Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
9 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau, sức khỏe Nhã Khanh đã hồi phục gần như hoàn toàn, chỉ còn đôi bàn chân vẫn còn vài vết phồng rộp chưa lành hẳn. Cô ngồi ở hiên nhà, nhìn ra khoảng sân rộng nơi Bách Sơn đang cùng chú Sáu Lành sửa lại một đoạn hàng rào bị gió thổi long ra, lòng cô rối bời với hàng loạt câu hỏi chưa có lời đáp. Cô không thể ở lại đây mãi mà không làm gì, cũng không thể quay về Sài Gòn khi mối nguy hiểm từ Trịnh Khắc Sang vẫn còn treo lơ lửng.

Suốt ba ngày qua, cô đã âm thầm cân nhắc mọi khả năng. Không có tiền, không có người quen ở vùng đất này, không thể liên lạc với ai ở thành phố vì sợ bị lần theo dấu vết. Nếu quay lại, cô chắc chắn sẽ rơi vào tay Trịnh Khắc Sang hoặc bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân giả dối mà cô không còn chút tin tưởng nào. Con đường duy nhất khả thi lúc này, dù có phần liều lĩnh, là tìm cách ở lại đây, một nơi hẻo lánh mà không ai có thể ngờ tới, ít nhất cho đến khi cô tìm ra cách giải quyết ổn thỏa hơn.

Chiều hôm đó, khi Bách Sơn vào nhà lấy nước uống, Nhã Khanh đánh liều bước tới, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm.

"Anh Sơn, tôi có chuyện muốn nói," cô mở lời, giọng cố giữ vững vàng dù trong lòng không khỏi hồi hộp.

Bách Sơn ngừng tay, nhìn cô, chờ đợi.

"Tôi biết yêu cầu này có phần đường đột," Nhã Khanh tiếp tục, "nhưng tôi muốn xin ở lại đây một thời gian, phụ giúp việc trang trại. Tôi không cần trả lương, chỉ cần có chỗ ăn ở là được. Tôi... tôi đang gặp một số rắc rối ở thành phố, cần tránh mặt một thời gian."

Bách Sơn nhíu mày, đặt ly nước xuống bàn, ánh mắt trở nên nghiêm nghị hơn. "Rắc rối gì? Cô có thể nói rõ hơn không?"

Nhã Khanh cúi đầu, ngập ngừng. Cô chưa sẵn sàng kể hết mọi chuyện cho một người xa lạ, dù người đó đã cứu mạng mình. "Tôi... tôi xin lỗi, tôi chưa thể nói rõ ngay bây giờ. Nhưng tôi hứa sẽ không làm phiền, không gây rắc rối gì cho anh và bé An. Tôi chỉ cần một chỗ tạm lánh."

"Cô nghĩ tôi sẽ đồng ý dễ dàng vậy sao?" Bách Sơn nói, giọng lạnh hơn hẳn. "Tôi không biết cô là ai, từ đâu tới, đang trốn tránh chuyện gì. Nhỡ đâu chuyện của cô kéo theo nguy hiểm, tôi còn có con gái ở đây, tôi không thể mạo hiểm với an toàn của con bé chỉ vì lòng tốt nhất thời."

Lời nói thẳng thắn, có phần cứng rắn của Bách Sơn khiến Nhã Khanh chợt khựng lại. Cô nhận ra góc nhìn của anh hoàn toàn hợp lý — một người đàn ông một mình nuôi con nhỏ, đương nhiên phải đặt sự an toàn của con lên trên hết, không thể dễ dàng tin tưởng một người lạ không rõ lai lịch.

"Tôi hiểu sự lo lắng của anh," cô nói, giọng nhỏ lại nhưng vẫn cố giữ vẻ chân thành. "Tôi không phải người xấu, cũng không làm gì phạm pháp. Tôi chỉ là... nạn nhân của một vụ lừa gạt liên quan đến tiền bạc, gia đình tôi. Tôi cần thời gian để tìm cách giải quyết, và tôi không còn nơi nào khác để đi."

Bách Sơn im lặng, quan sát cô một lúc lâu. Trong ánh mắt cô, anh nhìn thấy sự hoảng loạn thật sự, không phải kiểu diễn kịch để lợi dụng lòng thương hại. Nhưng nhiều năm sống thận trọng, nhiều năm tự mình gánh vác mọi trách nhiệm đã tạo cho anh một lớp phòng vệ vững chắc, khó lòng phá bỏ chỉ sau vài câu nói.

"Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể đồng ý," anh nói, giọng dứt khoát. "Cô cứ nghỉ ngơi thêm vài ngày cho khỏe hẳn, tôi sẽ nhờ chú Sáu chở cô ra thị trấn, cô tự tìm cách xoay xở. Tôi không phải người vô tâm, nhưng tôi cũng không thể liều lĩnh với sự an toàn của con gái mình."

Nói xong, anh quay người bước ra ngoài, để lại Nhã Khanh đứng chôn chân giữa gian nhà, lòng trĩu nặng thất vọng. Cô hiểu, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy bế tắc. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình — đôi bàn tay từng chỉ biết cầm bút ký hợp đồng, cầm ly rượu vang trong những buổi tiệc sang trọng, giờ đây lại run rẩy không biết bấu víu vào đâu giữa một nơi xa lạ.

Tối hôm đó, Nhã Khanh không ăn được nhiều, chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng, nhìn ra khung cửa sổ tối đen. Cô nghĩ đến cha mình, không biết ông có ổn không sau khi phát hiện cô bỏ đi. Cô nghĩ đến Việt Cường, đến sự phản bội cay đắng. Cô nghĩ đến những ngày sắp tới, khi phải rời khỏi nơi này mà không biết đi đâu tiếp theo.

Ngoài phòng khách, Bách Sơn ngồi một mình bên bàn gỗ, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt trầm ngâm của anh. Chú Sáu Lành bước tới, ngồi xuống đối diện, thở dài.

"Con cứng rắn quá đó Sơn," chú nói. "Nhìn con bé đó tội lắm, chắc gặp chuyện dữ lắm mới liều mạng đi bộ cả chục cây số giữa trời mưa như vậy. Con đuổi người ta đi giữa lúc khó khăn thế này, chú thấy không đành lòng."

"Con không đuổi, chỉ là không thể để người lạ không rõ lai lịch ở lại lâu dài," Bách Sơn đáp, giọng có phần mệt mỏi. "Chú biết tính con mà, con phải lo cho An trước tiên."

"Chú biết, chú biết," chú Sáu gật đầu, "nhưng đôi khi mình cũng nên cho người ta một cơ hội. Ngày xưa lúc con với bé An mới dọn lên đây, cũng đâu ai biết con là ai, cũng nhờ bà con ở đây cưu mang, giúp đỡ mới có được cơ ngơi như hôm nay."

Câu nói của chú Sáu khiến Bách Sơn khựng lại. Anh nhớ về những ngày đầu gian khó, khi anh bồng bế con gái nhỏ đến vùng đất xa lạ này, không quen ai, chỉ có lòng tốt của những người dân địa phương, trong đó có chú Sáu, đã giúp anh gầy dựng lại từ đầu. Nếu khi đó không có ai dang tay giúp đỡ, có lẽ anh và Tuệ An đã không có được cuộc sống ổn định như bây giờ.

Nhưng rồi anh lắc đầu, xua tan suy nghĩ ấy. "Chuyện đó khác, chú với con quen biết họ hàng xa gần, còn cô này hoàn toàn xa lạ. Con không thể liều lĩnh được, chú Sáu à."

Chú Sáu không nói thêm, chỉ thở dài, đứng dậy vỗ nhẹ vai Bách Sơn rồi lui về phòng nghỉ. Trong đêm tĩnh mịch của trang trại Đồi Sương, cả hai con người xa lạ — một người đang tìm cách bám víu lấy hy vọng sống sót, một người đang cố gắng bảo vệ mái ấm nhỏ bé của mình — đều trằn trọc với những suy nghĩ riêng, chưa biết rằng chỉ một sự kiện nhỏ xảy đến vào ngày mai sẽ làm thay đổi hoàn toàn quyết định tưởng như đã chắc chắn của Bách Sơn.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Nhã Khanh đã dậy sớm, ngồi thu lu ở bậc thềm trước phòng, tay ôm chiếc vali đã được xếp gọn từ tối qua. Cô đã quyết định, dù chưa biết đi đâu, cô sẽ không ở lại làm phiền thêm gia đình này. Cô không muốn trở thành gánh nặng cho một người đàn ông vốn đã có quá nhiều thứ phải lo toan.

