Chương 15
Cạm bẫy ở Bến xe
Tiếng còi hụ của lực lượng cảnh sát cơ động rít lên từ phía xa, cắt ngang mớ âm thanh hỗn loạn tại khu vực lễ động thổ. Hàng chục xe cảnh sát chớp đèn xanh đỏ bắt đầu ập vào hiện trường.
Lâm Huy gạt dòng máu chảy dài từ thái dương xuống cằm, lách mình qua đám đông nhà báo và khách mời đang xô đẩy nhau chạy loạn. Anh biết mình không thể để bị bắt lúc này. Hệ thống cảnh sát địa phương vẫn còn những kẻ như vị Phó phòng đang nhăm nhe giành quyền điều tra vụ ông Bá. Nếu Huy rơi vào tay họ với chiếc USB chứa dữ liệu gốc, mọi chuyện sẽ kết thúc trước khi nó thực sự bắt đầu.
Huy luồn qua một khe hở của rào chắn tôn, băng qua một bãi cỏ hoang, rồi vẫy một chiếc xe ôm công nghệ đang ngơ ngác đứng nhìn vụ náo loạn từ đằng xa.
"Chạy đi, đi đâu cũng được, ra khỏi khu này càng nhanh càng tốt," Huy nhét tờ năm trăm ngàn vào tay gã tài xế.
Chiếc xe máy vọt đi, bỏ lại đằng sau hiện trường của một "buổi lễ" thảm họa. Ngồi trên xe, Huy rút chiếc điện thoại phụ ra, bấm số của Trung úy Phong.
"Huy! Mày đang ở đâu?" Giọng Phong oang oang trong điện thoại, át cả tiếng còi hú vọng lại từ bộ đàm của anh ta. "Cái gói dữ liệu chết tiệt mà mày tung lên mạng đang tạo ra một trận động đất cấp quốc gia đấy! Mọi hệ thống mạng nội bộ của công an thành phố đang kẹt cứng vì báo cáo khẩn. Thứ trưởng Bộ Công an vừa trực tiếp chỉ đạo lập ban chuyên án đặc biệt từ trung ương bay vào."
"Phong, nghe tao này," Huy ngắt lời, giọng lạnh lẽo, căng cứng. "Chúng cướp lại balo chứa hợp đồng gốc rồi. Và chúng bắt Tuệ đi."
Đầu dây bên kia im lặng một giây. Tiếng còi hú trong điện thoại dường như cũng chùng xuống.
"Chúng hẹn tao mười hai giờ trưa nay, mang chiếc USB gốc chưa mã hóa đến bãi phế liệu xe buýt cũ ở Bến xe Miền Đông để đổi mạng cô ấy. Bằng không, chúng sẽ giết Tuệ đổ bê tông phi tang," Huy nói nhanh.
"Mẹ kiếp! Đó là một cái bẫy rõ ràng! Mày không thể đi một mình được," Phong chửi thề. "Cho tao tọa độ chính xác. Tao sẽ xin lệnh điều động lực lượng đặc nhiệm (Cảnh sát Cơ động Đặc nhiệm) bao vây khu vực đó."
"Không kịp đâu, Phong," Huy bác bỏ. "Mười hai giờ trưa. Chỉ còn chưa đầy ba tiếng nữa. Mày làm đề xuất, chờ sếp ký, rồi triển khai quân sẽ mất bao lâu? Chưa kể trong nội bộ mày vẫn còn tay trong của Bùi Thanh Long. Chỉ cần chúng nghe phong phanh có đặc nhiệm xuất phát, Tuệ sẽ chết ngay lập tức."
"Vậy mày định làm gì? Vác xác đến đó để nộp mạng cho thằng Vũ và đám sát thủ của nó à?"
"Tao phải đi," Huy nhìn xuống đôi bàn tay đang run lên vì adrenaline và sợ hãi. "Tuệ bị bắt là vì tao kéo cô ấy vào chuyện này. Hơn nữa, tao cần phải lấy lại cái balo đựng hồ sơ gốc. Thiếu chữ ký của lão Long, các luật sư của lão sẽ tìm cách phủ nhận sạch trơn đống dữ liệu kia."
