Chuyến Xe Cuối Tuyến 08
14 phút đọc

Chương 17

Phát súng báo động

Họ trồi lên khỏi mặt đất tại một miệng cống xả đổ ra một con kênh đen ngòm ở ngoại ô, cách bãi phế liệu gần ba ki-lô-mét. Cả ba tơi tả, bốc mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy và rác rưởi.

Phong dựa người vào bờ kè bê tông, khuôn mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương trên vai, thấm đẫm một mảng lớn chiếc áo thun.

"Chúng ta phải đưa cậu ta đến bệnh viện," Huy hốt hoảng nói, lấy tay áo của mình cố gắng ấn chặt vào vết thương của Phong để cầm máu.

"Không được đến bệnh viện công," Phong thều thào, khó nhọc hất tay Huy ra. "Phòng cấp cứu luôn có công an trực chốt. Bọn của sếp tao đã phát lệnh truy nã nội bộ tao rồi. Vừa ló mặt vào đó là ăn còng số tám ngay."

"Tôi biết một chỗ," Tuệ nói nhanh, vuốt vuốt mớ tóc bết bát nước cống khỏi mặt. "Một phòng khám tư nhân không giấy phép của bác sĩ Tư. Ông ấy từng là quân y phục viên, chuyên chữa trị chui cho giới giang hồ bị chém lộn hoặc những người không có giấy tờ tùy thân. Ổng không bao giờ hỏi tên hay báo công an."

Bốn mươi lăm phút sau, họ có mặt tại một căn nhà cấp bốn lụp xụp nằm sâu trong mê cung những con hẻm nhỏ ở quận Bình Tân. Phòng khám của bác sĩ Tư ngụy trang đằng sau một tiệm sửa xe máy cũ kĩ.

Bác sĩ Tư, một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, gầy gò, rít thuốc lá liên tục, không biểu lộ chút cảm xúc nào khi nhìn thấy ba người trong bộ dạng thê thảm bước vào. Ông chỉ gật đầu, chỉ tay vào chiếc giường inox phủ drap trắng ở góc phòng.

"Trúng đạn súng ngắn. Xuyên phần mềm bả vai, không trúng xương, nhưng mất máu nhiều," Bác sĩ Tư chẩn đoán nhanh bằng mắt sau khi cắt bỏ phần áo quanh vết thương của Phong. Ông quay sang Huy và Tuệ. "Hai người ra ngoài phòng khách ngồi đợi. Rửa mặt mũi đi, hôi quá. Tiền công gấp ba mức bình thường vì trị thương súng đạn."

"Đồng ý," Huy gật đầu, lôi từ trong balo ra vài xấp tiền mặt (tiền phòng thân anh luôn mang theo) đặt lên bàn.

Huy và Tuệ rửa ráy qua loa ở cái vòi nước ngoài sân sau, thay những bộ quần áo cũ mà bác sĩ Tư ném cho. Khi họ trở lại phòng khách chật chội, Huy bật chiếc tivi màn hình lồi cũ kỹ đang đặt trên góc tủ.

Mọi kênh truyền hình, mọi trang báo mạng đều đang bùng nổ.

"Quả bom" dữ liệu mà K phát tán lúc mười giờ sáng đã tạo ra một cơn sóng thần thực sự trên không gian mạng. Các hashtag liên quan đến "Đại Nam Đông", "Rác thải phóng xạ", "Danh sách tử thần" đang đứng đầu mọi xu hướng tìm kiếm. Các hội nhóm mạng xã hội tràn ngập những lời kêu gọi biểu tình, đòi tẩy chay Tập đoàn Đại Nam và đòi chính quyền vào cuộc.

Nhưng, khi Huy chuyển sang kênh truyền hình tin tức chính thống của đài quốc gia, sắc mặt anh lập tức chùng xuống.

