Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
12 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 12 phút đọc

Bách Sơn tiến về phía cổng, tay cầm theo cây đèn pin và một khúc gậy gỗ vẫn dựng sẵn ở góc hiên phòng khi cần xua đuổi thú hoang. Con Mực gầm gừ không ngớt, bốn chân bấu chặt xuống nền đất, lông dựng đứng dọc sống lưng — một phản ứng dữ dội khác hẳn mọi lần chỉ có thú rừng mò vào vườn. Ánh đèn pin quét ngang qua bóng người đứng lặng lẽ ngoài hàng rào, để lộ ra gương mặt của một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề nhưng có phần lạc lõng giữa khung cảnh đồng quê tối mịt — chính là Trịnh Khắc Sang. Cách đó chừng hai chục mét, một chiếc xe hơi màu đen đậu bên vệ đường, đèn pha tắt nhưng máy vẫn nổ, và trong bóng tối cạnh xe, Bách Sơn nhận ra thêm hai bóng người đứng khoanh tay, im lìm quan sát. Không phải một mình. Hắn đến đây có tính toán, có chuẩn bị, và có người chờ sẵn để tiếp tay nếu cần.

"Xin lỗi vì đến bất ngờ vào giờ này," Trịnh Khắc Sang cất giọng, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo quen thuộc. "Tôi tìm cô Đường Nhã Khanh. Nghe nói cô ấy đang tá túc ở đây."

Nhã Khanh, đứng phía sau Bách Sơn, nghe thấy giọng nói ấy liền chết lặng người, toàn thân run lên bần bật. Cô nhận ra ngay đó chính là giọng nói lạnh lùng cô từng nghe qua điện thoại của cha mình năm nào, giọng nói đã ám ảnh cô suốt gần một năm trời chạy trốn.

"Ông là ai, tìm vợ tôi có việc gì?" Bách Sơn hỏi, giọng cứng rắn, thân hình anh vô thức che chắn phía trước Nhã Khanh nhiều hơn.

"Vợ anh à?" Trịnh Khắc Sang bật cười khẩy, ánh mắt hắn liếc qua Nhã Khanh với vẻ giễu cợt không giấu diếm. "Cô ta còn nợ tôi một khoản tiền không nhỏ, cùng với đó là trách nhiệm liên đới trong vụ chuyển nhượng cổ phần công ty gia đình. Tôi đến đây để nhắc nhở, không phải để gây sự. Nhưng nếu khoản nợ không được giải quyết trong thời gian tới, tôi e rằng, tôi sẽ phải dùng đến những biện pháp cứng rắn hơn."

"Đó là một vụ lừa đảo, không phải nợ nần hợp pháp," Nhã Khanh bước ra từ sau lưng Bách Sơn, cố nén run rẩy, giọng cô vang lên kiên quyết hơn cô tưởng. "Tôi bị lừa ký giấy tờ, ông và Lâm Việt Cường đều biết rõ điều đó."

"Giấy tờ có chữ ký, có công chứng đàng hoàng, luật pháp không quan tâm cô có bị lừa hay không, chỉ quan tâm đến tính hợp lệ của văn bản," Trịnh Khắc Sang đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Rồi hắn dừng lại một nhịp, mắt lướt qua căn nhà phía sau, qua ô cửa sổ tối om nơi Tuệ An đang ngủ, giọng hắn chợt hạ xuống, chậm rãi, như đang cân nhắc kỹ từng chữ trước khi thả ra một đòn hiểm hơn. "Tôi có nghe phong thanh, nhà anh còn đang vướng một vụ kiện quyền nuôi con nữa, đúng không? Không biết bên tòa sẽ nghĩ sao, nếu biết trong ngôi nhà anh đang cố chứng minh là 'mái ấm đầy đủ' này, lại chứa chấp một người phụ nữ đang nợ nần chồng chất, bị người ta lùng tìm khắp nơi. Chuyện đó mà lọt đến tai luật sư phía bên kia, chắc không có lợi cho anh chút nào."

