Chương 9
Chương 9 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
Luật sư Vương Đình Khải lên đến trang trại Đồi Sương vào một buổi sáng cuối tuần, mang theo cặp táp đầy tài liệu. Sau khi khảo sát thực tế, trò chuyện với Bách Sơn, quan sát cách anh chăm sóc Tuệ An, ông ngồi xuống bàn, gương mặt trầm ngâm.
"Anh Sơn à, tôi nói thẳng, những gì tôi thấy ở đây, anh chăm con rất tốt, môi trường sống cũng ổn, không có gì đáng lo ngại như phía bên kia cáo buộc," luật sư Khải nói, giọng thẳng thắn. "Nhưng vấn đề là, tòa án khi xem xét quyền nuôi con, đặc biệt với một đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt như cháu An, thường sẽ ưu tiên một môi trường gia đình đầy đủ cả cha lẫn mẹ, hoặc ít nhất có người hỗ trợ ổn định lâu dài. Anh sống độc thân, một mình gánh vác mọi thứ, dù có chú Sáu phụ giúp, phía luật sư đối phương vẫn có thể lập luận rằng anh không có đủ thời gian, không đủ sự hỗ trợ tinh thần cần thiết cho một đứa trẻ tự kỷ."
Bách Sơn nhíu mày, siết chặt tay. "Vậy tôi phải làm sao? Không lẽ tôi phải giả vờ có ai đó bên cạnh để qua mặt tòa án?"
Luật sư Khải im lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào mắt anh. "Tôi không khuyên anh làm chuyện giả dối vi phạm pháp luật. Nhưng nếu anh thật sự có một người bạn đời, một cuộc hôn nhân hợp pháp, có đăng ký kết hôn đàng hoàng, dù là mới bắt đầu, điều đó sẽ giúp hồ sơ của anh vững vàng hơn rất nhiều trước tòa. Đó là sự thật khách quan về mặt pháp lý, tôi chỉ đang phân tích tình huống cho anh thấy rõ mà thôi."
Câu nói ấy khiến không khí trong phòng chùng xuống. Nhã Khanh, đang ngồi ở góc bàn ghi chép lại những điều luật sư Khải nói theo yêu cầu của Bách Sơn, tay khựng lại, tim đập nhanh hơn. Cô liếc nhìn Bách Sơn, thấy anh cũng đang nhìn về phía mình, ánh mắt phức tạp khó đoán.
Sau khi luật sư Khải ra về, hẹn sẽ quay lại vào tuần tới để chuẩn bị hồ sơ chi tiết hơn, Bách Sơn và Nhã Khanh ngồi lại trong phòng khách, không khí im lặng đến ngột ngạt.
"Cô nghe hết những gì luật sư Khải nói rồi đúng không?" Bách Sơn lên tiếng trước, giọng có phần ngập ngừng hiếm thấy ở anh.
Nhã Khanh gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. "Vâng, tôi có nghe."
Một khoảng lặng kéo dài. Bách Sơn hít một hơi sâu, như đang cố lấy hết can đảm để nói ra điều mình đang nghĩ. "Nhã Khanh, tôi biết đề nghị này nghe có phần đường đột, thậm chí nực cười. Nhưng tôi muốn hỏi thẳng cô — cô có sẵn lòng kết hôn với tôi không? Một cuộc hôn nhân trên giấy tờ, hoàn toàn vì lợi ích của cả hai, không ràng buộc tình cảm."
Nhã Khanh ngẩng phắt đầu lên, sững sờ nhìn anh.
"Tôi biết cô đang cần một thân phận mới, một sự bảo vệ hợp pháp để tránh những kẻ đang truy tìm cô," Bách Sơn tiếp tục, giọng nghiêm túc. "Là vợ tôi, hợp pháp, có hộ khẩu, có giấy tờ đàng hoàng ở một nơi hẻo lánh thế này, sẽ khó ai lần ra tung tích cô hơn. Đổi lại, tôi cần một người vợ trên danh nghĩa để chứng minh trước tòa tôi có đủ điều kiện, có một mái ấm đầy đủ để nuôi An. Đây sẽ là một thỏa thuận sòng phẳng, cùng có lợi cho cả hai, không hơn không kém."