Bản tin thời sự đang phát đi một thông cáo báo chí khẩn. Thay vì lên án Đại Nam, phát thanh viên lại đang đọc một văn bản có giọng điệu hoàn toàn khác:

*"Sáng nay, một cuộc tấn công mạng quy mô lớn có tổ chức từ các máy chủ đặt tại nước ngoài đã nhằm vào Tập đoàn Đại Nam và một số hệ thống dữ liệu của thành phố. Các chuyên gia an ninh mạng đang xác minh tính xác thực của những tài liệu bị phát tán, bước đầu nhận định có dấu hiệu ngụy tạo bằng công nghệ cao (Deepfake) nhằm mục đích bôi nhọ, tống tiền doanh nghiệp và gây bất ổn an ninh trật tự. Cơ quan chức năng khuyến cáo người dân không chia sẻ các thông tin chưa được kiểm chứng..."*

"Mẹ kiếp!" Tuệ đập mạnh tay xuống bàn uống nước bằng kính, làm mấy cái chén trà nảy lên. "Chúng đang tẩy trắng! Chúng gọi đó là tấn công mạng ngụy tạo!"

"Bùi Thanh Long có một cái ô che đầu quá lớn," Huy vò đầu bứt tai, ánh mắt tuyệt vọng nhìn vào màn hình tivi. "Lão ta đang dùng những mối quan hệ chính trị ở cấp trung ương để dập tắt ngọn lửa truyền thông. Nếu chính quyền kết luận dữ liệu mạng là giả, thì lão ta sẽ bình yên vô sự. Hàng ngàn căn hộ Giai đoạn 2 vẫn sẽ được xây trên bãi rác hóa chất."

Huy nhìn chằm chằm vào chiếc balo màu đen nằm trên sàn nhà. "Chúng ta có bản gốc hợp đồng giấy. Chúng ta có chữ ký tươi. Thứ này không thể bị gọi là Deepfake được. Nhưng vấn đề là... chúng ta đưa nó cho ai bây giờ? Ai đủ trong sạch và đủ quyền lực để nhận cái balo này mà không thủ tiêu nó và chúng ta?"

Cánh cửa phòng mổ hé mở. Phong đi ra, bả vai trái được băng bó cẩn thận, cánh tay treo bằng một dải băng y tế vòng qua cổ. Sắc mặt anh đã hồng hào hơn nhờ được truyền dịch và tiêm thuốc giảm đau, nhưng đôi mắt vẫn còn nét mệt mỏi.

"Đưa cho Tướng Phạm," Phong nói giọng khàn khàn, ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện Huy.

"Tướng Phạm là ai?" Tuệ hỏi.

"Thiếu tướng Phạm Văn Tường. Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu của Bộ Công an," Phong giải thích. "Ông ấy nổi tiếng là một bao công thời hiện đại, không sợ bất kỳ thế lực chính trị nào. Lão sếp của tao đã từng run như cầy sấy khi nghe tên ổng. Đêm qua, khi tao báo cáo tình hình vụ ông Bá cho một người sếp cũ đáng tin cậy ở trung ương, ổng nói Tướng Phạm vừa bí mật dẫn đầu một Tổ công tác đặc biệt bay thẳng từ Hà Nội vào Sài Gòn sáng nay để trực tiếp tiếp nhận vụ Đại Nam Đông, vì quy mô của nó đã vượt quá tầm kiểm soát của địa phương."

Đôi mắt Huy sáng lên. "Vậy chúng ta chỉ cần mang balo đến giao cho Tổ công tác của ông ấy."

"Không đơn giản thế đâu," Phong cười chua chát. "Tổ công tác đặc biệt đang đóng quân tại một nhà khách Bộ Quốc phòng được bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt. Nội bất xuất, ngoại bất nhập để tránh bị rò rỉ thông tin hoặc bị địa phương can thiệp. Mày và tao, hiện tại trong hệ thống, đang mang lệnh truy nã: một kẻ phát tán tài liệu mật chống phá nhà nước, một cảnh sát biến chất bắn đồng đội. Nếu chúng ta mon men đến gần cổng nhà khách đó, cảnh sát gác cổng sẽ bắn bỏ chúng ta trước khi chúng ta kịp há miệng nói câu nào."

"Nghĩa là chúng ta có bằng chứng thép, có người phân xử công minh, nhưng lại bị kẹt ở ngoài vòng rào bảo vệ?" Tuệ thở dài ngao ngán.

