Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
13 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 13 phút đọc

Hơn hai tháng sau khi Nhã Khanh trở về từ Sài Gòn, khi vụ án của Lâm Việt Cường và Trịnh Khắc Sang đã có bản án có hiệu lực, phiên tòa quyết định cuối cùng về quyền nuôi dưỡng bé Tuệ An mới chính thức diễn ra tại tòa án thị xã Bảo Lộc. Đây là phiên xử quan trọng nhất, sau khi đã trải qua nhiều lần điều trần, thu thập chứng cứ, đánh giá tâm lý bổ sung từ bác sĩ Từ Ngọc Diễm, cả hai bên đều đã trình bày đầy đủ lập luận và bằng chứng của mình.

Sáng hôm đó, cả gia đình cùng nhau đến tòa từ sớm, không khí căng thẳng bao trùm dù ai cũng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Tuệ An, dù không hiểu hết tầm quan trọng của ngày hôm nay, cũng cảm nhận được sự khác lạ trong không khí, tay bé nắm chặt lấy tay Nhã Khanh không rời suốt cả buổi sáng, ngón tay kia siết chặt viên đá cuội quen thuộc bé luôn mang theo.

Trong phòng xử án, luật sư Vương Đình Khải trình bày phần tổng kết cuối cùng, nhấn mạnh vào báo cáo đánh giá tâm lý mới nhất của bác sĩ Ngọc Diễm, cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của Tuệ An trong suốt hơn một năm qua — từ khả năng giao tiếp bằng mắt, tương tác xã hội, cho đến việc bé đã có thể tham gia một số hoạt động nhóm nhỏ tại trường mầm non hòa nhập mà không cần quá nhiều sự can thiệp.

"Những tiến bộ này không phải ngẫu nhiên mà có," luật sư Khải nói, giọng đầy thuyết phục. "Chúng là kết quả trực tiếp từ một môi trường gia đình ổn định, yêu thương, nơi cháu Tuệ An nhận được sự đồng hành kiên nhẫn không chỉ từ cha ruột, mà còn từ người mẹ kế đã dành trọn tâm huyết để thấu hiểu và kết nối với thế giới riêng của cháu. Chúng tôi đề nghị tòa xem xét toàn diện, không chỉ dựa trên những định kiến truyền thống về cấu trúc gia đình, mà dựa trên bằng chứng thực tế về sự phát triển tích cực của trẻ."

Đến lượt luật sư Thái Bảo Long, đại diện phía bà Đỗ Ngọc Lan, ông không lập tức nhượng bộ như nhiều người trong phòng dự đoán. Ông đứng dậy, giọng vẫn giữ nguyên sự sắc bén quen thuộc, ánh mắt hướng thẳng về phía Nhã Khanh.

"Kính thưa quý tòa, tôi ghi nhận những tiến bộ của cháu Tuệ An, nhưng tôi buộc phải nêu ra một câu hỏi mà chưa ai dám đặt thẳng ra trước tòa cho đến hôm nay." Ông ngừng lại một nhịp, để cả phòng xử án hoàn toàn im lặng trước khi tiếp tục. "Chị Đường Nhã Khanh từng là bị hại trong một vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn, từng bị truy đuổi bởi những kẻ cho vay nặng lãi, từng phải sống trốn tránh gần một năm trời dưới một thân phận không rõ ràng trước khi bước vào cuộc hôn nhân này. Bản thân cuộc hôn nhân ấy, theo chính lời khai của hai người trước tòa hơn một năm trước, khởi đầu chỉ là một thỏa thuận vì lợi ích. Tôi muốn hỏi thẳng chị Khanh — chị lấy gì đảm bảo, rằng tình cảm chị dành cho cháu An sẽ bền vững, không phải chỉ là một phần của vai diễn đã kéo dài quá lâu đến mức chính chị cũng nhầm lẫn nó với tình yêu thật sự?"

Câu hỏi vang lên như một nhát dao xoáy thẳng vào chỗ mong manh nhất mà cả gia đình từng cố gắng gây dựng suốt hơn một năm qua. Cả phòng xử án lặng đi. Bách Sơn siết chặt tay ghế, hàm anh bạnh ra, nhưng luật sư Khải đưa mắt ra hiệu anh chưa nên lên tiếng vội. Đây là câu hỏi dành cho Nhã Khanh, và có lẽ, chỉ có cô mới có thể trả lời nó bằng chính con người thật của mình.

Nhã Khanh đứng dậy, không chờ luật sư Khải nhắc, cũng không nhìn vào tờ giấy ghi chú nào. Cô bước đến gần vành móng ngựa, giọng cô, khi cất lên, không hề run rẩy như lần đầu đứng trước tòa hơn một năm trước.