Huy hít một hơi thật sâu. "Tao đi một mình. Nhưng Phong... tao cần mày yểm trợ. Không quân phục. Không còi hụ. Chỉ một mình mày, với khẩu súng của mày. Mày có dám chơi trò ngoài luồng này với tao không?"
Phong không trả lời ngay. Huy hiểu sự im lặng đó. Đối với một sĩ quan cảnh sát, hành động bạo lực ngoài vòng pháp luật, không có lệnh của cấp trên, có thể đổi bằng cả sự nghiệp, thậm chí là vài năm bóc lịch nếu sự việc tồi tệ.
"Mười một giờ bốn lăm tao sẽ có mặt ở vành đai bãi phế liệu. Đi cổng phụ đường ray xe lửa cũ," Phong nói, giọng trầm đục nhưng dứt khoát, rồi cúp máy.
Mười một giờ năm mươi phút.
Bãi phế liệu xe buýt cũ nằm tách biệt ở khu vực phía sau bến xe Miền Đông, nơi mặt trời thiêu đốt những vỏ xe rỉ sét và rác thải công nghiệp. Không khí đặc quánh mùi dầu nhớt khét lẹt và mùi cao su cháy. Những bộ khung xe buýt hoen gỉ, bị vứt bỏ, nằm chồng chất lên nhau như những bộ xương khủng long khổng lồ trong một nghĩa địa hoang tàn. Không một bóng người qua lại.
Huy bước vào từ cổng chính đã bung bản lề. Tiếng sỏi đá lạo xạo dưới đế giày vang vọng giữa những bức tường kim loại rỉ sét. Một tay anh đút trong túi áo khoác, nắm chặt chiếc dao gập. Tay kia cầm hờ chiếc USB.
"Lâm Huy! Ra giữa khoảng trống đi!" Tiếng của Vũ vang lên từ một chiếc loa cầm tay, vọng lại từ phía dãy thùng container phế liệu ở trung tâm bãi.
Huy bước chậm rãi tiến vào khoảng sân rộng, nơi được bao quanh bởi bốn chiếc xác xe buýt cũ nát.
Vũ đứng đó, mặc chiếc áo sơ mi đen phanh ngực để lộ hình xăm con rết lớn. Xung quanh gã là tám tên giang hồ cầm theo súng bắn đạn hoa cải cưa nòng và mã tấu.
Bị trói nghiến vào một cột sắt chống mái che của chiếc xe buýt gần nhất là Trần Tuệ. Máu rỉ ra từ khóe môi cô, một bên mắt sưng vù, bầm tím, chứng tỏ cô đã chống cự quyết liệt trước khi bị bắt. Nhưng đôi mắt cô vẫn mở to, nhìn Huy chằm chằm đầy tức giận.
"Anh đến đây làm gì đồ ngốc! Chúng sẽ giết cả hai đấy!" Tuệ hét lên, giọng khản đặc.
Một tên giang hồ tát mạnh vào mặt Tuệ khiến cô im bặt. Huy nghiến răng, tiến lên nửa bước.
"Tao mang USB đến rồi đây," Huy giơ chiếc USB màu bạc lên cao. "Thả cô ấy ra. Và đưa tao cái balo."
Vũ nhếch mép cười khinh bỉ. Gã bước lên phía trước, tay cầm một khẩu súng ngắn K54 chĩa thẳng về phía Huy. "Mày đúng là thằng nhà báo nhiều chữ nhưng ít não. Mày nghĩ Chủ tịch Long sẽ để cho một thằng biết quá nhiều như mày sống sót ra khỏi đây sao?"
"Dữ liệu đã tràn lan trên mạng. Giết tao cũng không thay đổi được sự thật Bùi Thanh Long đang bị điều tra," Huy nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Trên mạng là một đống rác điện tử. Có hàng ngàn cách để xử lý khủng hoảng truyền thông," Vũ tiến lại gần Huy hơn. "Chỉ cần tao mang cái USB gốc này về tiêu hủy, kết hợp với việc phi tang cái balo hợp đồng giấy này... và phi tang luôn hai cái xác của chúng mày. Mọi chuyện sẽ được dàn xếp là một vụ vu khống tinh vi do các đối thủ cạnh tranh dựng lên."
