Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lễ đăng ký kết hôn diễn ra đơn giản tại trụ sở ủy ban xã Lộc An, không hoa cưới, không tiệc tùng, chỉ có chữ ký của hai người trước sự chứng kiến của cán bộ tư pháp và chú Sáu Lành đứng làm người làm chứng. Nhã Khanh mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị mượn tạm của người hàng xóm gần trang trại, tóc buộc gọn gàng, hoàn toàn khác xa hình ảnh cô dâu lộng lẫy trong bộ váy cưới đặt may từ nước ngoài mà cô từng mơ về chỉ hai tuần trước.

Khi cán bộ tư pháp đọc tên hai người, tuyên bố họ chính thức trở thành vợ chồng trước pháp luật, Nhã Khanh cảm nhận một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng — không phải niềm hạnh phúc vỡ òa như cô từng tưởng tượng về ngày cưới của đời mình, mà là một sự nhẹ nhõm xen lẫn bất an, như thể cô vừa bước qua một cánh cửa dẫn vào một chương hoàn toàn mới, không thể đoán trước.

Bách Sơn đứng cạnh cô, gương mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, chỉ có ánh mắt thoáng qua một chút phức tạp khi ký tên vào tờ giấy đăng ký kết hôn. Sau khi hoàn tất thủ tục, cả hai cùng chú Sáu quay về trang trại, không có nghi thức rước dâu, không có pháo hoa, chỉ có một bữa cơm đơn giản do chú Sáu chuẩn bị để "mừng hai đứa nên duyên", lời chú nói nửa đùa nửa thật khiến cả Nhã Khanh và Bách Sơn đều có phần lúng túng.

Tối hôm đó, sau bữa cơm, hai người ngồi lại trong phòng khách, không khí có phần gượng gạo hơn hẳn mọi khi. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi quyết định kết hôn, họ thật sự ngồi xuống bàn bạc cụ thể về cách sinh hoạt chung dưới một mái nhà với danh phận vợ chồng.

"Tôi nghĩ chúng ta nên thống nhất vài quy tắc cụ thể, để tránh những tình huống khó xử về sau," Nhã Khanh mở lời trước, giọng cố giữ vẻ chuyên nghiệp như đang bàn bạc một hợp đồng kinh doanh, dù trong lòng không khỏi ngượng ngùng.

"Cô nói đi, tôi nghe," Bách Sơn đáp, tay khoanh trước ngực, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào cô.

"Thứ nhất, chúng ta vẫn giữ phòng riêng như trước giờ, không có gì thay đổi," Nhã Khanh nói, giọng hơi nhanh như muốn giải quyết nhanh phần khó nói nhất trước. "Thứ hai, trước mặt người ngoài, đặc biệt là khi có liên quan đến vụ kiện hay bất cứ ai từ phía gia đình bà Ngọc Lan, chúng ta sẽ cư xử như một cặp vợ chồng bình thường, nhưng chỉ trong những trường hợp cần thiết đó thôi."

"Được," Bách Sơn gật đầu. "Còn gì nữa không?"

"Về phần công việc trang trại, tôi sẽ tiếp tục phụ giúp như trước, coi như đóng góp phần của mình trong gia đình này, không phải chỉ ở nhờ không công," Nhã Khanh nói tiếp. "Và về phần An, tôi sẽ cố gắng dành thời gian ở bên con bé nhiều hơn, nhưng anh vẫn là người quyết định chính trong mọi vấn đề liên quan đến con, tôi sẽ không tự ý can thiệp quá sâu nếu anh không đồng ý."

Bách Sơn im lặng một lúc, nhìn cô với ánh mắt có phần dịu lại. "Cô không cần phải rào trước đón sau như vậy. Từ hôm An hoảng loạn vì tiếng sấm, tôi đã tin tưởng cách cô đối xử với con bé. Cô cứ tự nhiên, coi An như em gái mình cũng được, tôi không có ý kiến gì."

