốn tôi lấy bản ghi khỏi phòng. Tôi nói tôi không có quyền mở. Chị ấy bảo nếu tôi không giúp, chị sẽ tự vào. Tôi sợ bị phát hiện và bỏ đi.”
“Anh để chị ấy lại với Đức Minh?”
“Tôi tưởng bà Diệp đang đợi ngoài.”
“Anh tưởng.”
“Tôi đã sai.”
An không nói thêm. Phát đã cho họ bằng chứng rằng Nam có mặt, nhưng không chứng minh anh lấy máy. Tùng gọi Hạnh, đề nghị xin lệnh bảo toàn dữ liệu từ kho phía nam.
Chiều đó, Lệ Chi gửi email cho An. Bà không muốn gặp trực tiếp, nhưng đính kèm một đoạn văn bản có chữ ký điện tử. Trong đó, bà xác nhận phần giọng trong bản thu là của mình, không cấp phép cho Dải Ngân Hà, và không ủy quyền cho Nam sử dụng. Bà cũng ghi rõ: “Khải Nam có trách nhiệm vì đã im lặng, nhưng cậu ấy không phải người xóa tên tôi.”
An đọc câu cuối nhiều lần. Sự thật không trao cho cô một kẻ thù duy nhất. Nó bắt mọi người đứng đúng vị trí của mình.
Hạnh dùng văn bản để gửi yêu cầu tạm thời ngăn phát hành teaser. Quang Vũ phản hồi rằng hãng sẽ tôn trọng quyết định của tòa, nhưng cho rằng Lệ Chi đã ký phụ lục chuyển quyền. Chữ ký scan được đính kèm.
An gửi bản scan cho Lệ Chi. Bà trả lời gần như ngay lập tức: “Đó không phải chữ ký của tôi. Tôi ký bằng bút mực xanh, nét cuối kéo dài sang trái.”
Tùng phóng lớn. Chữ ký trên phụ lục màu đen, bị cắt sát mép. Ở góc file có dấu thời gian được sửa bằng phần mềm cũ. Hạnh nói chưa đủ kết luận nhưng đủ để yêu cầu giám định.
Nam tới Mạch Nước khi trời còn sáng. An đưa anh văn bản của Lệ Chi.
“Chị ấy nói anh không xóa tên,” An nói.
Nam đọc, mắt đỏ lên. “Tôi không xứng đáng với câu này.”
“Không phải cô ấy đang tha thứ.”
“Tôi biết.”
“Cô ấy chỉ phân biệt việc anh làm và việc người khác làm.”
Nam ngồi xuống. “Tôi đã nghĩ nếu nói thật, mọi người sẽ không bao giờ nghe nhạc của tôi nữa. Tôi không hiểu rằng việc họ nghe mà không biết sự thật mới là thứ tôi không chịu nổi.”
An đặt bản giấy xuống. “Anh có bản chép giai điệu không?”
“Tôi đang tìm.”
“Tìm ở đâu?”
“Nhà cũ của mẹ tôi đã bán. Người mua chuyển đồ vào kho chung của khu phố. Tôi sẽ hỏi.”
“Đi cùng Tùng.”
“Cô không muốn đi?”
“Tôi cần xử lý dữ liệu.”
Nam gật. Trước khi rời đi, anh đặt lên bàn một phong bì nhỏ. “Đây là bản tường trình đầy đủ. Tôi chưa gửi cho Hạnh vì có một chi tiết tôi sợ cô biết.”
An mở. Nam viết rằng sau khi rời phòng B, anh nghe một tiếng va đập lớn. Anh quay lại hành lang nhưng Đức Minh đã khóa cửa. Nam không gọi bảo vệ, không báo Quang. Anh đi khỏi hãng vì nghĩ nếu nói ra, mẹ anh sẽ mất tiền chữa bệnh. Một giờ sau, anh nhận tin Lâm gặp tai nạn.
An đọc hết, không ngẩng lên.
“Anh đã nghe tiếng gì?”
“Một chiếc máy rơi. Hoặc một người ngã.”
“Anh không biết?”
“Tôi không mở cửa.”
Câu cuối khiến phòng thu lạnh đi. An nhớ Lệ Chi nói không được tự viết phần còn thiếu. Cô không thể tự biến tiếng va đập thành bằng chứng giết người. Nhưng Nam phải nói rõ anh đã nghe, đã sợ và đã bỏ đi.
“Gửi cho Hạnh,” An nói.
“Cô vẫn muốn tiếp tục?”
“Tôi muốn dữ liệu đầy đủ. Album là chuyện sau.”
Nam gửi tường trình ngay tại bàn. Hạnh gọi xác nhận đã nhận. Vài phút sau, một email từ Đức Minh đến: “Nếu các người muốn mở kho, hãy đến văn phòng tôi. Tôi sẽ cho xem cuộn băng gốc. Đổi lại, Khải Nam phải ký giấy rút khỏi dự án.”
Nam nhìn An. “Tôi có thể ký.”
“Không.”
“Nếu đổi được bản gốc—”
“Chúng ta không đổi một người lấy một bằng chứng.”
“Vậy làm gì?”
An gọi Hạnh. “Yêu cầu gặp có luật sư, ghi nhận mọi thứ. Nếu ông ta không đồng ý, chúng ta không đi.”
Đức Minh trả lời sau mười phút: “Tôi sẽ gặp. Nhưng chỉ một người được vào phòng.”
An nhìn đồng hồ. “Vậy để ông ta tự nói trước máy ghi.”
Sau khi gửi tường trình, Nam không rời phòng thu ngay. Anh ngồi trước cửa sổ, nhìn những người mua bán dưới đường. An làm việc ở máy bên cạnh, không nói chuyện. Khoảng im lặng giữa họ không còn căng như trước; nó có mục đích, giống khoảng chuyển trong bản nhạc.
