Chuyến Xe Cuối Tuyến 08
8 phút đọc

Chương 16

Vòng vây khép chặt

Tiếng súng nổ rát tai vang dội khắp bãi phế liệu, dội vào những vách tôn rỉ sét tạo thành những âm thanh chát chúa, hỗn loạn. Mùi thuốc súng khét lẹt quyện với mùi cao su cháy xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên ngột ngạt khó thở.

Trung úy Phong, với kỹ năng tác chiến của một lính hình sự dạn dày kinh nghiệm, di chuyển thoăn thoắt trên nóc các dãy container. Mỗi phát đạn K59 của anh đều tìm đúng mục tiêu, ghìm đầu đám giang hồ xuống sau những xác xe buýt cũ. Nhưng đạn trong băng K59 có hạn, trong khi đám đàn em của Vũ được trang bị súng hoa cải cưa nòng, bắn ra những chùm đạn chì có độ sát thương diện rộng rất nguy hiểm trong cự ly gần.

Tận dụng khoảnh khắc hỏa lực của Phong ép bọn chúng nằm rạp xuống, Huy nhoài người trườn trên nền đất đầy sỏi đá và những mảnh kính vỡ sắc lẹm, tiến về phía cột sắt nơi Tuệ đang bị trói.

"Quay lưng lại!" Huy nghiến răng gằn giọng, rút con dao gập ra, lóng ngóng cắt những vòng dây thừng thô ráp đang siết chặt cổ tay Tuệ.

Vừa cắt đứt vòng dây cuối cùng, một loạt đạn hoa cải nổ đùng đùng cày xới mặt đất ngay sát chỗ họ nằm. Những mảnh đạn chì găm phập phập vào lớp vỏ thép của chiếc xe buýt ngay trên đầu họ.

"Nấp vào trong kia!" Tuệ phản xạ cực nhanh, vừa được cởi trói đã vớ lấy tay Huy kéo giật vào gầm của một chiếc xe buýt loại lớn đã bị tháo hết lốp, nằm bẹp trên mặt đất.

Vũ núp sau một đống lốp xe tải cũ, mặt tái mét vì tức giận. Gã không ngờ một thằng nhà báo trói gà không chặt lại có người yểm trợ bằng súng quân dụng.

"Gọi thêm người! Phong tỏa hết các lối ra! Mẹ kiếp, tao phải lột da thằng nhà báo đó!" Vũ gào lên với tên đàn em đang lăm lăm cây mã tấu bên cạnh. Tên này lôi điện thoại ra bấm số gọi tiếp viện.

Trên nóc container, Phong nạp băng đạn cuối cùng. Anh thò đầu ra, bắn hai phát chỉ thiên để thu hút hỏa lực. "Huy! Bọn chúng đông quá! Tìm đường rút về phía cống ngầm số 4 ở góc Tây Bắc bãi phế liệu! Tao hết đạn rồi!" Phong hét vọng xuống.

Dưới gầm xe, Huy và Tuệ nằm thở hổn hển. Bụi bẩn và máu trộn lẫn trên khuôn mặt cả hai.

"Chúng ta bị ép chặt rồi. Nếu chui ra khỏi gầm xe này, chúng sẽ bắn nát sọ chúng ta," Huy nói, liếc nhìn ra ngoài. Bọn giang hồ đã tản ra thành hình vòng cung, từ từ tiến lại gần vị trí của họ, những nòng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía gầm xe. Vũ đi giữa, trên tay xách theo chiếc balo đựng hồ sơ giấy.

Tuệ nheo mắt nhìn những dòng chữ mờ nhạt ghi trên thành của chiếc xác xe buýt mà họ đang nấp dưới gầm. Đôi mắt cô bỗng sáng lên một tia hy vọng liều lĩnh.

"Anh Huy," Tuệ thì thầm, giọng gấp gáp. "Đây là khu vực phế liệu loại C. Xí nghiệp thường để những chiếc xe chờ thanh lý ở đây. Đôi khi, thợ máy làm biếng không rút cạn nhiên liệu dưới đáy bình, và mấy bình ắc quy hỏng vẫn còn chút điện."

Huy lập tức hiểu ý định của cô. "Cô định làm nổ nó?"