Câu nói ấy khiến Nhã Khanh hơi bất ngờ, một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng cô. "Cảm ơn anh. Vậy... tôi nghĩ những quy tắc cơ bản như vậy là đủ rồi. Nếu sau này có vấn đề gì phát sinh, chúng ta có thể điều chỉnh thêm."

"Đồng ý," Bách Sơn đáp, rồi đứng dậy, có phần vội vã như muốn kết thúc cuộc trò chuyện đã khiến cả hai đều cảm thấy không thoải mái. "Vậy tôi đi ngủ trước, cô nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải dậy sớm cho bò ăn."

Nhã Khanh gật đầu, nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa phòng, lòng cô vẫn còn đọng lại một cảm giác kỳ lạ khó gọi tên. Cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi vừa được đeo thêm một chiếc nhẫn cưới giản dị bằng bạc, không đính đá, không chạm khắc cầu kỳ như chiếc nhẫn kim cương Việt Cường từng tặng cô, nhưng lại mang một cảm giác thật hơn, chắc chắn hơn, dù bản chất cuộc hôn nhân này chỉ là một thỏa thuận trên giấy tờ.

Những ngày sau đó, cuộc sống chung dưới một mái nhà giữa hai người dần đi vào nề nếp, dù vẫn còn không ít khoảnh khắc lúng túng. Có những buổi sáng, cả hai vô tình chạm mặt nhau ở hành lang hẹp dẫn ra sân, cả hai đều đứng khựng lại, nhường nhau đi trước với vẻ ngượng ngùng không nói nên lời. Có những bữa cơm, chú Sáu Lành cố tình gợi chuyện, hỏi han thân mật như một cặp vợ chồng thật sự, khiến cả hai đều lúng túng tìm cách trả lời sao cho tự nhiên nhất có thể trước ánh mắt dò xét đầy trêu chọc của ông lão.

Một buổi tối, khi Nhã Khanh đang ngồi trong bếp học cách làm mứt trà theo chỉ dẫn của chú Sáu, Bách Sơn bước vào lấy nước, vô tình đứng cạnh cô quá gần trong không gian bếp chật hẹp. Cả hai đều khựng lại một giây, cảm nhận rõ hơi thở của đối phương, trước khi Bách Sơn vội vàng lùi lại, lấy cớ ra ngoài kiểm tra chuồng bò dù trời đã tối muộn.

Nhã Khanh đứng đó, tay vẫn cầm chiếc muỗng khuấy mứt, lòng thầm tự hỏi tại sao tim mình lại đập nhanh hơn bình thường chỉ vì một khoảnh khắc va chạm ngắn ngủi như vậy. Cô lắc đầu, tự nhủ rằng đây chỉ là một thỏa thuận thực dụng, không nên để bất cứ cảm xúc nào len lỏi vào, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, cô cũng không thể phủ nhận rằng, sự hiện diện của người đàn ông ít nói, lạnh lùng nhưng tận tụy ấy đang dần trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sống mới của cô, theo một cách mà cô chưa từng dự liệu trước.

Cuối tuần đầu tiên sau lễ đăng ký kết hôn, chú Sáu Lành rủ cả nhà ra phiên chợ Đồi Sương họp mỗi tuần một lần ở đầu thôn, nơi bà con quanh vùng mang nông sản, gia súc, đồ thủ công ra trao đổi mua bán. Đây là lần đầu tiên Nhã Khanh xuất hiện công khai trước những người hàng xóm của Bách Sơn với danh nghĩa vợ anh, và cô không khỏi hồi hộp.

"Vợ thằng Sơn đây hả? Xinh quá trời," một bà cụ bán rau bên đường cười tươi, nắm lấy tay Nhã Khanh xuýt xoa. "Thằng Sơn hên thiệt, cuối cùng cũng chịu lấy vợ, tụi tui mừng cho nó lắm, một mình gà trống nuôi con cực khổ bao năm nay rồi."