Lệ Chi gửi bản xác nhận qua luật sư, nhưng muốn sửa một câu. Bà không muốn viết “Khải Nam không phải người xóa tên tôi” như một lời bảo vệ. Bà đổi thành: “Tôi phân biệt hành vi của từng người, và việc phân biệt không đồng nghĩa tha thứ.”
An đọc cho Nam. Anh gật, yêu cầu giữ nguyên.
“Anh không thấy khó chịu à?”
“Không. Chị ấy có quyền.”
“Trước đây anh có nghĩ mình được tha thứ không?”
“Tôi nghĩ nếu album thành công, mọi người sẽ quên.”
“Đó là một kiểu muốn người khác im thay mình.”
Nam không phản bác.
Tùng tìm được Thuận, anh trai Đức Minh, đang làm quản lý bến xe ở miền Tây. Thuận đồng ý gặp với điều kiện không ghi hình. Hạnh giải thích có thể ghi biên bản bằng chữ, ông chấp nhận.
Thuận kể Đức Minh từng giữ một hộp băng trong nhà, không phải để nghe mà để làm vật mặc cả. Sau khi Lệ Chi rời hãng, Đức Minh mang hộp tới gặp Nam, nói nếu cậu ký phụ lục, bản gốc sẽ được “giải quyết”. Nam không ký lúc đó, nhưng sau vụ mẹ nhập viện, anh đã tìm tới.
“Anh tôi đưa tiền,” Thuận nói. “Tôi không biết đổi lại chiếc chìa khóa hay lời hứa gì. Nhưng sau đó ông ấy cất một máy ghi ở kho nhà tôi.”
“Máy ghi còn không?” An hỏi.
“Không. Tôi đưa cho một người tên Bảy chở đi.”
Mẩu thông tin trùng với lời Bảy, nhưng chưa nói rõ máy đi đâu. Thuận đưa họ một tấm ảnh chụp hộp băng. Nhãn “Lệ Chi 12” giống ảnh Đức Minh gửi An.
Nam hỏi: “Anh trai ông biết Lâm sẽ công bố?”
Thuận nhìn anh. “Biết. Ông ấy nói nếu Lâm công bố, nhiều người mất việc. Tôi bảo mất việc không giống mất mạng. Ông ấy không trả lời.”
Trên đường về, Nam không nói. An không hỏi. Họ tới Mạch Nước, nơi Linh đang tập với nhóm nhạc sinh viên. Cô hỏi Nam có muốn nghe bài mới không. Anh ngồi phía sau, không sửa bản phối.
Linh hát về cánh cửa khóa, nhưng câu cuối đổi thành “Tôi không cần chìa khóa của người khác”. An thấy Nam khẽ gật.
Sau buổi tập, Linh hỏi An có thể làm một đoạn giới thiệu về quyền bản thu không. “Em muốn khán giả biết người hát không phải lúc nào cũng là người sở hữu.”
“Viết ngắn, có nguồn pháp lý. Đừng biến thành bài giảng.”
“Chị giúp em đọc?”
“Được.”
Nam nói: “Tôi cũng sẽ đọc.”
Linh nhìn anh. “Anh đọc phần của anh thôi.”
Nam gật. “Đúng.”
Hạnh gửi tin rằng Đức Minh đã nộp phản hồi, phủ nhận việc xóa tên. Ông ta nói toàn bộ bản thu được tạo trong thời hạn hợp đồng nên hãng có quyền chỉnh sửa. Hạnh yêu cầu giám định chữ ký và dữ liệu nguồn.
An rà lại danh sách chứng cứ. Băng số 07, đĩa quang, USB, ổ cứng của Phúc, sổ xanh, sổ bìa đen, tường trình Nam, tuyên bố Lệ Chi, video Linh. Mỗi thứ có giới hạn. Cô ghi rõ giới hạn ngay bên cạnh, để không ai nhầm mảnh ghép với bức tranh hoàn chỉnh.
Nam đứng cạnh bảng. “Cô không sợ người ta thấy hồ sơ có lỗ hổng?”
“Lỗ hổng có thật. Che nó mới nguy hiểm.”
“Nếu thiếu một phần, họ sẽ nói mọi thứ sai.”
“Nếu có một phần sai, ta phải sửa phần đó, không xóa toàn bộ.”
Nam nhìn những cái tên trên bảng. “Tôi từng nghĩ phải có một câu chuyện liền mạch để người khác tin. Bây giờ tôi thấy sự thật thường có nhiều đoạn bị rách.”
“Và người làm nghề phải không may chúng lại bằng lời nói dối.”
An dùng bút nối các địa điểm trên bảng: nhà hát, kho phía nam, bến phà, bệnh viện, nhà Nam. Một đường đi hình thành, nhưng chưa có người đứng ở cuối.
Đêm đó, Lâm Linh gọi. Cô nói đã tìm thấy một cuộn băng trong thùng đồ cũ của mẹ. Nhãn bị xé, nhưng trên hộp có vết sơn xanh giống băng số 07.
“Cô muốn mở ở đâu?” An hỏi.
“Ở nhà tôi, cùng gia đình.”
“Chúng tôi sẽ tới với luật sư.”
“Nam có đi không?”
An nhìn anh. Nam không hỏi, chỉ chờ.
“Có,” An đáp. “Nhưng anh ấy sẽ không chạm vào băng nếu chưa được phép.”
Lâm Linh nói: “Tôi muốn nghe anh ấy nói vì sao anh ấy bỏ đi.”
Nam nghe câu đó, rồi viết vào sổ: “Không né.”