"Chúng ta không thể vào trong. Vậy thì phải buộc Tướng Phạm bước ra ngoài gặp chúng ta," Huy nói chậm rãi, bộ não nhạy bén của một nhà báo đang phân tích mọi khả năng. "Ông ấy là một vị tướng chống tội phạm. Điều gì sẽ khiến ông ấy phải đích thân xuất hiện tại một hiện trường?"

Phong nhìn Huy, nhướng mày. Anh quá hiểu người bạn thời đại học của mình. Mỗi khi Huy dùng cái giọng điệu đó, là anh ta đang ấp ủ một ý tưởng điên rồ.

"Đừng nói với tao là mày định làm chuyện tày đình nhé, Huy," Phong cảnh báo.

"Chúng ta cần một 'phát súng báo động'," Huy gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn. "Một sự kiện gây chấn động, trực tiếp liên quan đến mạng lưới của Bùi Thanh Long, lớn đến mức cảnh sát địa phương không thể ém nhẹm, và Tổ công tác của Tướng Phạm bắt buộc phải nhảy vào giành quyền chỉ huy hiện trường."

Huy lôi từ trong túi ra cuốn sổ tay da cừu cũ kỹ của Đinh Trọng Quý. Lật giở những trang cuối cùng.

"Trong đống hồ sơ tôi đọc được ở tòa soạn sáng nay, Bùi Thanh Long không một tay che cả bầu trời được. Lão ta có một người bảo kê chính trị cực kỳ quan trọng tại thành phố này. Kẻ đã ký hàng loạt quyết định cấp phép cho dự án Đại Nam Đông vượt rào các tiêu chuẩn an toàn sinh thái, đồng thời chỉ đạo báo đài bưng bít thông tin."

Huy chỉ ngón tay vào một cái tên được khoanh tròn đỏ trên một tờ giấy ghi chú. "Ông Trần Hữu Dũng, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố."

"Mày bị điên à?" Phong đứng phắt dậy, quên cả đau. "Mày định ám sát một Giám đốc Sở sao? Mày sẽ bị khép vào tội khủng bố đấy!"

"Không phải ám sát," Huy ngước nhìn Phong, đôi mắt sắc lạnh và quyết tâm như một chiến binh tử đạo. "Chúng ta sẽ bắt cóc ông ta."

Cả Phong và Tuệ đều sững sờ.

"Bắt cóc Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường, cố thủ tại một địa điểm công cộng đông người, và đưa ra yêu sách duy nhất: Chỉ đàm phán trực tiếp với Thiếu tướng Phạm Văn Tường của Bộ Công an," Huy tuyên bố kế hoạch một cách rành rọt. "Đó là cách duy nhất để quả bom sự thật này phát nổ đúng nơi, đúng chỗ, và dập tắt hoàn toàn cái ô dù chính trị của Đại Nam."

"Anh đúng là một gã nhà báo điên rồ," Tuệ lắc đầu, nhưng rồi cô khẽ mỉm cười, với tay lấy chùm chìa khóa xe máy. "Nhưng tôi thích cách làm việc của anh. Vậy chúng ta đi bắt ông lớn nào."

"Khoan đã." Phong chống tay lành xuống bàn, đứng chắn trước cửa. "Tao vừa bắn người không có lệnh, đang bị truy tìm nội bộ, nhưng ít nhất tao còn biết ranh giới cuối cùng nằm ở đâu. Bắt một quan chức làm con tin không còn là điều tra nữa. Chỉ cần một người dân bị thương, toàn bộ chứng cứ của chúng ta sẽ biến thành cái cớ để họ gọi ta là khủng bố."

Nụ cười trên môi Tuệ tắt đi. Huy không phản bác ngay. Tiếng quạt máy cũ quay lạch cạch trên trần, thổi mùi thuốc sát trùng và khói thuốc quanh căn phòng. Từ phía sau tấm rèm, bác sĩ Tư đang rửa dụng cụ, cố tình làm thật ồn như thể không muốn nghe cuộc tranh luận.