Nhã Khanh im lặng, đầu óc quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ. Cô nghĩ đến cuộc hôn nhân đã tan vỡ với Việt Cường, đến sự phản bội cay đắng vẫn còn hằn sâu trong lòng. Việc bước vào một cuộc hôn nhân khác, dù chỉ là trên giấy tờ, khiến cô không khỏi chần chừ. Nhưng mặt khác, cô cũng hiểu rõ hoàn cảnh của mình — không giấy tờ tùy thân an toàn để sử dụng, không nơi nương tựa lâu dài, luôn sống trong nỗi lo sợ bị Trịnh Khắc Sang tìm ra bất cứ lúc nào.
"Anh không sợ tôi mang theo rắc rối, ảnh hưởng đến anh và An sao?" cô hỏi, giọng khẽ run.
"Tôi đã suy nghĩ kỹ," Bách Sơn đáp, ánh mắt kiên định. "Cô đã ở đây hơn một tuần, tôi thấy rõ cô không phải người xấu, cũng không phải kiểu người lợi dụng hoàn cảnh người khác. Hơn nữa, cô đối xử với An bằng sự chân thành hiếm có, điều đó với tôi quan trọng hơn bất cứ rủi ro nào cô có thể mang theo."
Nhã Khanh cúi đầu, tay siết chặt vạt áo. Cô nghĩ đến bé Tuệ An, đến ánh mắt trong veo của bé mỗi khi nhìn cô, đến cảm giác được cần đến, được tin tưởng lần đầu tiên kể từ sau đêm bỏ trốn định mệnh ấy. Có lẽ, đây chính là cơ hội để cô không chỉ trốn chạy, mà còn thực sự xây dựng lại một điều gì đó ý nghĩa cho bản thân.
"Được," cô nói, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết bất ngờ. "Tôi đồng ý. Nhưng tôi cũng có điều kiện của mình."
Bách Sơn khẽ nhướng mày, chờ đợi.
"Đây phải là một thỏa thuận rõ ràng, có văn bản cụ thể, quy định rõ quyền lợi và trách nhiệm của mỗi người, thời hạn cụ thể nếu có thể," Nhã Khanh nói, giọng dần trở nên vững vàng, mang dáng dấp của một tiểu thư từng được đào tạo bài bản về kinh doanh. "Tôi không muốn sau này có bất cứ hiểu lầm hay tranh chấp nào phát sinh. Và quan trọng nhất, anh phải hứa, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến An theo hướng tiêu cực. Nếu có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự xuất hiện của tôi gây hại cho con bé, tôi sẽ rời đi ngay lập tức, không cần bàn cãi."
Bách Sơn nhìn cô, trong lòng dấy lên một sự nể phục không nhỏ trước cách cô xử lý tình huống — bình tĩnh, rõ ràng, đặt lợi ích của Tuệ An lên hàng đầu dù cô mới chỉ quen biết con bé chưa đầy hai tuần. "Được, tôi đồng ý với mọi điều kiện của cô. Chúng ta sẽ soạn thỏa thuận rõ ràng, có chữ ký của cả hai."
Hai người bắt tay nhau, một cái bắt tay ngắn ngủi nhưng đầy trang trọng, đánh dấu khởi đầu của một cuộc hôn nhân kỳ lạ — không xuất phát từ tình yêu, mà từ sự tính toán thực dụng của cả hai phía, với hy vọng nó sẽ mang lại lợi ích thiết thực cho cả hai con người đang cùng lúc đối mặt với những sóng gió riêng của cuộc đời mình.
Tối hôm đó, sau khi thông báo quyết định cho chú Sáu Lành, ông lão vừa mừng vừa có chút ngỡ ngàng, không ngừng xoa tay cười khà khà. "Vậy là trang trại Đồi Sương sắp có thêm mợ chủ rồi đây. Để chú lo chuyện đăng ký kết hôn ở xã, chú quen biết cán bộ tư pháp trên đó, làm nhanh cho."
Nhã Khanh mỉm cười trước sự nhiệt tình của chú Sáu, nhưng trong lòng vẫn còn đó một nỗi băn khoăn mơ hồ mà cô chưa gọi tên được. Cô nhìn sang Bách Sơn, thấy anh cũng đang nhìn về phía mình, cả hai vội vàng quay đi khi ánh mắt chạm nhau, như thể cả hai đều chưa sẵn sàng đối diện với những gì cuộc hôn nhân sắp tới sẽ mang lại, dù trên giấy tờ, đó chỉ đơn thuần là một thỏa thuận cùng có lợi.
