Bản Nhạc Không Có Điệp Khúc
10 phút đọc

Chương 3

Chương 3

An không kể tin nhắn về cái chết cho Khải Nam. Cô biết nếu nói ra quá sớm, anh sẽ biến nỗi sợ thành quyết định thay cô. Sáng hôm sau, cô đến Mạch Nước trước giờ hẹn, mở ổ dữ liệu và lập ba bản sao. Một bản ở máy chính, một bản trong ổ cứng không kết nối mạng, bản còn lại gửi cho Vy giữ. Cô đặt tên thư mục là “Không tin ai cả”, rồi bật cười vì mình đã bắt đầu giống một nhân vật trong phim điều tra rẻ tiền.

Vy tới sau đó mười phút, mang hai ly cà phê và một cuộn bản đồ giấy. “Tớ đã hỏi người quản lý nhà hát. Hòa Bình cũ có kho đạo cụ, nhưng khu băng tư liệu đã bị niêm phong từ năm ngoái.”

“Vì sao?”

“Họ bảo có vấn đề với hệ thống điện. Nhưng người quản lý nghe tên Lệ Chi thì đổi giọng.”

An nhận ly cà phê. “Tớ muốn xem danh sách tài sản.”

“Cậu có quyền gì?”

“Chưa có. Nhưng cậu có máy ghi.”

Vy cười. “Đó là lý do tớ đi cùng cậu.”

Hòa Bình cũ từng là nhà hát lớn nhất khu trung tâm. Sau khi bị đóng cửa, mặt tiền được giữ lại vì người ta không thống nhất được việc tháo dỡ. Những tấm áp phích bạc màu vẫn dán trên cột, tên các vở diễn cũ nằm dưới lớp giấy quảng cáo mới. An đi qua sảnh, nhận ra nền đá làm tiếng bước chân dội thành những vòng rời rạc. Cô thích nơi này ngay lập tức, dù không nói với Vy.

Người quản lý tên là bà Sáu, tóc bạc cắt ngắn, đeo chiếc chìa khóa lớn bên hông. Bà không hỏi hai người đến từ hãng nào. Khi An nói mình muốn tìm băng ghi âm của Lệ Chi, bà đặt tay lên quầy.

“Con bé đó từng thu ở đây một đêm.”

“Bà nhớ ngày nào không?”

“Nhớ vì hôm ấy nó cãi nhau với người của Dải Ngân Hà. Nó bảo họ không được cắt phần chuyển.”

“Phần chuyển nào?”

Bà Sáu nhìn qua vai An, như sợ có người đứng trong hành lang. “Một đoạn không có lời. Nó nói đoạn ấy là câu trả lời cho em trai nó.”

An hỏi em trai là ai, nhưng bà không nói. Bà dẫn họ qua một hành lang hẹp tới cửa kho. Ổ khóa mới, mặt kim loại sáng hơn mọi thứ xung quanh. Vy dùng máy ghi chụp lại số khóa.

“Tôi không thể mở,” bà Sáu nói. “Nhưng trong danh sách tài sản có tên băng. Hai cô muốn xem thì xin chữ ký ban quản lý.”

“Ai quản lý?”

“Dải Ngân Hà thuê kho.”

An và Vy nhìn nhau. Hãng đã giữ kho của nhà hát, còn email nặc danh bảo họ đừng đến. Sự trùng hợp này không khiến An thấy mình thông minh; nó khiến cô thấy mình đang đi vào một cánh cửa đã được ai đó mở sẵn.

Ở hành lang, Nam gọi điện. “Cô đang ở đâu?”

“Tôi có việc riêng.”

“Tôi biết cô ở Hòa Bình.”

An nhìn camera cũ trên trần. “Anh theo dõi tôi?”

“Không. Bà Sáu gọi cho tôi.”

“Vậy anh biết bà ấy?”

“Tôi từng thu một album ở đó.”

“Album của Lệ Chi?”

Nam im lặng hai giây. “Tôi sẽ đến.”

“Không cần.”

“An, nếu cô mở kho mà không biết mình đang tìm gì, cô sẽ làm mất dấu.”

“Còn nếu có anh, tôi có thể mất luôn quyền sở hữu.”

Nam thở ra. “Tôi không đến để lấy gì.”

“Anh từng ký hợp đồng với hãng vào đúng ngày tạo track bảy.”

“Tôi biết.”

“Anh biết từ bao giờ?”

“Từ ngày tôi thôi làm việc ở đó.”

Cuộc gọi kết thúc. Vy nhướng mày. “Cậu vẫn không tin anh ta?”

“Tớ đang cố không tin cả mình.”

Bà Sáu đưa hai người vào phòng lưu trữ nhỏ bên cạnh sân khấu. Không có băng, chỉ có sổ giấy và một tủ hồ sơ. An đeo găng, đọc danh sách tài sản. Mục “Băng thu Lệ Chi — 12 cuộn” nằm ở cuối trang, bên cạnh dòng ghi chú: “Đã chuyển cho kho trung tâm theo yêu cầu nhà tài trợ.” Ngày chuyển là mười năm trước, một tuần sau khi Lệ Chi rút khỏi công chúng.

