Chương 19
Chương 19 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
Ba ngày sau cuộc viếng thăm đầy đe dọa của Trịnh Khắc Sang, Nhã Khanh cùng chú Sáu Lành ra chợ Đồi Sương mua thêm vật tư cho trang trại, tuân thủ đúng thỏa thuận không đi một mình mà cả nhà đã thống nhất. Khi đang chọn mua vài cuộn dây thép gai tại một sạp hàng quen thuộc, cô bất chợt nhận ra hai người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ bặm trợn, đang đứng quan sát mình từ xa, ánh mắt không giấu được sự dò xét. Một trong hai gã, cô nhận ra ngay, chính là bóng người đứng cạnh chiếc xe đen ngoài cổng nhà đêm hôm trước.
Chú Sáu Lành, với sự nhạy bén của người từng trải, cũng nhận ra ngay sự bất thường, liền kéo Nhã Khanh đi nhanh về phía xe, nhưng hai gã đàn ông kia đã nhanh chân chặn đường, đứng chắn ngay lối ra vào bãi đỗ xe.
"Cô Khanh phải không?" một gã cao lớn hơn lên tiếng, giọng lạnh lùng, đầy đe dọa. "Ông chủ Sang muốn mời cô đi nói chuyện riêng một chút."
"Chúng tôi không có gì để nói," chú Sáu Lành đứng chắn trước mặt Nhã Khanh, giọng cứng rắn dù trong lòng không khỏi lo lắng. "Các anh tránh đường ra, không thì tôi gọi công an ngay bây giờ."
Gã đàn ông kia cười khẩy, bước thêm một bước, tay đã đưa ra định nắm lấy cánh tay Nhã Khanh. Trong tích tắc ấy, tim cô đập thình thịch, đôi chân muốn khuỵu xuống theo bản năng của nỗi sợ đã đeo bám cô suốt gần một năm trời. Nhưng ngay khi bàn tay gã kia sắp chạm đến tay áo mình, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, rõ ràng đến bất ngờ — chạy không phải là cách, van xin càng không phải là cách, thứ duy nhất hai gã này sợ, chính là bị nhìn thấy.
Cô hất tay ra, lùi nửa bước, rồi cất cao giọng, đủ vang để cả khu chợ đông đúc phải quay đầu lại nhìn. "Mọi người ơi, hai người này là tay chân của Trịnh Khắc Sang, chủ tiệm cầm đồ Tín Phát, đang định bắt tôi giữa chợ để ép trả một khoản nợ do bị lừa đảo chiếm đoạt tài sản! Có ai quay phim lại giúp tôi với, tôi cần làm bằng chứng trình báo công an!"
Tiếng cô vang lên dứt khoát, không hề run rẩy như gã kia tưởng. Vài người bán hàng gần đó khựng lại, một người phụ nữ vội rút điện thoại ra giơ lên, tiếng xì xào nổi lên khắp gian hàng. Gã đàn ông cao lớn sững người trong giây lát, rõ ràng không ngờ cô tiểu thư trông mảnh khảnh này lại phản ứng nhanh và bình tĩnh đến vậy, hoàn toàn khác với hình dung của hắn về một con nợ nhút nhát, dễ bắt nạt. Hắn liếc quanh, thấy ngày càng nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình, có chút chững lại, tay vội thu về.
Đúng lúc ấy, một tiếng còi xe tải vang lên inh ỏi, cùng lúc giọng nói quen thuộc của Bách Sơn vang lên đầy uy lực từ phía sau.
"Buông tay ra!"
Bách Sơn, vừa nhận được điện thoại cầu cứu vội vã từ chú Sáu, đã phóng xe như bay từ trang trại xuống chợ, kịp thời xuất hiện đúng lúc nguy cấp nhất. Anh nhảy xuống xe, sải những bước dài đầy giận dữ đến chắn giữa Nhã Khanh và gã đàn ông kia, ánh mắt anh rực lửa, thân hình cao lớn toát lên một khí thế đe dọa không hề thua kém.
"Cô ấy là vợ tôi," anh nói, giọng đanh thép từng chữ một, vang vọng khắp khu chợ khiến nhiều người xung quanh bắt đầu chú ý, dừng lại quan sát. "Bất cứ ai dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tôi sẽ không để yên, bất kể người đó là ai, đứng sau là ai."
Gã đàn ông kia có chút chững lại trước khí thế bất ngờ của Bách Sơn, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài hung hăng. "Chuyện nợ nần của cô ta không liên quan đến anh. Tốt nhất đừng xen vào chuyện không phải của mình."