Câu nói ấy như một mũi dao găm thẳng vào chỗ hiểm nhất. Bách Sơn siết chặt cây gậy trong tay đến trắng cả các đốt ngón, hàm anh bạnh ra, một cơn giận dữ lạnh buốt dâng lên sau gáy. Hắn không chỉ đe dọa đòi nợ. Hắn đang định biến chính vụ kiện của con gái anh thành một con bài để mặc cả.

"Ông dám đem An ra dọa tôi." Giọng Bách Sơn hạ xuống, từng chữ rời rạc, nặng như đá. "Ông nhầm người rồi."

"Tôi không dọa ai cả," Trịnh Khắc Sang nhún vai, vẻ mặt vẫn tỉnh bơ. "Tôi chỉ nói ra một sự thật, để anh cân nhắc thiệt hơn cho chính mình."

"Sự thật duy nhất ở đây," Bách Sơn bước thêm một bước, ánh mắt anh sắc lạnh chưa từng thấy, "là ông đang đứng trước cổng nhà người khác lúc nửa đêm, mang theo người, đe dọa vợ tôi và cả con gái tôi. Nếu ông dùng bất cứ hành vi đe dọa, uy hiếp nào đối với gia đình tôi, tôi sẽ báo công an ngay lập tức, và tôi tin chắc những gì ông vừa nói cũng đủ để cấu thành hành vi đe dọa rồi."

Con Mực, như cảm nhận được sự căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm, sủa dồn dập hơn, lao sát tới hàng rào khiến một trong hai bóng người cạnh chiếc xe đen theo phản xạ lùi lại nửa bước. Gần như cùng lúc, ánh đèn dầu từ trong bếp bật sáng, tiếng chân chú Sáu Lành vội vã chạy ra, tay cầm một cây đèn pin khác cùng con dao rựa vẫn dùng phát cỏ, dựng thẳng phía sau Bách Sơn như một hàng rào sống thứ hai. Xa hơn một chút, dọc theo con đường đất dẫn vào xóm, vài ánh đèn pin khác cũng bắt đầu lay động — tiếng chó nhà hàng xóm sủa rộ lên đáp lại tiếng Mực, và giọng một người đàn ông gọi vọng sang từ phía nhà kế bên. "Bên nhà thằng Sơn có chuyện gì đó, có cần qua không?"

Trịnh Khắc Sang khẽ nhíu mày, lần đầu tiên để lộ ra một thoáng chột dạ. Hắn không ngờ, giữa một vùng đồi hẻo lánh tưởng chừng chỉ có một căn nhà đơn độc, lại có thể nhanh chóng kéo theo nhiều ánh mắt cảnh giác đến vậy chỉ trong vài phút. Hắn liếc nhìn Bách Sơn, nhìn chú Sáu, nhìn những đốm đèn đang tiến gần hơn phía xa, rồi nhìn Nhã Khanh đang đứng thẳng lưng dù toàn thân vẫn còn run, không hề có ý lùi bước hay van xin như hắn từng mặc định về một tiểu thư yếu đuối.

"Được thôi, hôm nay tôi chỉ đến nhắc nhở lịch sự." Hắn cười nhạt, nhưng nụ cười lần này gượng gạo hơn hẳn lúc mới đến. "Nhưng anh nên nhớ, tôi không phải người kiên nhẫn. Cô ta còn nợ tôi, và món nợ đó sẽ không tự nhiên biến mất chỉ vì cô ta trốn lên đây núp bóng một cuộc hôn nhân vội vàng."

Nói xong, hắn quay người bước ra xe, trước khi rời đi còn ngoái lại, ánh mắt dừng lại trên Nhã Khanh một lúc lâu đầy hàm ý đe dọa. "Cô nên nhớ, dù có trốn ở đâu, tôi cũng sẽ tìm ra. Lần sau, tôi sẽ không đến một mình lịch sự như hôm nay nữa đâu."

Chiếc xe rồ máy rời đi, hai bóng người kia lặng lẽ leo lên theo, để lại màn đêm tĩnh lặng trở lại bao trùm trang trại Đồi Sương, nhưng bầu không khí giờ đây đã hoàn toàn khác, nặng nề và đầy bất an. Nhã Khanh đứng lặng người, hai chân khuỵu xuống vì hoảng sợ, được Bách Sơn kịp thời đỡ lấy.