"Thưa quý tòa, tôi không thể đưa ra một tờ giấy chứng nhận nào để đảm bảo cho tình cảm của mình, vì tình cảm vốn dĩ không phải thứ có thể công chứng." Cô hít một hơi, ánh mắt cô chuyển từ vị thẩm phán sang chính Tuệ An đang ngồi ở hàng ghế sau, rồi trở lại. "Nhưng tôi có thể kể cho tòa nghe, tôi đã học cách xếp đá cuội theo đúng thứ tự An muốn hàng trăm lần, dù chẳng ai bắt tôi làm điều đó. Tôi đã thức nhiều đêm học lại kiến thức về trẻ tự kỷ chỉ để hiểu con bé hơn một chút. Tôi từng có một khoản nợ ba mươi tỷ đồng treo trên đầu, từng bị người ta lùng sục đến tận cổng nhà, và trong những đêm sợ hãi nhất đời mình, điều khiến tôi không gục ngã, chính là bàn tay nhỏ bé của An đặt một viên đá cuội vào lòng tay tôi, không nói một lời, chỉ để cho tôi biết tôi không đơn độc. Nếu quý tòa hỏi tôi có thể diễn vai này bao lâu, thì tôi xin trả lời, không ai có thể diễn một vai suốt hơn một năm trời, qua từng đêm mất ngủ, từng cơn hoảng loạn của con, từng bữa cơm giản dị nhất, mà không để lại một dấu vết thật nào trong lòng mình cả. Thứ tôi dành cho An, và cho anh Sơn, không còn là một phần của thỏa thuận, đã từ lâu không còn là vậy nữa."

Ngay giữa lúc Nhã Khanh dứt lời, giọng nói của cô còn vang trong không khí tĩnh lặng của phòng xử án, một tiếng động cơ xe tải chạy ngang bên ngoài bất chợt rú ga lớn, vọng qua khung cửa sổ khép hờ. Tuệ An giật mình, hai vai bé co rúm lại, tay bé buông rơi viên đá cuội đang cầm, bắt đầu lắc lư người, hơi thở gấp gáp — phản ứng quen thuộc mỗi khi có tiếng động lớn bất ngờ ập đến, chỉ khác là lần này, nó xảy ra ngay giữa phòng xử án đông người, trước mặt vị thẩm phán và cả luật sư Thái Bảo Long.

Cả phòng xôn xao, vài người quay lại nhìn, có người còn định đứng dậy. Nhưng Nhã Khanh không hề hoảng loạn. Cô lập tức quay lại, không chờ ai nhắc, hạ thấp người ngang tầm mắt bé ngay tại chỗ, giọng cô hạ xuống trầm và đều đặn, giống hệt như buổi chiều giông bão năm nào ở trang trại.

"An à, chị ở đây, chị không đi đâu hết," cô nói, nhặt viên đá cuội bé vừa đánh rơi, đặt lại vào tay bé, rồi chậm rãi đếm, "Một... hai... ba... mình đếm cùng nhau nhé."

Cả phòng xử án nín thở dõi theo. Tuệ An, dù vẫn còn run, nhưng nghe giọng nói quen thuộc ấy, dần dần bớt lắc lư, những ngón tay nhỏ bắt đầu siết lại quanh viên đá thay vì buông thõng, rồi chậm rãi, run run, bé tự mình lặp lại theo, môi mấp máy đếm theo nhịp của Nhã Khanh, ánh mắt dần tìm về phía cô, không còn hoảng loạn như phút trước.

Không một ai trong phòng xử án lên tiếng. Vị thẩm phán, người đã chứng kiến không biết bao nhiêu phiên tòa tranh chấp quyền nuôi con trong sự nghiệp của mình, lặng lẽ đặt bút xuống, nhìn cảnh tượng ấy diễn ra ngay trước mắt bà — không phải qua một đoạn video được dàn dựng, không phải qua một bản báo cáo giấy tờ khô khan, mà là chính khoảnh khắc sống động nhất của một sự gắn bó không thể giả tạo. Luật sư Thái Bảo Long đứng lặng, tay cầm xấp giấy chất vấn đã chuẩn bị sẵn nhưng không còn dùng đến nữa, ánh mắt ông cũng không giấu được sự xúc động hiếm hoi.

Sau khi Tuệ An đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, vị thẩm phán mới lên tiếng, giọng bà dịu hẳn đi. "Tôi nghĩ, câu trả lời cho câu hỏi của luật sư Thái Bảo Long, có lẽ vừa được trả lời rõ ràng hơn bất cứ lời nào có thể nói ra."

