Chương 3
Lời khai của nữ tài xế
Xí nghiệp Xe buýt Miền Đông nằm ở một khu phức hợp rộng lớn, bốn bề cây xanh và mùi xăng dầu, phía sau cổng bến xe Miền Đông. Ban ngày, nơi này nhộn nhịp với hàng chục chiếc xe buýt lớn nhỏ chen chúc vào ra, tiếng còi, tiếng máy nổ, tiếng quát tháo của thợ máy vang lên ầm ĩ. Huy đến vào buổi sáng, khi các tài xế ca đêm đang làm thủ tục bàn giao xe.
Người trực phòng điều phối, một người đàn ông trung niên mặt mũi xì gà xổi xổi, nhìn Huy với ánh mắt dò xét khi nghe anh hỏi thăm cô tài xế Trần Tuệ tuyến 08 ca đêm.
"Cô Tuệ á? Cổ vừa bàn giao xe xong, chắc đang ở nhà xe sau." Rồi ông ta thêm vào, giọng không hẳn là thiện cảm: "Anh là ai? Nhà báo đến hỏi cô Tuệ chuyện gì vậy?"
"Tôi là hành khách đi xe tối qua, bỏ quên đồ, muốn gặp cô ấy để hỏi thăm," Huy trả lời dễ dàng, một cái cớ đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Anh tìm đến khu nhà xe sau xí nghiệp. Trần Tuệ đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp bên cạnh chiếc xe buýt số 08 đang đỗ yên tĩnh, hai chân duỗi thẳng, đang ăn một hộp cơm nguội mang theo từ nhà. Cô đã thay bộ đồng phục, mặc chiếc áo thun trắng và quần bò. Không có chiếc mũ lưỡi trai, mái tóc ngắn để lộ khuôn mặt rõ hơn – trẻ hơn Huy nghĩ, chừng hai mươi tám đến ba mươi tuổi, với những nét góc cạnh sắc sảo nhưng không kém phần ưa nhìn.
Khi thấy Huy bước vào khu nhà xe, đôi mắt cô lập tức đổi sang trạng thái cảnh giác. Cô đặt hộp cơm xuống, không đứng dậy, không mở lời chào.
"Tôi đã nghĩ anh sẽ tìm đến đây," Tuệ nói phẳng lặng, nhìn thẳng vào mặt Huy. "Nhà báo."
"Cô nhận ra tôi nhanh thật," Huy thử một nụ cười, kéo chiếc thùng gỗ rỗng gần đó ngồi xuống không đợi mời.
"Cái thẻ nhà báo lấp ló trong túi lưới balo của anh. Và loại nhà báo nào mà bỏ quên đồ và chịu khó lặn lội đến tận đây chỉ để hỏi về một vật bị thất lạc?" Tuệ nhếch mép. "Anh muốn hỏi gì thì hỏi thẳng đi. Tôi không có nhiều thời gian."
Huy đánh giá nhanh người phụ nữ trước mặt. Cô không sợ hãi, không bối rối. Nhưng cũng không thù địch. Cô đang chờ đợi. Như thể cô đã dự đoán trước rằng ai đó sẽ đến và hỏi cô những điều này.
"Cuốn sổ tay dưới gầm ghế cuối xe tối qua," Huy nói thẳng. "Cô có biết nó ở đó không?"
Một thoáng gì đó vụt qua mắt Tuệ, nhanh như tia chớp, rồi tắt ngay. Cô tiếp tục nhìn Huy với vẻ mặt bình thản, nhưng ngón tay cô đang vô thức siết chặt vào thành chiếc ghế nhựa.
"Tôi không kiểm tra gầm ghế. Đó là việc của tổ vệ sinh."
"Nhưng cô biết nó tồn tại," Huy nhẹ nhàng nói, không phải hỏi mà là khẳng định. "Và cô biết những cái tên trong đó."
Khoảng lặng kéo dài mười lăm giây. Bên ngoài nhà xe, tiếng máy xe buýt khởi động, tiếng còi xe hơi vọng vào. Trần Tuệ nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn lại Huy.
"Sao anh lại tin rằng tôi biết?"
"Vì tối qua, khi anh bước xuống xe, cô nói với tôi rằng có những kẻ lợi dụng bóng đêm để nuốt chửng người khác. Đó không phải là câu nói của một người chỉ làm nghề lái xe. Đó là câu nói của người biết chuyện gì đang xảy ra."