Vũ giơ tay ra. "Ném cái USB qua đây. Tao hứa sẽ cho chúng mày một cái chết nhanh gọn, không đau đớn như năm con chuột nhắt kia."
Huy lùi lại một bước. "Mày muốn USB? Tới mà lấy."
Vừa nói, Huy vừa vung tay. Nhưng anh không ném chiếc USB về phía Vũ. Anh vung tay ném mạnh chiếc USB vào một khe hở nhỏ xíu trên trần của chiếc xác xe buýt gần đó. Chiếc USB nhỏ bé lọt thỏm vào trong đống sắt vụn tối tăm, rớt xuống sâu bên dưới những lớp sàn mục nát.
"Mẹ kiếp! Tìm nó!" Vũ gầm lên tức giận, chĩa súng về phía Huy. "Còn thằng này, đập nát hai đầu gối nó cho tao!"
Bốn tên giang hồ lăm lăm mã tấu lao về phía Huy.
Huy không lùi lại. Anh rút phắt con dao gập ra, nghiêng người né nhát chém đầu tiên của tên đi đầu, dùng cùi chỏ huých cực mạnh vào yết hầu hắn khiến hắn ngã gục, nghẹn thở.
Nhưng anh không phải là cao thủ võ thuật. Tên thứ hai vung mã tấu sượt qua cánh tay Huy, rạch một đường dài tóe máu. Tên thứ ba tung cú đá trời giáng vào hông, hất Huy văng đập lưng vào thành chiếc xe buýt rỉ sét.
"Kết liễu nó!" Vũ ra lệnh, mắt vẫn đang láo liên tìm kiếm vị trí chiếc USB.
Hai tên giang hồ giơ cao mã tấu, chuẩn bị chém xuống.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Hai tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp. Không phải súng hoa cải. Đó là âm thanh đanh gọn của súng ngắn quân dụng K59.
Hai tên giang hồ định chém Huy hét lên thảm thiết, ôm lấy cánh tay và bắp đùi máu tuôn xối xả, ngã gục xuống đất.
Từ trên nóc của một dãy container phế liệu cách đó hai mươi mét, Trung úy Phong nhảy xuống, hai tay cầm chắc khẩu K59, khói súng vẫn còn bốc lên từ nòng. Anh ta mặc áo giáp chống đạn bên ngoài áo thun thường phục, ánh mắt sắc lạnh như dao.
"Cảnh sát hình sự đây! Bỏ hết vũ khí xuống!" Phong hô lớn, nấp vào sau một gốc cột thép lớn.
Vũ khựng lại một giây vì bất ngờ, nhưng bản chất máu lạnh của một tên sát thủ chuyên nghiệp lập tức trỗi dậy. Gã không đầu hàng.
"Bắn chết mẹ thằng cớm đó cho tao!" Vũ gầm lên, nấp ra sau chiếc xe buýt, chĩa súng K54 bắn trả về phía Phong.
Đám đàn em của Vũ cũng lập tức nổ súng hoa cải. Tiếng súng nổ vang rền cả bãi phế liệu, những mảnh đạn chì găm vào lớp vỏ thép của những chiếc xe buýt cũ tạo ra những tiếng "beng beng" chát chúa.
Bãi phế liệu phút chốc biến thành một chiến trường đẫm máu. Trong sự hỗn loạn của đạn lạc và khói súng mù mịt, Huy nén cơn đau, lết người về phía chiếc cột sắt nơi Tuệ đang bị trói. Cuộc chiến giành giật sinh mạng và công lý đã đi đến hồi quyết liệt nhất.
Một viên đạn chì xuyên qua cửa kính chiếc xe gần Huy, làm mặt kính vốn đã rạn nứt đổ xuống như mưa đá. Anh úp hai tay lên gáy, lăn vào khoảng trống giữa hai hàng ghế mục. Mùi nệm mốc và phân chuột xộc lên, trộn với mùi máu từ cánh tay bị rạch khiến anh buồn nôn. Ở ngoài, tiếng Vũ quát tháo dội qua những khung sắt rỗng, lúc gần lúc xa, rất khó xác định vị trí.