"Không sao rồi, có tôi ở đây," anh nói, giọng trầm ấm nhưng chắc chắn, ôm cô vào lòng, cảm nhận rõ cơ thể cô đang run lên từng đợt.

"Tôi xin lỗi," Nhã Khanh nghẹn ngào, nước mắt không kìm được tuôn rơi. "Tôi đã mang nguy hiểm đến tận nhà anh, đến tận cổng nhà mình rồi. Hắn còn định lấy An ra làm cái cớ trước tòa. Tôi không nên ở lại đây, tôi sợ hắn sẽ làm hại đến anh và An."

"Đừng nói vậy." Bách Sơn siết chặt vòng tay, giọng anh kiên quyết không chút do dự. "Chuyện này không phải lỗi của cô. Kẻ đáng trách là những kẻ đã lừa gạt, chiếm đoạt tài sản của cô một cách trắng trợn, và giờ còn định lôi cả con gái tôi vào để mặc cả. Càng nghe hắn nói, tôi càng thấy rõ, đây không còn là chuyện riêng của cô nữa. Đây là chuyện của cả gia đình mình, và tôi sẽ không để hắn động đến một sợi tóc nào của bất cứ ai trong nhà này."

Trong nhà, chú Sáu Lành đã lặng lẽ đứng quan sát từ đầu, gương mặt ông đầy lo lắng nhưng cũng không giấu được sự kiên định. Ông bước ra, đặt tay lên vai cả hai. "Con nghe rõ chưa, thằng chả còn dám lôi cả con An ra hù. Từ giờ, chú sẽ cho nuôi thêm vài con chó becgie canh cổng, với lại chú sẽ dặn mấy anh em bảo vệ khu vực báo động ngay nếu thấy người lạ xuất hiện. Mình không đơn độc đâu, cả cái thôn này đâu để yên cho kẻ xấu lộng hành, con thấy đó, mới nghe tiếng Mực sủa mà cả xóm đã lay động rồi."

Đêm đó, sau khi mọi chuyện lắng xuống, Bách Sơn không rời nửa bước khỏi cạnh Nhã Khanh, ngồi cùng cô suốt đêm bên hiên nhà cho đến khi cô dần bình tĩnh trở lại. Anh hiểu, mối đe dọa từ Trịnh Khắc Sang giờ đây không còn là một nỗi lo xa xôi nữa, mà đã trở thành một mối nguy hiểm hiện hữu, cận kề ngay trước cổng nhà, đủ trắng trợn để nhắm cả vào đứa con anh yêu thương nhất, và anh biết, mình sẽ phải làm mọi cách để bảo vệ trọn vẹn gia đình nhỏ này, bằng bất cứ giá nào.

Sáng hôm sau, Bách Sơn dậy sớm hơn thường lệ, gọi điện ngay cho luật sư Vương Đình Khải, thuật lại toàn bộ sự việc đêm qua, không bỏ sót chi tiết Trịnh Khắc Sang đã nhắc đến vụ kiện quyền nuôi con như một lời đe dọa trá hình. Nghe xong, luật sư Khải trầm giọng phân tích.

"Việc hắn đem chuyện vụ kiện quyền nuôi con ra để uy hiếp, thật ra lại là một sai lầm nghiêm trọng về mặt pháp lý của hắn," ông nói, giọng nghiêm túc hơn thường ngày. "Nếu anh chị có nhân chứng xác nhận lời đe dọa đó — mà tôi nghe nói chú Sáu có mặt từ đầu — đây sẽ là bằng chứng quan trọng để tố cáo hành vi cưỡng đoạt tài sản, đe dọa tinh thần, thậm chí có thể trình lên tòa như một tình tiết cho thấy chính phía bị hại mới là người đang chịu áp lực bất công, chứ không phải anh không đủ điều kiện nuôi con. Tôi sẽ soạn đơn trình báo gửi công an địa phương ngay hôm nay, đồng thời liên hệ với một đồng nghiệp chuyên về các vụ án lừa đảo tài chính ở Sài Gòn để phối hợp điều tra sâu hơn về toàn bộ đường dây này."