"Cô ấy là vợ hợp pháp của tôi, mọi chuyện liên quan đến cô ấy đều là chuyện của tôi," Bách Sơn đáp trả không chút nao núng, giọng vang xa như một lời tuyên bố trước toàn bộ những người đang chứng kiến. "Các anh về nói lại với Trịnh Khắc Sang, nếu còn dùng những chiêu trò đe dọa, uy hiếp thế này, tôi sẽ không chỉ báo công an, mà còn công khai toàn bộ chiêu trò lừa đảo chiếm đoạt tài sản của hắn cho cả xã hội biết. Đến lúc đó, thứ hắn mất không chỉ là một khoản nợ, mà là toàn bộ danh dự và sự nghiệp."
Sự cứng rắn, quyết liệt bất ngờ của Bách Sơn, cộng thêm hình ảnh cô gái mà hắn định bắt vừa hô hoán khiến cả chợ dồn mắt về phía mình, cùng chiếc điện thoại đang giơ lên quay lại từ nãy đến giờ, khiến hai gã đàn ông chột dạ hoàn toàn. Chúng lùi bước, buông ra một câu đe dọa suông rồi vội vã rời đi, không dám gây thêm chuyện giữa chốn đông người đang chăm chú theo dõi.
Nhã Khanh đứng lặng người, tim vẫn còn đập loạn nhịp vì sợ hãi, nhưng hơn cả nỗi sợ, một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng cô — không chỉ vì hình ảnh Bách Sơn không chút do dự đứng ra bảo vệ mình, công khai thừa nhận cô là vợ anh trước bao nhiêu ánh mắt xa lạ, mà còn vì chính cô, lần đầu tiên kể từ đêm bỏ trốn định mệnh, đã không đứng yên chịu trận. Cô đã tự mình tìm ra cách chống trả, bằng chính sự tỉnh táo và can đảm cô chưa từng biết mình có được.
"Em không sao chứ?" Bách Sơn quay sang, ôm lấy vai cô, giọng dịu lại đầy lo lắng.
"Em không sao." Nhã Khanh lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự an tâm, của niềm hạnh phúc khó gọi thành lời. "Em đã hét lên gọi mọi người giúp, may mà kịp lúc anh đến. Cảm ơn anh, vì đã đến kịp lúc."
"Em làm tốt lắm." Bách Sơn nhìn cô, ánh mắt anh không giấu được sự nể phục xen lẫn xót xa. "Anh không ngờ em phản ứng nhanh như vậy. Nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ không để em phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa, dù là chuyện nhỏ nhất."
Câu nói ấy, với đại từ xưng hô thân mật "em" lần đầu tiên anh sử dụng thay vì cách gọi "cô" khách sáo quen thuộc, khiến Nhã Khanh sững người trong giây lát, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, xuyên qua làn nước mắt còn vương trên má.
Trên đường về trang trại, Bách Sơn lập tức gọi điện báo cáo toàn bộ sự việc cho công an xã, đồng thời liên hệ với luật sư Khải để chính thức nộp đơn tố cáo hành vi đe dọa, cưỡng đoạt tài sản của Trịnh Khắc Sang, kèm theo đoạn video một người bán hàng tốt bụng đã quay lại và gửi cho Nhã Khanh ngay sau đó. Chú Sáu Lành ngồi ở ghế sau, nhìn hai người ngồi phía trước, không khỏi mỉm cười mãn nguyện trước sự thay đổi rõ rệt — không chỉ ở cách Bách Sơn bảo vệ, quan tâm đến Nhã Khanh, mà còn ở chính cô, người đã dám đứng thẳng lưng giữa nguy hiểm thay vì chỉ biết run rẩy chờ được cứu.
Tối hôm đó, tin tức về việc Bách Sơn công khai đứng ra bảo vệ vợ mình giữa chợ, cùng với việc chính Nhã Khanh đã bình tĩnh hô hoán kêu gọi sự chú ý của mọi người, nhanh chóng lan truyền khắp thôn Đồi Sương, khiến bà con càng thêm quý mến, tin tưởng vào cặp vợ chồng trẻ. Với Nhã Khanh, đó không chỉ là một khoảnh khắc được bảo vệ, mà còn là minh chứng rõ ràng nhất cho một sự thật cô đã dần nhận ra suốt nhiều tháng qua — nơi đây, bên cạnh người đàn ông ấy, cô đã thực sự tìm thấy một mái ấm, một gia đình đúng nghĩa mà cô sẵn sàng tự mình đứng lên bảo vệ, chứ không còn là cô tiểu thư chỉ biết chờ người khác định đoạt số phận mình như hơn một năm về trước.
Sáng hôm sau, hai vợ chồng cùng chú Sáu Lành lên trụ sở công an xã để chính thức trình báo toàn bộ sự việc, từ cuộc viếng thăm đe dọa tại nhà cho đến vụ chặn đường ở chợ, kèm theo đoạn video làm bằng chứng. Vị trưởng công an xã, một người đàn ông trung niên nghiêm nghị nhưng tận tâm, ghi nhận đầy đủ lời khai, xem xét đoạn ghi âm chú Sáu đã lưu lại cùng đoạn video mới, rồi hứa sẽ phối hợp với công an huyện để điều tra làm rõ, đồng thời cắt cử người tuần tra thường xuyên hơn quanh khu vực trang trại Đồi Sương trong thời gian tới.