Tuệ nhìn anh thêm vài giây nữa, như đang cân nhắc một quyết định quan trọng. Rồi cô thở dài, lần đầu tiên kể từ khi Huy bước vào, vẻ cứng rắn bên ngoài dịu xuống một chút.
"Nếu tôi kể cho anh nghe, anh sẽ làm gì với thông tin đó? Viết bài rồi bị tòa soạn cắt ráo? Hay thật sự điều tra đến cùng?"
Câu hỏi đó đánh trúng một chỗ đau của Huy, nhưng anh không tránh né. "Tòa soạn cắt bài của tôi hôm qua. Tôi đang ở thế tự do," anh thừa nhận. "Nhưng tôi vẫn còn cái thẻ này, và tôi vẫn còn cái đầu với hai chục năm kinh nghiệm điều tra. Nếu cô tin tôi, hãy kể. Nếu không, tôi sẽ tự tìm cách."
Tuệ gật đầu nhẹ, như thể câu trả lời đó đủ thỏa mãn cô. Cô kéo chiếc thùng khác lại gần hơn, ngồi nhích lại, hạ giọng xuống dù xung quanh không có ai.
"Tôi lái tuyến 08 được ba năm. Ba năm trước, tuyến này bình thường như mọi tuyến xe buýt khác, ngoại trừ việc đi qua khu vực đang triển khai dự án Đại Nam Đông. Nhưng từ khoảng đầu năm nay, tôi bắt đầu để ý những điều bất thường." Cô ngừng lại, lựa chọn từ ngữ cẩn thận. "Camera hành trình trên xe tôi, chạy 24/7, ghi lại mọi thứ. Nhưng có những đêm, khi xe chạy qua đoạn từ trạm dừng Lô 4 đến ngã ba Đại Nam, camera đột ngột bị nhiễu sóng. Mất hình ảnh từ mười đến mười lăm phút."
"Nhiễu sóng tự nhiên?" Huy hỏi.
"Lúc đầu tôi nghĩ vậy. Nhưng sau đó tôi nhận ra nó chỉ xảy ra trong một đoạn đường cố định, và chỉ xảy ra vào ca đêm từ 23h00 trở đi. Ban ngày, camera chạy hoàn toàn bình thường qua đúng đoạn đó."
Huy lấy cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, bắt đầu ghi chép. "Ai biết về chuyện này?"
"Tôi đã báo cáo lên quản lý xí nghiệp hai lần. Lần đầu, họ cho kỹ thuật viên lên kiểm tra, nói không tìm thấy vấn đề gì, camera vẫn hoạt động tốt. Lần thứ hai, trưởng xí nghiệp gọi tôi lên và bảo rằng khu vực đó có nhiều công trình xây dựng lớn, thiết bị thi công có thể phát sóng gây nhiễu, là chuyện bình thường và tôi không cần lo lắng."
"Cô có tin họ không?"
"Không," Tuệ trả lời ngắn gọn. "Vì tôi đã tự mua một camera cá nhân nhỏ và gắn bí mật trong cabin. Camera đó dùng pin độc lập, không kết nối hệ thống của xe. Và nó không bao giờ bị nhiễu tại đoạn đường đó."
Huy ngưng ghi chép, nhìn Tuệ với ánh mắt đánh giá mới. Đây là một người phụ nữ thông minh và cẩn thận hơn anh nghĩ ban đầu. "Cô có footage từ camera cá nhân đó không?"
Tuệ gật đầu chậm rãi. "Có. Và trong đó, có những điều tôi chưa bao giờ dám kể với ai." Cô nhìn ra ngoài cửa nhà xe một lúc, như để xác nhận không có ai theo dõi. "Vào đêm 2 tháng 9, khoảng 23h40, một người đàn ông mặc áo bảo vệ bị hai người khác đẩy lên xe tại trạm dừng gần Lô 4. Ông ta trông run rẩy, sợ hãi. Hai người kia ngồi kẹp hai bên ông ta suốt đến trạm Ngã ba Đại Nam, rồi cả ba xuống cùng nhau. Ông ta không tự nguyện. Tôi nhìn thấy rõ qua gương chiếu hậu."
Ngày 2 tháng 9. Nguyễn Văn Hùng. Thợ mộc – hay bảo vệ. Biến mất lúc 23h45.
