Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ngày phiên điều trần đầu tiên diễn ra, bầu trời Bảo Lộc trong xanh hiếm có, không khí se lạnh đặc trưng của cao nguyên phủ khắp con đường dẫn xuống tòa án thị xã. Nhã Khanh mặc một bộ váy dài giản dị màu xanh nhạt, tóc búi gọn gàng, khác hẳn hình ảnh cô tiểu thư kiêu sa ngày nào nhưng lại toát lên một vẻ đằm thắm, chững chạc hơn nhiều. Bách Sơn mặc bộ vest duy nhất anh còn giữ lại từ thời còn làm việc ở thành phố, gương mặt nghiêm nghị nhưng không giấu được sự căng thẳng trong ánh mắt.

Trước khi bước vào phòng xử án, luật sư Vương Đình Khải nắm tay cả hai, ánh mắt trấn an. "Cứ bình tĩnh, trả lời trung thực theo những gì hai người đã cùng nhau trải qua. Đừng cố gắng diễn quá đà, sự chân thật luôn thuyết phục hơn bất cứ màn trình diễn nào."

Trong phòng xử án, bà Đỗ Ngọc Lan và ông Đỗ Quang Vĩnh ngồi ở phía đối diện, gương mặt bà Ngọc Lan lộ rõ vẻ căng thẳng, còn ông Quang Vĩnh thì trầm ngâm, thỉnh thoảng liếc nhìn sang phía Tuệ An đang ngồi cạnh Nhã Khanh ở hàng ghế sau, tay bé nắm chặt một viên đá cuội quen thuộc mang theo từ trang trại để giữ bình tĩnh.

Phiên điều trần bắt đầu với phần trình bày của luật sư Thái Bảo Long, đại diện phía nguyên đơn. Ông trình bày một cách sắc bén, logic, nhấn mạnh vào thời điểm kết hôn trùng hợp đáng ngờ, việc thiếu vắng thông tin về quá trình quen biết giữa hai người, và đặt nghi vấn về tính chân thực của cuộc hôn nhân.

"Kính thưa quý tòa," luật sư Bảo Long nói, giọng vang vọng khắp phòng xử án, "chúng tôi không phủ nhận anh Nhiêu Bách Sơn là một người cha có trách nhiệm. Nhưng việc anh vội vàng kết hôn chỉ vài tuần sau khi nhận được thông báo về đơn kiện này đặt ra câu hỏi lớn về động cơ thực sự. Liệu đây có phải một cuộc hôn nhân chân thành, hay chỉ là một chiến thuật pháp lý được dàn dựng để đối phó với phiên tòa hôm nay?"

Đến lượt luật sư Khải trình bày, ông bình tĩnh đưa ra các bằng chứng đã chuẩn bị kỹ lưỡng — báo cáo đánh giá tâm lý của bác sĩ Từ Ngọc Diễm cho thấy sự tiến bộ rõ rệt của Tuệ An trong nửa năm qua, những đoạn video ghi lại cảnh sinh hoạt gia đình ấm áp, lời chứng của chú Sáu Lành và một số người dân trong thôn về mối quan hệ gắn bó thực sự giữa Nhã Khanh và bé Tuệ An.

Sau phần trình bày bằng chứng, vị thẩm phán chủ tọa, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc sảo nhưng không thiếu phần nhân hậu, quay sang hỏi trực tiếp cả hai vợ chồng.

"Anh Bách Sơn, chị Nhã Khanh, tôi muốn hỏi thẳng, không qua luật sư," bà nói, giọng nghiêm trang nhưng ôn hòa. "Cuộc hôn nhân của hai người, thực chất là gì? Là một sự sắp đặt vì lợi ích, hay có tình cảm thật sự giữa hai người?"

Không khí trong phòng xử án chùng xuống, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bách Sơn và Nhã Khanh. Đây chính là khoảnh khắc luật sư Khải đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng không ai, kể cả chính hai người trong cuộc, có thể lường trước được câu trả lời sẽ mang sức nặng cảm xúc lớn đến nhường nào.