Nhã Khanh cười gượng, gật đầu chào hỏi, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể dù trong lòng vẫn còn ngượng ngùng với vai diễn mới này. Bách Sơn đứng cạnh cô, thấy cô lúng túng liền khẽ nắm lấy tay cô, một cử chỉ tự nhiên đến mức chính anh cũng bất ngờ với hành động của mình.

"Cô ấy mới về đây, chưa quen ai, mọi người chỉ bảo giúp cô ấy với," Bách Sơn nói, giọng có phần mềm mỏng hơn thường ngày, khiến những người xung quanh càng thêm tin tưởng vào tình cảm của cặp đôi mới cưới.

Trên đường về, sau khi mua đủ đồ dùng cần thiết, Nhã Khanh vẫn còn cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Bách Sơn nắm lấy tay mình lúc nãy, dù chỉ là một cử chỉ đóng vai cho tự nhiên trước mặt người khác. Cô liếc nhìn anh, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì, nhưng tai anh dường như ửng đỏ nhẹ dưới ánh nắng chiều, một chi tiết nhỏ khiến cô bật cười thầm trong lòng.

"Anh cười gì vậy?" Bách Sơn hỏi khi thấy cô khẽ mỉm cười một mình.

"Không có gì," Nhã Khanh lắc đầu, cố giấu nụ cười. "Chỉ là thấy mọi người ở đây thân thiện quá, khác hẳn với những gì tôi tưởng tượng về cuộc sống trên vùng cao."

"Ở đây bà con chất phác, sống tình cảm, không như trên thành phố," Bách Sơn đáp, giọng có chút tự hào. "Đó cũng là một trong những lý do tôi chọn nơi này để nuôi An. Con bé cần một môi trường an toàn, không phức tạp, không toan tính."

Nhã Khanh gật đầu đồng tình, lòng thầm nghĩ, có lẽ chính sự chân chất, giản dị của vùng đất này, của những con người nơi đây, đang dần chữa lành những vết thương cô mang theo từ thành phố, dù bản thân cô còn chưa nhận ra rõ ràng quá trình ấy đang diễn ra từng ngày, âm thầm nhưng chắc chắn.

Tối hôm đó, khi trở về trang trại, Tuệ An chạy ra tận cổng đón cả hai, một điều hiếm khi xảy ra vì bé thường không thích thay đổi vị trí quen thuộc của mình. Bé nắm lấy vạt áo Nhã Khanh, kéo nhẹ về phía góc vườn, nơi một chú bê con mới sinh đang đứng run rẩy bên cạnh mẹ nó. Đôi mắt Tuệ An sáng lên hiếm hoi, miệng lẩm bẩm vài từ không rõ ràng, nhưng ánh nhìn háo hức của bé đã đủ để Nhã Khanh hiểu con bé đang muốn chia sẻ niềm vui này với cô.

"Đẹp quá An ơi," Nhã Khanh ngồi xổm xuống ngang tầm mắt bé, giọng dịu dàng. "Chị cảm ơn An đã cho chị xem chú bê con này nhé."

Bách Sơn đứng phía sau, lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy, cổ họng bất giác nghẹn lại. Suốt ba năm qua, đây có lẽ là lần đầu tiên anh thấy con gái mình chủ động tìm đến một người khác để chia sẻ niềm vui nhỏ bé như vậy, thay vì chỉ lặng lẽ tận hưởng một mình như thói quen cố hữu. Anh nhìn hai bóng dáng nhỏ nhắn đang cúi xuống ngắm chú bê con dưới ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khoảng sân, và lần đầu tiên kể từ ngày vợ mất, anh cảm nhận được một điều gì đó gần giống như trọn vẹn đang len lỏi trở lại trong mái ấm nhỏ của mình.

Đã sao chép liên kết chương