Bà dành thời gian nghị án, không khí trong phòng xử án căng thẳng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Cuối cùng, bà quay trở lại, tuyên đọc phán quyết với giọng điệu trang nghiêm.

"Sau khi xem xét toàn diện các bằng chứng, báo cáo đánh giá chuyên môn, cùng với quá trình theo dõi thực tế, và cả những gì vừa chứng kiến ngay tại phiên tòa hôm nay, tòa nhận thấy cháu Nhiêu Tuệ An đang được nuôi dưỡng, chăm sóc trong một môi trường gia đình ổn định, an toàn và phù hợp với nhu cầu đặc biệt của cháu. Sự tiến bộ rõ rệt về mặt tâm lý, xã hội của cháu, cùng mối gắn bó chân thành, không thể dàn dựng giữa cháu và chị Đường Nhã Khanh, là minh chứng thuyết phục nhất. Tòa quyết định, anh Nhiêu Bách Sơn tiếp tục được thực hiện quyền và nghĩa vụ nuôi dưỡng, chăm sóc cháu Nhiêu Tuệ An."

Câu nói ấy vang lên như một cơn gió mát lành xua tan mọi căng thẳng đè nặng suốt nhiều tháng qua. Nhã Khanh siết chặt tay Bách Sơn, cả hai không giấu được niềm hạnh phúc trào dâng, ánh mắt ngấn lệ nhìn nhau.

Vị thẩm phán tiếp tục bổ sung, giọng bà dịu lại đôi chút. "Tòa cũng ghi nhận, đồng thời khuyến khích gia đình bà Đỗ Ngọc Lan tiếp tục duy trì mối quan hệ ông bà - cháu với cháu Tuệ An, tạo điều kiện thăm nom thường xuyên, vì lợi ích tốt nhất cho sự phát triển toàn diện của cháu."

Sau khi phiên tòa kết thúc, bà Đỗ Ngọc Lan chủ động tiến đến gần gia đình Bách Sơn, ánh mắt bà không còn chút nghi kỵ nào như những lần gặp trước, thay vào đó là sự chân thành, cởi mở hiếm thấy.

"Bác xin lỗi vì đã khiến hai đứa phải trải qua một khoảng thời gian căng thẳng như vậy," bà nói, tay siết chặt lấy vạt áo, mắt đỏ hoe không dám nhìn thẳng vào Bách Sơn. "Bác chỉ lo lắng cho con An thôi, giờ tận mắt thấy con bé bình tĩnh lại nhanh như vậy chỉ nhờ một câu nói của cháu Khanh, bác thật sự yên tâm rồi. Bác xin lỗi vì câu hỏi ban nãy, bác biết luật sư Long chỉ đang làm hết trách nhiệm của ông ấy."

"Cháu hiểu tấm lòng của bác," Bách Sơn đáp, giọng chân thành không chút oán trách. "Sau này, mong bác vẫn thường xuyên lên thăm An, con bé chắc chắn sẽ rất vui."

Tuệ An, như hiểu được phần nào không khí ấm áp, hòa giải giữa người lớn, chủ động bước đến, đưa cho bà ngoại chính viên đá cuội nhỏ bé mình vừa cầm suốt buổi sáng — cử chỉ thân thiện đặc biệt của riêng bé dành cho những người bé cảm thấy an toàn, tin tưởng. Bà Ngọc Lan nhận lấy viên đá, nước mắt lăn dài, ôm chầm lấy cháu ngoại trong niềm xúc động khôn xiết.

Trên đường về trang trại, cả gia đình ngồi trên xe trong bầu không khí nhẹ nhõm, hạnh phúc chưa từng có. Bách Sơn nắm chặt tay Nhã Khanh đặt trên đùi mình suốt cả quãng đường, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và biết ơn sâu sắc.

"Cảm ơn em," anh nói khẽ, "vì đã đến bên anh và An đúng lúc chúng ta cần nhất, và vì đã không bao giờ từ bỏ, dù mọi chuyện có khó khăn đến đâu. Lúc nãy, khi em đứng lên trả lời câu hỏi của luật sư Long, anh mới thật sự thấy hết, mình may mắn đến nhường nào khi có em."

Nhã Khanh mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, lòng tràn ngập một sự bình yên trọn vẹn mà cô chưa từng có được trong suốt cuộc đời mình trước đây. Phía trước, con đường về trang trại Đồi Sương trải dài dưới ánh nắng chiều vàng rực, như đang chào đón sự trở về của một gia đình đã cùng nhau vượt qua mọi sóng gió để tìm thấy hạnh phúc đích thực.