Bách Sơn đứng dậy trước, siết nhẹ tay Nhã Khanh đang ngồi cạnh, ánh mắt anh nhìn thẳng vào vị thẩm phán, giọng nói vang lên chắc nịch, không hề run rẩy. "Thưa quý tòa, tôi không phủ nhận, ban đầu cuộc hôn nhân này bắt đầu từ một thỏa thuận thực dụng. Cô ấy cần một nơi nương náu an toàn, tôi cần chứng minh mình có một gia đình đầy đủ để bảo vệ quyền nuôi con gái mình. Nhưng những gì tôi cảm nhận được sau nửa năm sống cùng cô ấy, không còn đơn thuần là một thỏa thuận nữa."

Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục, giọng anh có phần nghẹn lại vì xúc động thật sự. "Tôi thấy cô ấy kiên nhẫn ngồi hàng giờ bên con gái tôi để dạy con từng nét vẽ đơn giản. Tôi thấy cô ấy học cách vắt sữa bò, cách trồng trà, dù trước đây chưa từng làm những việc như vậy trong đời. Và tôi nhận ra, ranh giới giữa việc đóng vai một người chồng và thật lòng trân trọng cô ấy, đến một lúc nào đó, tôi đã không còn phân biệt nổi nữa — nó không còn nằm gọn trong bất cứ điều khoản nào chúng tôi từng viết ra trên giấy."

Anh khựng lại, như chính mình cũng bất ngờ trước điều vừa buột miệng nói ra, rồi im lặng, không nói thêm gì nữa, để câu chuyện dừng ở đó, chưa gọi tên rõ ràng thứ cảm xúc ấy là gì. Cả phòng xử án lặng đi trong giây lát. Nhã Khanh ngồi bên dưới, nước mắt lăn dài không kiểm soát được, không phải vì áp lực của phiên tòa, mà vì những lời nói chân thành vừa cất lên từ người đàn ông cô đã âm thầm rung động suốt nhiều tháng qua nhưng chưa từng dám thừa nhận rõ ràng với chính mình, và vì cô cũng nhận ra, mình chưa đủ can đảm để hỏi anh xem ranh giới ấy đã thật sự biến mất hẳn hay chưa.

Đến lượt cô, Nhã Khanh đứng dậy, giọng run run nhưng kiên định. "Thưa quý tòa, tôi từng trải qua một cuộc hôn nhân được sắp đặt khác, đầy giả dối và phản bội, trước khi đến với nơi này. Chính vì vậy, tôi hiểu rõ hơn ai hết sự khác biệt giữa một mối quan hệ giả tạo và một tình cảm chân thật. Những gì tôi dành cho anh Sơn và bé An, không phải là diễn xuất. Tôi đã học cách yêu thương một gia đình không phải bằng máu mủ, mà bằng sự chân thành và thời gian cùng nhau vượt qua khó khăn."

Vị thẩm phán lặng lẽ gật đầu, ánh mắt bà dịu lại đôi chút, ghi chép cẩn thận vào hồ sơ trước mặt. Phiên điều trần kết thúc buổi sáng hôm đó với việc tòa tuyên bố sẽ tiếp tục xem xét thêm các bằng chứng bổ sung trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng trong một phiên xử tiếp theo, nhưng không khí chung đã có phần nghiêng về hướng tích cực hơn cho phía Bách Sơn.

Bước ra khỏi phòng xử án, bà Đỗ Ngọc Lan tiến đến gần, ánh mắt bà phức tạp nhìn Nhã Khanh một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng không còn gay gắt như trước. "Cô là người thế nào, để một thời gian nữa tôi sẽ tự mình quan sát. Nhưng hôm nay, nghe những gì cô nói, tôi tin ít nhất, cô không phải người xấu."

Nhã Khanh cúi đầu lễ phép. "Cháu hiểu tâm tư của bác. Cháu cũng chỉ mong An có một cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy nhất có thể, dù là bên cạnh ai."