"Cô nhận ra mặt ông ta không?"
"Không rõ. Đèn trong xe yếu. Nhưng tôi nhớ ông ta mặc áo khoác kẻ xanh trắng, loại áo bảo hộ công nhân hay dùng. Và một trong hai người kẹp ông ta có xăm một con rồng ở cổ tay phải."
Huy ghi xuống từng chi tiết. Xăm rồng cổ tay phải. Đây là manh mối vật lý đầu tiên. "Cô có báo cáo sự việc này không?"
Tuệ nhìn Huy với ánh mắt mà anh có thể đọc được ý nghĩa: đừng ngây thơ như vậy. "Anh nghĩ tôi dám báo cáo với ai? Không có camera chính thức nào ghi lại điều đó. Chỉ có cái camera nhỏ của tôi. Và nếu tôi mang cái đó ra, người ta sẽ hỏi tại sao tôi tự ý gắn camera trái phép. Tôi sẽ bị đuổi việc trước khi kịp nói xong câu."
Sau đó, vẫn còn hai lần nữa tương tự vào những đêm khác – những người đàn ông hoặc phụ nữ trông có vẻ bị kiểm soát hoặc đang trong trạng thái hoảng sợ, bị đưa lên và đưa xuống xe tại những điểm dừng quanh khu vực Đại Nam Đông. Tuệ kể từng sự việc, giọng đều đều, bình tĩnh theo kiểu người đã kể đi kể lại trong đầu mình nhiều lần nhưng chưa bao giờ nói ra.
"Tại sao cô lại quyết định kể cho tôi?" Huy hỏi khi Tuệ dừng lại.
Cô nhìn anh, rồi nhìn vào khoảng không. "Vì tuần trước, tôi tìm thấy chiếc sổ tay đó. Không phải tối qua anh mới nhặt được. Tôi tìm thấy nó ba ngày trước, khi vệ sinh gầm ghế sau ca đêm. Tôi cũng đọc nó." Cô ngừng lại. "Tôi nhận ra tên của họ. Tôi nhận ra ngày giờ. Và tôi biết mình đã nhìn thấy ít nhất hai trong số họ trên xe của mình, trong những khoảnh khắc cuối cùng trước khi họ biến mất." Giọng Tuệ khẽ rung lên ở câu cuối, nhưng cô kiểm soát nó ngay. "Tôi sợ. Nhưng tôi không thể chỉ nhét cuốn sổ vào túi rồi giả vờ như không biết gì. Nên tôi đặt nó trở lại dưới gầm ghế và chờ. Chờ ai đó sẽ tìm thấy nó và làm gì đó với nó."
Huy nhìn cô tài xế trẻ, cảm thấy một sự trân trọng lạ thường. Người đứng trước anh không phải anh hùng, không phải kẻ dũng cảm theo nghĩa phim ảnh. Cô chỉ là một người phụ nữ bình thường đang sợ hãi nhưng không thể nhắm mắt làm ngơ. Đó là loại dũng cảm thật sự nhất.
"Cô có những file video từ camera cá nhân đó không?" Huy hỏi.
"Có. Nhưng tôi sẽ không giao cho anh ngay bây giờ." Tuệ nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi cần biết anh là ai. Thật sự là ai. Trước khi tôi tin anh bằng những thứ có thể khiến tôi mất việc, hoặc tệ hơn."
Huy gật đầu chậm rãi. Đó là một yêu cầu hợp lý. "Được. Cho tôi một tuần. Tôi sẽ chứng minh bằng hành động, không phải lời nói." Anh đứng dậy, rút một tấm danh thiếp từ ví ra đặt lên thùng gỗ trước mặt Tuệ. "Nếu có bất cứ điều gì bất thường trên tuyến xe đêm, cô nhắn tin cho tôi ngay. Bất kể giờ giấc."
Tuệ nhìn tấm danh thiếp, không cầm lên ngay nhưng cũng không gạt đi. Khi Huy bước ra khỏi nhà xe, cô gọi với theo: "Anh Huy. Đêm nay có chuyến 23h30. Nếu anh muốn hiểu rõ hơn về tuyến xe này, anh biết nơi cần có mặt."
Đó không phải là lời mời. Đó là một chỉ dẫn. Và Lâm Huy biết rằng, anh sẽ có mặt trên chuyến xe đó đêm nay.