"Tao không định làm ông Dũng bị thương," Huy nói sau một lúc. "Và càng không định ném ông ta khỏi bất cứ đâu. Yêu sách chỉ là sân khấu để buộc hệ thống phản ứng. Khi Tướng Phạm xuất hiện, tao giao người, giao hồ sơ rồi đầu hàng."

"Còn nếu người xuất hiện trước là tay súng của địa phương?" Phong hỏi. "Nếu họ bắn nhầm Tuệ, bắn ông Dũng, hoặc bắn mày trước khi nghe câu nào? Một kế hoạch dựa vào việc đối phương hành động đúng quy trình không phải kế hoạch."

Huy nhìn chiếc balo. Những mép giấy cháy xém nhô ra khỏi khóa kéo, mong manh đến khó tin so với sức nặng của chúng. Anh mở balo, chia hồ sơ thành ba phần: hợp đồng gốc, báo cáo địa chất có chữ ký và sổ ghi chép của kỹ sư Quý. Mỗi phần được chụp lại dưới ánh đèn bàn, kèm một tờ giấy ghi ngày giờ và vị trí hiện tại.

"Vậy ta tạo ba lớp bảo hiểm," anh nói. "Một bản vật lý gửi đi trước. Một bản số được hẹn giờ công bố. Và buổi đối chất phải phát trực tiếp để không bên nào có thể bí mật nổ súng rồi viết lại câu chuyện."

Tuệ lấy điện thoại của bác sĩ Tư, gọi cho K bằng số đã ghi nhớ. Sau ba hồi chuông, giọng K vang lên lẫn trong tiếng quạt máy chủ.

"Tôi tưởng ba người đã chết dưới bãi phế liệu rồi. Tin tốt là dữ liệu vẫn đang lan. Tin xấu là họ chặn từ khóa nhanh hơn chúng ta tạo đường dẫn mới."

Huy trình bày yêu cầu. K im lặng vài giây rồi nói có thể dựng một luồng phát phân tán qua nhiều máy chủ, nhưng cần ít nhất một giờ để chuẩn bị và phải có ba thiết bị phát cùng lúc. Nếu điện thoại chính bị phá, hai thiết bị còn lại sẽ tiếp tục truyền. K cũng tìm thấy lịch công khai của Trần Hữu Dũng: năm giờ chiều, ông ta dự một cuộc gặp kín tại nhà hàng trên đường Điện Biên Phủ; sáu giờ ba mươi sẽ đến trường quay ghi hình thông cáo bác bỏ dữ liệu rò rỉ.

"Cuộc gặp không có trong lịch cơ quan," K nói. "Nhưng xe công vụ đã đăng ký chỗ đỗ ở cửa phụ nhà hàng. Bảo vệ đi kèm chỉ có tài xế và một thư ký. Tuy nhiên từ lúc ông ta mất liên lạc, các anh có nhiều nhất mười phút trước khi cả thành phố biết."

Phong lấy bút, kéo tờ giấy lót thuốc lại gần rồi vẽ sơ đồ. Dù phản đối, bản năng nghề nghiệp không cho phép anh để hai người kia bước vào một kế hoạch mù mờ. Anh khoanh ba địa điểm, gạch bỏ hai nơi vì quá kín hoặc không có đường thoát. Cuối cùng đầu bút dừng tại Đại Nam Plaza, khối công trình dở dang ngay trung tâm, vốn thuộc một công ty con của Bùi Thanh Long.

"Chỗ này đủ cao để tín hiệu không bị chắn, đủ công khai để họ khó ém," Phong nói. "Nhưng cũng là cái lồng. Chỉ có hai cầu thang bộ, một lõi thang máy chưa hoàn thiện. Khi lực lượng bao vây, không ai rời khỏi đó được."

"Chúng ta không cần rời đi," Huy đáp. "Ta cần cầm cự đến lúc Tổ công tác nhận tín hiệu."

"Tướng Phạm chưa chắc xem mạng xã hội."

"Ông ấy sẽ xem nếu hồ sơ được gửi thẳng vào đường dây trực ban của Cục."