Trên đường về trang trại, Bách Sơn lái xe trong im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn Nhã Khanh đang ngồi cạnh, gương mặt cô vẫn còn vương nét xúc động của buổi sáng. Cả hai không nói nhiều, nhưng bầu không khí giữa họ tràn ngập một điều gì đó ấm áp, chắc chắn hơn bao giờ hết — như thể lời thú nhận trước tòa, dù ban đầu chỉ nhằm mục đích thuyết phục thẩm phán, đã vô tình trở thành lời tỏ tình chân thành nhất mà cả hai từng dành cho nhau.

Về đến trang trại, chú Sáu Lành và Tuệ An đã đứng chờ sẵn ở cổng, chú Sáu nôn nóng hỏi han ngay từ xa. "Sao rồi, tòa xử sao rồi, có ổn không?"

"Ổn rồi chú, tòa hẹn phiên sau mới ra phán quyết cuối cùng, nhưng nhìn chung là thuận lợi," Bách Sơn đáp, giọng nhẹ nhõm hẳn so với vẻ căng thẳng lúc sáng đi. Chú Sáu vỗ tay đen đét, cười khà khà mừng rỡ, kéo cả nhà vào bếp, tuyên bố sẽ nấu một bữa cơm thịnh soạn ăn mừng.

Buổi tối hôm đó, sau khi Tuệ An đã ngủ, Bách Sơn ra ngồi ngoài hiên như thường lệ, nhìn lên bầu trời sao. Nhã Khanh mang ra hai tách trà, ngồi xuống cạnh anh, im lặng một lúc trước khi lên tiếng.

"Những gì anh nói trước tòa sáng nay," cô khẽ hỏi, giọng có chút ngập ngừng, "là thật lòng, hay chỉ vì cần thuyết phục thẩm phán?"

Bách Sơn quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong đêm tối vẫn ánh lên một sự chân thành không thể lẫn vào đâu được. "Nhã Khanh, tôi không phải người giỏi ăn nói, cũng không quen bày tỏ cảm xúc. Nhưng những gì tôi nói sáng nay, từng chữ một, đều là thật lòng. Tôi không biết chính xác mình bắt đầu có tình cảm với cô từ lúc nào, có lẽ là từ buổi chiều cô dỗ An qua cơn hoảng loạn, có lẽ còn sớm hơn thế nữa."

Tim Nhã Khanh đập nhanh hơn hẳn một nhịp, khóe mắt cô cay xè. "Tôi cũng vậy," cô thì thầm, phải chớp mắt liên tục mới ngăn được nước mắt trào ra. "Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ dám tin tưởng, dám yêu thương ai nữa sau những gì đã xảy ra. Nhưng ở đây, bên anh và An, tôi đã học lại được cách làm điều đó."

Hai người ngồi bên nhau trong im lặng, ánh trăng khuya dịu nhẹ trải xuống khoảng sân trang trại, không còn khoảng cách gượng gạo của những ngày đầu, cũng không còn ranh giới rạch ròi của một bản thỏa thuận thực dụng, mà chỉ còn lại một sự gắn kết chân thành, giản dị nhưng bền chặt, đang lặng lẽ lớn dần theo từng ngày cả hai cùng nhau vượt qua sóng gió.

Chú Sáu Lành, đứng nép sau cánh cửa bếp quan sát cảnh hai người ngồi bên nhau dưới ánh trăng, khẽ mỉm cười mãn nguyện rồi lặng lẽ lui vào trong, không muốn làm phiền khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi ấy. Ông nhớ lại ngày đầu tiên nhìn thấy cô gái xa lạ ngất xỉu trước cổng nhà, chưa từng nghĩ có ngày mình lại được chứng kiến một câu chuyện đẹp đẽ đến vậy nảy nở giữa vùng đồi hoang vắng này, nơi tưởng chừng chỉ có nỗi cô đơn và sự lặng lẽ ngự trị suốt bao năm qua. Ông thầm nghĩ, có lẽ chính những mảnh đời không trọn vẹn, khi tình cờ gặp nhau đúng lúc, mới biết cách vá lành cho nhau trọn vẹn nhất, hơn bất cứ điều gì được sắp đặt sẵn từ đầu.

Đã sao chép liên kết chương