Vy chụp lại trang giấy. An phát hiện ở mép dưới có một dãy số bị cào. Cô dùng đèn pin nghiêng chiếu. Phần mực còn lại hiện ra: “Hòa âm K.N.”

Nam tới khi họ đang rời phòng. Anh mặc áo sơ mi xám, trên tay không có túi đựng máy tính. Bà Sáu nhìn anh lâu, rồi nói: “Cậu vẫn chưa trả lại cái chìa khóa.”

Nam hơi sững. “Cháu tưởng bà đã giao cho hãng.”

“Tôi giao một chiếc. Cậu giữ một chiếc.”

An quay sang. “Anh có chìa khóa kho?”

Nam không trả lời ngay. Anh lấy từ ví ra một miếng kim loại nhỏ, hình răng cưa. “Tôi giữ để lấy bản ghi khi Lệ Chi cần. Sau đó kho bị đổi khóa.”

“Anh chưa từng nói.”

“Vì nó không mở được gì nữa.”

“Nhưng anh biết kho ở đâu.”

“Tôi biết hãng thuê nơi này. Tôi không biết băng còn ở đây.”

Bà Sáu nhìn miếng chìa khóa. “Cậu làm mất nhiều thứ rồi, Nam.”

Nam cúi đầu. “Cháu biết.”

An không thích cách câu nói ấy làm Nam trông như người đã nhận tội trước khi cô hỏi. Cô muốn nổi giận, nhưng dữ liệu trong đầu đang xếp thành quá nhiều mảnh. Lệ Chi, track bảy, ngày ký hợp đồng, chiếc chìa khóa, lời cảnh báo về một người mất mạng.

“Em trai Lệ Chi là ai?” An hỏi bà Sáu.

Bà Sáu nhìn Nam, không nhìn cô. “Hỏi cậu ấy.”

Nam đi ra sân khấu trống. An theo sau. Ánh sáng từ mái kính rơi thành từng vệt trên sàn gỗ. Không có nhạc, nhưng tiếng điều hòa ở tầng trên tạo một nhịp nền đều đặn. Nam đứng cạnh hàng ghế đầu, hai tay đan vào nhau.

“Lệ Chi có một người em trai tên Lâm,” anh nói. “Lâm là kỹ thuật viên băng. Cậu ấy phát hiện hãng lấy một bản thu thử của chị mình, rồi đưa vào hồ sơ đăng ký dưới tên Dải Ngân Hà. Lâm định công bố chứng cứ.”

“Rồi sao?”

“Cậu ấy chết trong vụ tai nạn xe trên đường về quê.”

“Tai nạn?”

“Theo hồ sơ cảnh sát.”

“Còn theo anh?”

Nam nhìn lên hàng đèn sân khấu đã tắt. “Tôi đã nghe Lâm nói rằng phanh xe bị can thiệp. Tôi không có bằng chứng. Tôi đã sợ. Tôi chọn giữ im lặng để bảo vệ album và hợp đồng của mình.”

An nghe tiếng máu mình chạy trong tai trái, một âm ù nặng và đều. “Anh đã làm gì với bản thu?”

“Tôi sao chép một phần vào máy cá nhân. Nhưng máy bị hãng thu hồi sau khi tôi rời đi.”

“Anh để họ giữ?”

“Tôi không biết phải chống lại thế nào.”

“Vậy bây giờ anh biết?”

Nam nhìn thẳng vào cô. “Bây giờ tôi biết im lặng cũng là một lựa chọn.”

An muốn nói anh đã muộn. Cô muốn buộc anh đi khỏi dự án. Nhưng nếu anh rời đi, người duy nhất có thể mở các lớp dữ liệu cũ cũng biến mất. Cô ghét sự phụ thuộc ấy.

Điện thoại bà Sáu đổ chuông từ phòng lưu trữ. Bà chạy vào, rồi gọi lớn tên An. Trên nền nhà, ngay trước cánh cửa kho khóa mới, có một hộp băng nhỏ vừa bị đẩy ra từ khe dưới. Không ai nghe thấy tiếng cửa mở.

Trên hộp là nét chữ nguệch ngoạc: “Bản chuyển — không được lặp lại.”

Nam không chạm vào. An đeo găng, cúi xuống nhặt. Khi lật mặt sau, cô thấy một con số viết bằng mực đỏ: 07.
An không rời sân khấu ngay. Cô đi dọc những hàng ghế phủ bụi, đặt bàn tay lên thành ghế gỗ. Nhà hát giữ âm thanh theo cách những tòa nhà mới không làm được: một tiếng ho ở tầng trên rơi xuống thành nhiều lớp, tiếng xe ngoài đường lách qua khe cửa rồi mỏng dần. Lệ Chi có thể đã nghe nơi này như thế nào?

Nam đứng gần hố nhạc, nhìn cô thử từng mặt gỗ.

“Cô đang tìm gì?”

“Không gian của bản thu.”

“Bản thu được ghi trong phòng B.”

“Nhưng Lệ Chi nói phần chuyển cần tiếng nước. Có thể cô ấy đã mang ý tưởng tới đây.”