"Phải tạo ra đủ khói và sự hỗn loạn để chạy đến cái cống ngầm mà anh cảnh sát kia nói," Tuệ bò trườn về phía đuôi xe, nơi đặt bình nhiên liệu và hệ thống điện. "Anh có bật lửa không?"

"Tôi không hút thuốc!" Huy cắn môi.

"Dao gập thì sao? Lưỡi dao bằng thép đúng không?"

"Đúng!" Huy ném con dao gập cho Tuệ.

Tuệ với tay lên hệ thống dây điện lằng nhằng dưới gầm xe, dùng dao gập gọt vỏ một sợi dây điện nguồn cỡ lớn nối với bình ắc quy. Sau đó, cô dùng đầu nhọn của dao chọc mạnh vào bình nhiên liệu bằng nhựa tổng hợp cũ kỹ. Một dòng dầu diesel đen ngòm, đặc quánh rỉ ra, bốc mùi hăng hắc.

Bên ngoài, tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi của bọn giang hồ đang ngày càng gần.

"Lâm Huy! Ra đây ngay! Hoặc tao sẽ ném đuốc vào gầm xe thui chín cả hai đứa!" Tiếng Vũ gầm gừ ngay cách họ chưa đầy năm mét. Tiếng bước chân của gã dậm thình thịch, tiếng nạp đạn lách cách vang lên rợn người.

"Chuẩn bị chạy nhé, chạy thục mạng, đừng quay đầu lại," Tuệ thì thầm, mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra thành dòng trên trán. Cô quấn phần dây điện hở lõi đồng vào lưỡi dao thép, hít một hơi không khí đặc quánh mùi dầu, rồi đập mạnh bề mặt kim loại của cán dao vào khung sườn xe bằng sắt rỉ.

*Xẹt! Xẹt!*

Những tia lửa điện xanh lè lóe lên trong không gian tối tăm dưới gầm xe, chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng tột độ của hai người. Dầu diesel không dễ bắt lửa như xăng bằng một tia lửa điện nhỏ, nhưng Tuệ đã khôn khéo châm tia lửa vào đám giẻ lau dính đầy dầu mỡ mà thợ máy thường nhét dưới gầm xe.

Đám giẻ bùng cháy. Ngọn lửa liếm lên dòng dầu rỉ ra từ bình nhiên liệu, cháy bùng lên dữ dội, phát ra tiếng rít đáng sợ. Sức nóng lan tỏa tức thì, thiêu đốt lớp không khí chật hẹp.

"Cháy! Cháy xe!" Một tên giang hồ hoảng hốt hét lên.

"Chạy!" Tuệ gầm lên, đẩy mạnh Huy ra khỏi gầm xe từ phía bên kia.

Họ vừa lăn người ra khỏi gầm xe thì bình nhiên liệu bắt lửa vào phần dầu kẹt trong khoang kín, tạo ra một tiếng nổ trầm đục nhưng cực kỳ uy lực.

*BÙMMM!*

Áp suất vụ nổ thổi tung lớp vỏ tôn bên hông chiếc xe buýt, hất văng một đám mây lửa, khói đen đặc quánh và hàng ngàn mảnh kim loại vụn về phía bọn giang hồ đang áp sát.

Tiếng la hét thảm thiết vang lên. Hai tên đàn em của Vũ lãnh trọn luồng áp lực, bị hất văng ra xa hàng chục mét, nằm bất động. Vũ nhờ phản xạ nhanh, ngã rạp xuống đất nên thoát chết, nhưng cũng bị sức ép làm choáng váng, chiếc balo tuột khỏi tay, rơi lăn lóc trên mặt đất.

Màn khói đen dày đặc cuồn cuộn bốc lên bao trùm cả bãi phế liệu, tạo thành một bức màn che chắn hoàn hảo.

Huy vừa loạng choạng đứng dậy, định cắm đầu chạy theo Tuệ thì ánh mắt anh bắt gặp chiếc balo màu đen nằm chơ vơ cách đó vài bước chân, ngay sát mép đám cháy. Đó là bằng chứng thép. Không có nó, Bùi Thanh Long có thể chối bay mọi tội lỗi số hóa.