Huy nhìn qua khe thủng dưới thân xe. Từ chỗ anh đến cột trói Tuệ chỉ hơn mười mét, nhưng giữa hai người là một dải đất trống không có vật che. Bên trái có bộ khung xe tuyến 24 bị lật nghiêng; bên phải là đống lốp cao quá đầu người. Mỗi lần Phong bắn ép, đám giang hồ cúi xuống, nhưng khoảng lặng chỉ kéo dài vài giây. Nếu lao thẳng, Huy gần như chắc chắn sẽ bị hạ trước khi chạm tới Tuệ.
Tuệ cũng đang quan sát. Cô không thể nói vì tên đứng cạnh vẫn giữ lưỡi mã tấu sát cổ, nhưng bàn chân trái của cô liên tục gõ vào chân cột: hai tiếng ngắn, một tiếng dài, rồi lặp lại. Huy nhận ra đó không phải động tác vì sợ. Trên những chuyến xe đêm, Tuệ từng dùng nhịp gõ như vậy để báo cho phụ xe biết cửa sau gặp lỗi. Hai ngắn, một dài nghĩa là chờ tín hiệu mở cửa khẩn cấp.
Huy ngẩng lên nhìn chiếc xe buýt mà Tuệ bị trói bên cạnh. Cửa giữa của nó vẫn còn nguyên bộ hơi nén. Một đoạn ống màu vàng thò ra khỏi khoang kỹ thuật, kéo tới bình khí cũ đặt dưới sàn. Nếu trong bình còn áp suất, cần giật khẩn cấp phía ngoài có thể khiến hai cánh cửa bật ra đủ mạnh để quật ngã người đứng sát.
Anh nhặt một bu-lông rỉ sét, ném về phía đống lốp. Tiếng động làm hai tên cầm súng quay đầu. Cùng lúc, Huy trườn khỏi gầm xe, lao thấp người đến khung tuyến 24. Một loạt đạn cày lên mặt đất sau gót, sỏi nóng bắn vào gáy. Anh đập vai vào thành xe, cơn đau nhói lên làm mắt tối sầm nhưng vẫn cố nhoài tay tới chiếc cần đỏ đã bạc màu.
"Đừng!" Tuệ hét lên, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào bàn tay Huy.
Tên canh giữ quay sang cô theo phản xạ. Huy giật cần.
Một tiếng phụt hơi khô khốc vang lên. Hai cánh cửa giữa bật tung ra ngoài. Mép cửa kim loại đập trúng vai tên giang hồ, hất hắn ngã chúi. Thanh mã tấu rơi xuống đất. Tuệ lập tức co hai chân, đạp mạnh vào ngực hắn rồi nghiêng người né sau cột. Dây trói khiến cô không thể chạy, nhưng ít nhất lưỡi dao đã không còn kề cổ.
Vũ xoay họng súng về phía Huy. "Mày thích làm anh hùng lắm phải không?"
Huy ép lưng vào bánh xe, nghe rõ tiếng kim loại của băng đạn được chỉnh lại. Anh thò tay vào túi và sững người khi chạm phải vật nhỏ còn lại. Chiếc USB anh vừa ném lên xác xe chỉ là vỏ chứa một đoạn dữ liệu mồi. Bản sao quan trọng vẫn nằm trong lớp lót áo khoác. Anh đã chuẩn bị cách đánh lừa Vũ, nhưng giờ cái giá của màn đánh lừa có thể là mạng Tuệ.
"Mày muốn bản gốc thì ngừng bắn," Huy hét. "Viên đạn tiếp theo chạm vào cô ấy, tao sẽ nghiền nát chip nhớ ngay tại đây."
Tiếng súng thưa dần. Phong cũng ngừng bắn để tiết kiệm đạn. Trong khoảng lặng đột ngột, một thanh sắt cháy dở rơi khỏi mái che, phát ra tiếng leng keng kéo dài. Khói mỏng lững lờ sát mặt đất khiến mọi hình người chỉ còn là những chiếc bóng nhòe.
"Bước ra giữa sân," Vũ ra lệnh. "Hai tay đặt lên đầu."
"Thả Tuệ trước."
"Mày không có quyền mặc cả."