Nam cúi xuống sàn, nhặt một mảnh gỗ vỡ. “Lâm từng nói nhà hát này có tiếng riêng. Cậu ấy muốn thu toàn bộ bản không có chỉnh sửa.”

“Anh có giúp không?”

“Tôi giúp đặt micro. Sau đó hãng bảo chi phí quá cao.”

“Và anh đồng ý.”

“Tôi không biết cách chống lại một con số trên bảng ngân sách.”

“Con số chỉ có sức mạnh khi người ta tin nó là quyết định cuối.”

Nam cười nhạt. “Cô nói như người chưa từng thiếu tiền.”

An nhìn anh. “Tôi từng thiếu tiền. Vì thế tôi biết một người có thể bán thứ gì khi cần cứu người nhà. Nhưng tôi cũng biết sau khi bán, cái giá không biến mất.”

Bà Sáu gọi họ lại phòng lưu trữ. Trong chiếc tủ nhỏ có một cuốn sổ khách ra vào, trang ngày 16 tháng 8 bị xé mất. Bà nói lúc ấy người của hãng tới thay khóa, mang theo hai thùng thiết bị. Một người tên Đức Minh yêu cầu bà ký xác nhận kho trống.

“Kho không trống,” bà Sáu nói. “Tôi nhìn thấy băng.”

“Bà còn nhớ ai đi cùng ông ta?” An hỏi.

“Một cô gái trẻ, tóc ngắn. Cô ấy khóc.”

Nam sững lại. “Lệ Chi?”

“Không. Lệ Chi tóc dài hơn.”

An ghi chép. Người phụ nữ có thể là trợ lý, nhân chứng hoặc người nhà Lâm. Bà Sáu không nhớ tên, chỉ nhớ cô ấy cầm một chiếc túi có logo bệnh viện.

Khi họ ra khỏi kho, An thấy một sợi dây đỏ mắc ở tay nắm cửa. Dây buộc một mảnh giấy nhỏ, ghi số điện thoại không đủ số. Vy dùng máy ảnh chụp, rồi đưa An kính lúp. Ở mép giấy có một dấu đóng mờ của bệnh viện quận.

“Cô gái tóc ngắn có người nhà ở bệnh viện?” Vy hỏi.

“Hoặc cô ấy làm việc ở đó.”

Nam nói: “Ngày Lâm gặp tai nạn, mẹ cậu ấy nằm viện.”

“Anh biết bệnh viện nào?”

“Bệnh viện quận Bảy.”

An lập tức gọi Tùng, nhờ kiểm tra danh sách nhân viên lưu trữ của bệnh viện vào năm đó. Tùng không hứa có thể tìm vì dữ liệu y tế được bảo vệ, nhưng anh biết một người từng làm hành chính.

Bà Sáu nhìn Nam trước khi họ rời. “Cậu nên trả chiếc chìa khóa kia cho người cần nó.”

“Bà biết nó còn mở được?”

“Tôi biết người đổi khóa không đổi tất cả.”

An quay lại. “Vậy kho có thể vẫn mở bằng chìa khóa cũ?”

Bà Sáu không trả lời, chỉ đi về phía sân khấu. Nam cất miếng kim loại vào ví, mặt căng.

Trên xe về, An yêu cầu anh đưa chiếc chìa khóa. Nam do dự rồi đặt nó lên lòng bàn tay cô. Răng chìa khóa có một vết xước hình chữ V, giống vết trên bàn trong phòng thu của hãng.

“Anh từng dùng nó lần cuối khi nào?”

“Ngày trước khi rời hãng.”

“Anh có mở kho không?”

“Tôi mở phòng nhỏ cạnh kho. Bên trong có máy dự phòng và một hộp băng. Hộp đã biến mất.”

“Anh chưa kể.”

“Tôi sợ mọi chuyện dính tới mình nhiều hơn.”

An đặt chìa khóa vào túi chứng cứ. “Từ giờ, sợ không phải lý do để giấu.”

Nam nhìn qua cửa xe. “Cô nói câu đó dễ hơn tôi.”

“Tôi cũng đang học.”

Khi về tới Mạch Nước, An nghe lại bốn giây âm thanh nặc danh. Tiếng quạt công nghiệp có nhịp chao giống hệ thống hút gió của Hòa Bình cũ, nhưng tiếng kim loại ở cuối lại giống cửa kho Dải Ngân Hà. Có ai đó đã đưa băng từ nơi này sang nơi kia, hoặc cố tình trộn hai địa điểm.

An gửi một câu hỏi cho người nặc danh: “Người phụ nữ tóc ngắn là ai?”

Phản hồi tới sau mười phút: “Cô ấy là người đã mang bản gốc ra khỏi nhà hát. Cô ấy vẫn còn sống, nhưng không muốn nhớ tên mình.”

Tin nhắn tiếp theo chỉ có một từ: “Linh.”

An nhìn sang danh sách nhân sự của Dải Ngân Hà. Gia Linh năm nay hai mươi sáu, không thể là cô gái ở nhà hát mười một năm trước. Có một Linh khác, một người chưa được họ gọi đúng tên.

Đã sao chép liên kết chương