"Loại người như Trịnh Khắc Sang, làm ăn theo kiểu cho vay nặng lãi, đe dọa con nợ, chúng tôi đã có hồ sơ theo dõi từ trước," vị trưởng công an nói, giọng đầy tin tưởng. "Lần này có thêm bằng chứng cụ thể, kết hợp với thông tin từ phía công an thành phố đang điều tra vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản của gia đình chị Khanh, khả năng xử lý triệt để là rất cao. Anh chị cứ yên tâm, chúng tôi sẽ làm hết trách nhiệm."
Rời khỏi trụ sở công an, Nhã Khanh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể một phần gánh nặng đã được san sẻ. Cô nắm chặt tay Bách Sơn, ngước nhìn anh với ánh mắt biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn anh, vì đã không ngần ngại đứng ra làm mọi thứ cùng em, thay vì để em tự mình gánh chịu như trước."
"Chúng ta là một gia đình mà," Bách Sơn đáp, siết nhẹ tay cô, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp nở trên môi. "Gia đình thì phải cùng nhau vượt qua mọi chuyện, dù là chuyện tốt hay xấu. Với lại, hôm qua chính em mới là người mở đầu, anh chỉ đến tiếp sức thôi."
Trên đường về, họ ghé qua trường mầm non đón Tuệ An sau buổi trị liệu định kỳ. Nhìn thấy cả cha lẫn Nhã Khanh cùng đến đón, gương mặt bé sáng bừng lên một niềm vui hiếm hoi, chạy ùa tới ôm lấy chân cả hai người, một cử chỉ thân mật mà trước đây bé hiếm khi thể hiện ra bên ngoài. Khoảnh khắc giản dị ấy, giữa muôn vàn lo toan và hiểm nguy rình rập, lại chính là nguồn động lực lớn lao nhất, nhắc nhở cả hai người lớn rằng, mọi nỗ lực họ đang bỏ ra, đều xứng đáng vì một mái ấm nhỏ bé nhưng trọn vẹn yêu thương như thế này.
Tối hôm đó, sau khi Tuệ An đã ngủ say, Nhã Khanh gọi điện báo tin cho Hà Bích Trâm về diễn biến mới nhất, về việc công an đã chính thức vào cuộc điều tra, về việc chính cô đã dám đứng lên đối đầu giữa chợ thay vì chỉ biết sợ hãi. Bích Trâm mừng rỡ, không giấu được sự tự hào trong giọng nói. "Tao biết ngay mà, con Khanh ngày xưa còn không dám cãi lại lời ba dặn, giờ dám hét thẳng vào mặt tay chân xã hội đen. Mày thay đổi nhiều thật đấy." Cô hứa sẽ đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng ở phía Sài Gòn, đặc biệt là những tin nhắn, email trao đổi giữa Lâm Việt Cường và Trịnh Khắc Sang mà cô đã âm thầm tìm cách tiếp cận thông qua một người quen từng làm việc chung với Việt Cường.
"Tao nghĩ chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi, tụi mình sẽ có đủ bằng chứng để lật ngược hoàn toàn tình thế," Bích Trâm nói qua điện thoại, giọng đầy quyết tâm. "Mày cứ yên tâm ở đó lo cho gia đình, phần này để tao và mấy người bạn luật sư lo."
Cúp máy, Nhã Khanh ngồi tựa vào thành cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, lòng tràn ngập một cảm giác hy vọng mà cô đã không dám cho phép mình có được suốt gần một năm trời chạy trốn. Cô nghĩ về hành trình dài đã qua — từ một tiểu thư ngây thơ bị phản bội, run rẩy trước mọi biến cố, đến một người phụ nữ vừa dám cất cao giọng giữa chợ đông để tự cứu lấy mình, được bao bọc bởi tình yêu thương chân thành của một gia đình cô chưa từng dám mơ tới. Và cô biết, dù phía trước vẫn còn không ít thử thách, cô sẽ không còn phải đối mặt với chúng trong nỗi sợ hãi đơn độc, cũng không còn là người chỉ biết chờ đợi được cứu như trước đây nữa. Cô khẽ đặt tay lên vết bớt hình cánh hoa nơi cổ tay trái, lần đầu tiên trong đời cảm thấy lời mẹ dặn năm xưa có lẽ đã ứng nghiệm, chỉ là không theo cách nào cô từng hình dung — sự an ổn ấy không đến từ việc được che chở thụ động, mà đến từ chính đôi chân cô đã học được cách đứng vững, giữa một trang trại hoang vắng trên cao nguyên, bên một người đàn ông ít nói nhưng trọn vẹn nghĩa tình, và một đứa trẻ nhỏ đã dạy cô biết yêu thương theo một cách chân thành nhất.