Đêm đó, sau khi mọi người đã về phòng, Nhã Khanh ngồi lại bên chiếc bàn gỗ nhỏ trong phòng mình, lấy ra một tờ giấy trắng, bắt đầu phác thảo những điều khoản cho bản thỏa thuận mà cô đã đề cập ban chiều. Cô viết ra từng điểm một, rành mạch như thói quen làm việc cẩn trọng cô được rèn giũa từ nhỏ trong môi trường kinh doanh gia đình: thời hạn hôn nhân sẽ được xem xét lại sau khi vụ kiện quyền nuôi con kết thúc, mỗi người giữ phòng riêng, không can thiệp vào đời tư của nhau, chỉ đóng vai vợ chồng trước mặt người ngoài và tại các buổi làm việc với tòa án khi cần thiết, và quan trọng nhất, một điều khoản bảo vệ dành cho Tuệ An — rằng bất cứ lúc nào sự hiện diện của cô gây ảnh hưởng xấu đến tâm lý con bé, thỏa thuận sẽ lập tức chấm dứt mà không cần điều kiện gì thêm.
Viết đến đây, cô dừng bút, nhìn ra khung cửa sổ tối đen bên ngoài, lòng miên man nghĩ về hành trình kỳ lạ đã đưa mình đến quyết định này. Chỉ chưa đầy hai tuần trước, cô còn là một tiểu thư sắp bước vào lễ cưới trong mơ, tin tưởng tuyệt đối vào một người đàn ông hóa ra chỉ xem cô như một công cụ trục lợi. Giờ đây, cô lại sắp bước vào một cuộc hôn nhân khác, lần này hoàn toàn tỉnh táo, hoàn toàn chủ động, dựa trên sự sòng phẳng và tôn trọng lẫn nhau thay vì những lời đường mật giả dối. Có một sự trớ trêu nào đó trong hoàn cảnh này, nhưng đồng thời cũng là một cảm giác được làm chủ vận mệnh của chính mình mà cô chưa từng có được trước đây.
Sáng hôm sau, cô đưa bản thảo thỏa thuận cho Bách Sơn xem. Anh đọc kỹ từng dòng, thỉnh thoảng gật đầu tán thành, cho đến khi dừng lại ở điều khoản cuối cùng liên quan đến Tuệ An, ánh mắt anh có chút xúc động không giấu được.
"Cô nghĩ chu đáo hơn tôi tưởng nhiều," anh nói, giọng trầm xuống. "Cảm ơn cô, vì đã đặt An lên hàng đầu như vậy."
"Đó là điều nên làm," Nhã Khanh đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng có chút ấm áp trước lời cảm ơn chân thành của anh. "Con bé không có lỗi gì trong chuyện của người lớn chúng ta, càng không nên là người chịu thiệt thòi vì bất cứ quyết định nào chúng ta đưa ra."
Bách Sơn gật đầu, cẩn thận ký tên vào bản thỏa thuận, rồi đưa bút cho Nhã Khanh. Cô cầm bút, tay khẽ run, nhưng lần này không phải vì sợ hãi như những lần ký giấy tờ trước đây dưới sự thúc giục của Việt Cường, mà là một sự hồi hộp xen lẫn hy vọng về một khởi đầu mới, dù kỳ lạ, nhưng ít nhất là do chính cô lựa chọn.
Cô đặt bút xuống trang giấy, chậm rãi ký từng nét, cảm nhận rõ sự khác biệt giữa lần ký này với lần ký định mệnh ở văn phòng công chứng trước đây. Lần đó, cô ký trong sự tin tưởng mù quáng, không đọc kỹ, không cân nhắc, để rồi rơi vào một cái bẫy tàn nhẫn. Lần này, từng câu chữ đều do chính tay cô soạn ra, từng điều khoản đều được cân nhắc kỹ lưỡng, bảo vệ quyền lợi chính đáng cho cả bản thân mình lẫn một đứa trẻ vô tội. Đặt bút xuống, cô ngẩng lên nhìn Bách Sơn, khẽ mỉm cười, một nụ cười lần đầu tiên kể từ đêm bỏ trốn mang trọn vẹn sự nhẹ nhõm thay vì gượng gạo che giấu nỗi sợ hãi.