Phong nhìn bạn rất lâu rồi thở dài. Anh gọi vào một số điện thoại chỉ dùng trong những tình huống đặc biệt, đọc một chuỗi mã nhận dạng cá nhân và để lại lời nhắn vỏn vẹn: có chứng cứ gốc vụ Đại Nam Đông, địa điểm bàn giao sẽ công bố lúc mười tám giờ, đề nghị báo trực tiếp Thiếu tướng Phạm Văn Tường. Sau đó anh tháo thẻ SIM, bẻ đôi.

"Tao chỉ giúp được đến đây," Phong nói. "Với vết thương này, tao đi cùng chỉ làm chậm hai người. Nhưng nghe rõ: ông Dũng phải còn nguyên vẹn. Không trói cổ, không bịt đường thở, không dùng vũ khí thật. Camera luôn hướng vào con tin để chứng minh ông ta được an toàn. Nếu xuất hiện cơ hội giao hồ sơ cho đúng người trước thời hạn, lập tức kết thúc."

Tuệ gật đầu. "Tôi sẽ lái xe và trông ông ta. Huy lo buổi phát."

"Không." Huy quay sang cô. "Cô vừa bị đánh, suýt chết trong vụ nổ và còn có thể rời khỏi chuyện này. Tôi sẽ tự làm."

"Anh vẫn chưa hiểu sao?" Tuệ kéo tay áo lên, để lộ những vết bầm quanh cổ tay. "Tuyến 08 là xe của tôi. Năm người bị đưa đi trên xe của tôi. Ông Bá chọn xe của tôi để gửi bằng chứng. Tôi không phải người bị anh kéo vào; tôi ở trong chuyện này từ trước khi biết tên anh."

Huy không tìm được lời đáp. Sự quyết liệt trong mắt Tuệ không phải bốc đồng. Đó là quyết định của một người đã nhiều đêm lái qua cùng những trạm vắng, nhìn các ghế trống mà không biết người từng ngồi đó còn sống hay đã chết.

Bác sĩ Tư bất ngờ vén rèm bước ra, đặt lên bàn một túi y tế nhỏ. "Trong này có băng gạc, thuốc sát trùng, máy đo ô-xy đầu ngón và hai chiếc khẩu trang. Không có thứ gì để các cô cậu làm người khác bất tỉnh như phim. Muốn đưa một người béo lên hai mươi tầng thì tự mà tính sức."

Ông nhìn Phong rồi nhìn Huy. "Tôi không hỏi chuyện các cậu, nhưng tôi nói một câu: cứu người bằng một hành động khiến chính mình không thể quay lại cũng là một dạng mất mạng. Trước khi đi, hãy chắc rằng thứ các cậu cứu đáng giá hơn cái giá ấy."

Không ai trả lời. Huy bỏ hợp đồng gốc vào túi chống nước, giao một bản sao cho Phong. K gửi đến ba mã truy cập và bản đồ tuyến đường ít camera nhất. Tuệ tìm được trong sân sau một chiếc xe tải thùng cũ mà bác sĩ dùng chở bình ô-xy; cô kiểm tra dầu, phanh và áp suất lốp bằng sự cẩn trọng của người hiểu chiếc xe sẽ là cơ hội duy nhất.

Trước khi lên xe, Huy quay lại nhìn Phong. "Nếu chúng tôi không lên sóng lúc sáu giờ, gửi bản sao đi. Đừng chờ."

Phong siết vai bạn bằng tay còn lành. "Nếu Tướng Phạm tới, quỳ xuống trước, giải thích sau. Đừng cố làm anh hùng thêm lần nữa."

Chiếc xe tải rời con hẻm khi nắng chiều đang nhuộm đỏ những mái tôn. Trong thùng xe, Huy thử ba camera, kiểm tra từng lớp hồ sơ và viết lên tấm bìa câu yêu cầu duy nhất. Tuệ lái qua những con đường nhỏ, không bật radio. Cả hai đều hiểu từ khoảnh khắc tiếp cận Trần Hữu Dũng, họ sẽ không còn đường lùi; nhưng lần đầu tiên kể từ khi chuyến xe 08 bị biến thành bẫy săn người, họ không còn chạy khỏi bóng tối. Họ đang buộc bóng tối phải bước ra nơi có hàng vạn con mắt cùng nhìn thấy.

Đã sao chép liên kết chương