"Tao có thứ mà Bùi Thanh Long sợ hơn cả tù." Huy nói từng chữ, cố giữ nhịp thở đều. "Nếu tao chết, một bản sao khác sẽ tự động được gửi tới bốn tòa soạn nước ngoài. Mày có thể mang xác tao về, nhưng ông chủ mày vẫn mất tất cả."
Đó là lời nói dối một nửa. K đã cài cơ chế gửi dữ liệu, nhưng lịch hẹn chưa được kích hoạt vì Huy không có kết nối mạng trong bãi. Vũ không thể biết điều đó. Gã im lặng lâu đến mức Huy nghe thấy tiếng nước nhỏ từ đường ống thủng xuống mặt đất.
"Cho con đàn bà đó đứng dậy," Vũ nói.
Tên bị cửa xe hất ngã lồm cồm bò lên, kéo Tuệ khỏi cột. Hắn chỉ cắt dây buộc chân, vẫn để hai tay cô trói sau lưng. Vũ bắt cô bước ra giữa khoảng đất trống, rồi dí nòng súng vào sau gáy.
"Giờ tới lượt mày."
Huy từ từ đứng lên. Qua mép cửa kính vỡ, anh thấy một vệt phản sáng lóe trên nóc container phía tây. Phong đang đổi vị trí. Huy cần kéo ánh mắt của tất cả khỏi phía đó thêm vài giây.
Anh bước ra, hai tay đặt sau đầu. Máu từ cánh tay chảy dọc xuống đầu ngón, nhỏ thành từng giọt trên sỏi. Vũ cười, nhưng nụ cười cứng đờ. Gã không còn vẻ ung dung của kẻ kiểm soát cuộc chơi; những tài liệu đã phát tán và tiếng còi cảnh sát ở xa đang bóp nghẹt thời gian của gã.
"Quỳ xuống."
Huy không quỳ. "Mày biết lão Long sẽ làm gì khi chuyện này vỡ lở không? Lão sẽ bảo chưa từng quen mày. Tám người ở đây sẽ thành một băng cướp tự phát. Còn mày sẽ là thằng đầu tiên bị thủ tiêu để không ai lần tới ông chủ."
Vài tên đàn em đưa mắt nhìn nhau. Chỉ một khoảnh khắc dao động ấy cũng đủ làm đội hình của chúng lỏng ra. Vũ nhận thấy, quay súng quát: "Đứa nào nghe nó nói nhảm, tao bắn trước!"
Tuệ bỗng bước hụt, quỵ xuống. Tên giữ dây cúi theo kéo cô dậy. Cô xoay vai, quấn sợi dây quanh cổ tay hắn rồi giật mạnh, khiến hắn mất thăng bằng ngã nhào. Cùng lúc ấy, Huy lao sang bên phải.
Hai tiếng súng ngắn đanh gọn nổ từ nóc container. Một tên cầm mã tấu buông vũ khí, ôm cánh tay; tên còn lại gục xuống vì viên đạn xuyên bắp đùi. Phong đã chọn đúng khoảnh khắc không ai còn đứng sát Tuệ.
Vũ bắn trả điên cuồng. Đạn găm vào vỏ xe, tóe những chùm lửa cam trước mặt Huy. Anh bò qua nền sỏi, dùng khuỷu tay kéo thân mình về phía Tuệ. Cô cũng lăn vào sau trụ bánh, hai cổ tay vẫn bị trói nhưng đôi chân đá văng khẩu súng hoa cải vừa rơi khỏi tay một tên bị thương.
"Cửa thoát nước phía tây!" Phong hét từ trên cao. "Nếu tới được đó, đường cống dẫn ra ngoài vành đai!"
Huy ghi nhớ hướng nhưng không rời mắt khỏi Tuệ. Giữa họ còn ba mét đất trống và một cơn mưa đạn đang dội xuống. Anh chờ tiếng súng của Vũ ngắt đúng nhịp thay băng, hít sâu, rồi lao khỏi chỗ nấp. Phía trước, Tuệ xoay người đưa hai bàn tay bị trói về phía anh. Lưỡi dao gập đã nằm sẵn trong tay Huy. Chỉ cần thêm vài giây, họ sẽ có cơ hội chạy; chậm một nhịp, cả hai sẽ nằm lại trong nghĩa địa xe buýt này.