Chú Sáu Lành, người dậy sớm nhất trang trại để chuẩn bị cho đàn bò, bắt gặp cô ngồi đó, dáng vẻ lặng lẽ như một cái bóng nhỏ giữa khoảng sân rộng còn phủ sương mù.

"Cô định đi đâu sớm vậy?" chú hỏi, giọng ân cần.

"Dạ, cháu nghĩ không nên làm phiền anh Sơn với bé An thêm nữa," Nhã Khanh đáp, cố nở một nụ cười dù trong lòng đầy lo lắng. "Cháu ra thị trấn tìm việc làm tạm, chắc sẽ ổn thôi."

Chú Sáu nhìn cô một lúc, ánh mắt đầy trắc ẩn. "Cô có tiền bạc gì không mà đòi ra ngoài tự xoay xở? Nhìn cô là biết chưa từng bươn chải khổ cực bao giờ. Ngoài thị trấn bây giờ đâu dễ kiếm việc cho người lạ mặt, không giấy tờ tùy thân rõ ràng, lại không có người quen giới thiệu."

Nhã Khanh cúi đầu, không đáp được. Chú Sáu nói đúng. Cô gần như không còn bao nhiêu tiền mặt, giấy tờ tùy thân cô mang theo cũng không dám dùng vì sợ bị truy ra tung tích, và cô cũng chẳng có kỹ năng gì để những nơi tuyển dụng bình thường chấp nhận ngay lập tức.

"Thôi, cô cứ ở đây ăn sáng đã, đói bụng vầy đi sao nổi," chú Sáu vỗ nhẹ vai cô, giọng như một người cha già. "Để chú nói chuyện lại với thằng Sơn, biết đâu nó suy nghĩ lại."

Nhã Khanh định từ chối, nhưng cái đói và sự kiệt sức khiến cô không còn đủ sức để cứng đầu. Cô lặng lẽ theo chú Sáu vào bếp, ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ mộc mạc, nhìn chú lúi húi chuẩn bị bữa sáng đơn giản gồm cơm nguội chiên trứng và một đĩa rau vườn nhà. Trong khoảnh khắc ấy, giữa gian bếp ám khói bếp củi, giữa sự tử tế bất ngờ của một người xa lạ, Nhã Khanh cảm thấy sống mũi mình cay cay. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi mẹ cô mất sớm, cô mới lại cảm nhận được một sự quan tâm mộc mạc, không vụ lợi, không toan tính như thế này.

Bách Sơn bước ra từ chuồng bò, thấy Nhã Khanh ngồi trong bếp cùng chú Sáu, khựng lại một chút nơi ngưỡng cửa. Anh định lên tiếng nhắc lại quyết định tối qua, nhưng nhìn dáng vẻ nhỏ bé, tiều tụy của cô đang cẩn thận và có phần vụng về xới từng hạt cơm, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ lặng lẽ quay đi, ra sân tiếp tục công việc, tự nhủ để chuyện đưa cô ra thị trấn tính sau bữa sáng cũng không muộn.

Ăn sáng xong, Nhã Khanh đứng dậy tự tay rửa chén bát, một việc cô chưa từng làm trong đời nhưng cố gắng bắt chước theo cách chú Sáu chỉ, tay chân lóng ngóng làm nước bắn tung tóe ra cả áo. Chú Sáu bật cười, không phải cười chê bai mà là một tiếng cười hiền hậu, khiến không khí trong gian bếp bớt phần nặng nề.

"Cô để đó chú làm cho, cô chưa quen," chú Sáu định giành lấy chồng chén, nhưng Nhã Khanh lắc đầu, kiên quyết.

"Không, cháu tự làm được. Cháu muốn học," cô nói, giọng có chút cương quyết bất ngờ. "Nếu chú với anh Sơn cho cháu ở lại thêm vài ngày, cháu sẽ cố gắng làm được việc, không ăn không ngồi rồi đâu."

Câu nói ấy, tình cờ vang lên đúng lúc Bách Sơn quay lại lấy thêm dụng cụ sửa hàng rào, lọt vào tai anh. Anh dừng bước nơi cửa bếp, nhìn cô gái thành phố đang cặm cụi, vụng về nhưng đầy quyết tâm với công việc rửa chén đơn giản nhất, một điều gì đó trong lòng anh khẽ lay động, dù anh chưa sẵn sàng thừa nhận điều đó ngay lúc này.

Đã sao chép liên kết chương