Tối hôm đó, để ăn mừng phán quyết của tòa, chú Sáu Lành lại một lần nữa trổ tài nấu nướng, lần này còn cầu kỳ hơn hẳn bữa tiệc mừng Nhã Khanh trở về trước đó. Ông mời thêm cả gia đình bác sĩ Từ Ngọc Diễm, luật sư Vương Đình Khải cũng tranh thủ ghé qua chúc mừng trước khi về lại thành phố. Không khí trong ngôi nhà nhỏ trên đồi rộn rã tiếng cười nói, ai nấy đều không giấu được niềm vui trước kết quả tốt đẹp của một hành trình dài đầy gian nan.

"Tôi phải nói thật, đây là một trong những vụ án để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất trong suốt sự nghiệp hành nghề," luật sư Khải nói, nâng ly nước trà chúc mừng. "Lúc chị Khanh đứng lên trả lời câu hỏi của luật sư Long, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần can thiệp thì bé An đã tự mình viết nên câu trả lời thuyết phục nhất. Tôi được chứng kiến một câu chuyện tình yêu thương vượt qua mọi định kiến, mọi khó khăn, thật sự truyền cảm hứng."

Bác sĩ Ngọc Diễm cũng góp vui, kể lại những ghi chép đầu tiên của bà về Tuệ An hơn một năm trước, so sánh với những tiến bộ vượt bậc hiện tại, khiến cả nhà không khỏi xúc động nhìn lại chặng đường đã qua. "Tôi tin rằng, câu chuyện của gia đình mình sẽ là nguồn động viên lớn cho nhiều gia đình khác đang nuôi dạy trẻ đặc biệt, rằng tình yêu thương đúng cách, kiên nhẫn đúng cách, có thể tạo nên những điều kỳ diệu, ngay cả giữa một phòng xử án căng thẳng nhất."

Nghe những lời ấy, Nhã Khanh nhìn sang Bách Sơn, cả hai trao nhau một ánh mắt đầy thấu hiểu và tự hào. Họ biết, hành trình phía trước vẫn còn dài, Tuệ An vẫn sẽ cần sự đồng hành, kiên nhẫn không ngừng nghỉ, nhưng với tình yêu thương đã được minh chứng, được công nhận cả trước tòa án lẫn trong trái tim mỗi thành viên gia đình, họ tin chắc mình đủ sức mạnh để cùng nhau bước tiếp trên con đường ấy, không còn một chút do dự hay sợ hãi nào nữa.

Sau khi khách khứa ra về hết, Bách Sơn đưa Tuệ An đi ngủ, còn Nhã Khanh ở lại phụ chú Sáu dọn dẹp bát đĩa. Xong việc, chú Sáu ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, ánh mắt hiền hậu nhìn cô một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Chú còn nhớ như in cái đêm mưa gió con nằm bất tỉnh trước cổng nhà," ông nói, giọng trầm ấm đầy hoài niệm. "Lúc đó chú với thằng Sơn đâu ai ngờ, hơn một năm sau, mọi chuyện lại xoay chuyển đẹp đẽ đến vậy, mà con lại còn đứng vững được ngay giữa tòa án như hôm nay. Chú tin là ông trời có mắt, con à, sắp đặt cho những người tốt gặp được nhau đúng lúc họ cần nhất."

Nhã Khanh mỉm cười, mắt cay cay xúc động. "Cháu cũng nghĩ vậy, chú Sáu à. Cháu biết ơn cái đêm mưa đó lắm, dù lúc đó cháu chỉ thấy toàn tuyệt vọng."

"Đôi khi con đường tối tăm nhất lại dẫn đến nơi sáng nhất," chú Sáu vỗ nhẹ vai cô, nụ cười hiền từ hằn sâu trên gương mặt đã nhiều nếp nhăn vì năm tháng. "Thôi, con đi nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải dậy sớm lo cho đàn bò nữa."

Nhã Khanh gật đầu, đứng dậy chào chú Sáu rồi trở về phòng, lòng vẫn còn vương vấn những lời nói giản dị nhưng thấm thía của người quản gia già đã trở thành một phần không thể thiếu trong gia đình nhỏ của cô, một minh chứng sống động cho việc, đôi khi, gia đình không chỉ được định nghĩa bằng huyết thống, mà bằng chính tình yêu thương và sự gắn bó chân thành được vun đắp qua từng ngày tháng bên nhau.

Đã sao chép liên kết chương