Không suy nghĩ thêm một giây nào, Huy quay ngoắt lại, lao thẳng vào lớp khói mù mịt.

"Huy! Đừng!" Tuệ quay lại hét lớn, nhưng anh đã khuất sau đám khói.

Huy trượt dài trên sỏi, đưa tay chộp lấy quai chiếc balo. Cùng lúc đó, Vũ cũng lảo đảo đứng lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu. Nhìn thấy Huy đang ôm chiếc balo, gã điên cuồng rút khẩu K54, nhắm thẳng vào đầu Huy bóp cò.

*Đoàng! Đoàng!*

Nhưng hai phát đạn của Vũ không trúng Huy. Một bóng người từ trên không trung lao xuống, đâm sầm vào Vũ ngay khoảnh khắc gã bóp cò, làm chệch hướng đạn. Đó là Phong. Trung úy cảnh sát đã nhảy từ nóc container xuống để cứu bạn.

Vũ và Phong lăn xả vào nhau trên nền đất, đánh giáp lá cà. Vũ mạnh hơn và to con hơn, gã vật ngửa Phong ra, giơ báng súng lên định nện xuống mặt viên cảnh sát.

Nhưng Phong đã nhanh hơn một nhịp. Bằng một đòn khóa tay Judo thuần thục, anh bẻ quặt cổ tay Vũ, buộc gã phải buông súng, rồi tung một cú móc phải cực mạnh vào cằm khiến tên sát thủ lảo đảo.

"Chạy đi Huy! Ra cống ngầm!" Phong gào lên.

Huy ôm chặt balo, lao đi như một mũi tên xé gió, xuyên qua màn khói lửa mịt mù. Từng bước chân dẫm lên đống mảnh vỡ kim loại loảng xoảng, phổi anh bỏng rát vì hít phải khói độc từ lốp xe cháy, nhưng đôi chân không dám chậm lại một giây nào. Tiếng súng hoa cải vẫn nổ đùng đoàng phía sau, tiếng những mảnh đạn chì găm vào tôn xé rách không gian.

Tuệ đã đợi sẵn ở nắp cống bê tông lớn nằm khuất sau một đống rác công nghiệp. Đó là lối thoát nước thải cũ của bến xe, đã ngừng sử dụng từ lâu. Hai người hợp sức, vận hết bình sinh bấu những ngón tay trầy xước máu vào khe hở, kéo bật nắp cống rỉ sét nặng trịch. Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, nhưng lúc này nó lại là mùi của sự sống. Tuệ nhảy ào xuống dòng nước thải đen ngòm bên dưới trước, Huy ném chiếc balo xuống rồi theo ngay sau.

Vài giây sau, Phong cũng lao đến, trượt chân nhảy theo xuống cống. Trên miệng cống, những tên giang hồ còn lại vừa xông tới, điên cuồng xả súng hoa cải mù mịt. Một vài viên đạn chì sượt qua thành bê tông, tóe lửa rơi xuống nước. Nắp cống được Tuệ và Phong từ bên dưới hất ngược lên, đóng sập lại, che lấp toàn bộ ánh sáng và tiếng ồn ào của bãi phế liệu, nhốt họ vào một thế giới ngầm tăm tối, hôi hám và lạnh lẽo.

Ba người lê lết trong đường ống cống ngột ngạt. Huy thở dốc, ôm khư khư chiếc balo trước ngực như một báu vật. Anh quay sang định nói lời cảm ơn Phong, nhưng ánh sáng lờ mờ từ lỗ thông hơi hắt xuống khiến anh khựng lại.

Phong đang tựa người vào vách cống bê tông, mặt trắng bệch, tay bưng chặt lấy bả vai trái. Một dòng máu đỏ thẫm đang trào ra qua kẽ ngón tay anh, nhỏ tong tong xuống dòng nước thải đen ngòm.

"Mày trúng đạn rồi!" Huy thốt lên kinh hãi.

Phong cắn răng, thở hắt ra nụ cười méo xệch. "Đạn sượt qua vai lúc thằng Vũ bắn. Không chết được đâu. Nhưng chúng ta... phải ra khỏi đây trước khi mất quá nhiều máu."

Đã sao chép liên kết chương