"Chú Sáu có ghi âm được một đoạn cuối cuộc nói chuyện bằng điện thoại di động của mình, lúc ông ta đe dọa lần nữa trước khi lên xe," Bách Sơn nói, nhớ lại phản xạ nhanh nhạy của chú Sáu đêm qua. "Tôi sẽ gửi cho luật sư ngay."

Buổi trưa hôm đó, cả nhà họp lại trong không khí nghiêm trọng nhưng không còn hoảng loạn như đêm trước. Nhã Khanh, dù vẫn còn chút run rẩy, đã lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết, ngồi cùng mọi người bàn bạc phương án đối phó.

"Tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần quay lại Sài Gòn, đối mặt trực tiếp với Việt Cường và tìm cách thu thập đủ bằng chứng để lật lại vụ việc," cô nói, giọng kiên quyết dù ánh mắt vẫn còn thoáng chút lo sợ. "Càng trốn tránh lâu, hắn càng được đà lấn tới, thậm chí còn dám đem An ra làm cái cớ. Tôi không thể để chuyện đó tiếp diễn thêm một ngày nào nữa, không chỉ vì tôi, mà vì cả anh và An."

Bách Sơn nhíu mày, phản đối ngay lập tức. "Không được, quá nguy hiểm. Cô một mình đối mặt với bọn họ, tôi không yên tâm chút nào."

"Tôi sẽ không đi một mình," Nhã Khanh trấn an, nắm lấy tay anh. "Tôi sẽ nhờ Bích Trâm hỗ trợ, với lại luật sư Khải cũng có mối quan hệ ở đó. Nhưng anh còn phải lo cho An, cho vụ kiện quyền nuôi con sắp tới, không thể bỏ bê hết mọi thứ để theo tôi được. Lần này, để tôi tự lo phần của mình."

Cuộc tranh luận kéo dài cả buổi trưa hôm đó, cuối cùng cũng đi đến một thống nhất tạm thời — Nhã Khanh sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng, thu thập thêm bằng chứng cùng luật sư và bạn bè trước khi tính đến việc trực tiếp đối mặt, trong khi Bách Sơn sẽ tăng cường các biện pháp an ninh tại trang trại, không để bất cứ sơ hở nào có thể khiến gia đình nhỏ của họ gặp nguy hiểm thêm lần nữa. Dù chưa ai biết chắc con đường phía trước sẽ còn bao nhiêu chông gai, nhưng lần đầu tiên, cả hai đều cảm nhận rõ ràng, họ đang cùng nhau đối mặt với sóng gió, không ai còn phải đơn độc gánh chịu một mình nữa.

Chiều muộn hôm đó, khi Nhã Khanh ra vườn hái rau chuẩn bị bữa tối, Tuệ An lặng lẽ đi theo sau, tay bé cầm theo viên đá cuội quen thuộc. Bé ngồi xuống cạnh Nhã Khanh, không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt viên đá vào lòng bàn tay cô, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đủ khiến Nhã Khanh rưng rưng nước mắt. Đó là cách riêng của Tuệ An để chia sẻ, để an ủi, dù bé không thể diễn đạt bằng lời như những đứa trẻ khác, và có lẽ, dù không hiểu hết những gì đã xảy ra đêm qua, bé vẫn cảm nhận được rằng người phụ nữ bé thương yêu đang cần một điều gì đó để bấu víu.

"Cảm ơn An," Nhã Khanh ôm nhẹ lấy bé, cổ họng nghẹn lại, phải mất một nhịp mới nói tiếp được. "Có An với ba ở đây, chị không sợ gì cả."

Đứng từ xa quan sát cảnh tượng ấy, Bách Sơn im lặng tựa vai vào cột hiên, hai tay đút túi quần như để giấu đi cái siết nhẹ nơi lồng ngực. Anh biết, dù hiểm nguy phía trước còn nhiều bất định, dù kẻ xấu đã dám đánh cả vào chỗ yếu nhất của gia đình anh, chỉ cần gia đình nhỏ này còn sát cánh bên nhau, còn có những khoảnh khắc ấm áp giản dị như thế này, họ sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua bất cứ thử thách nào đang chờ đợi ở phía trước.

Tối muộn hôm đó, sau khi Tuệ An đã say giấc, Bách Sơn ngồi lại một mình trong phòng làm việc, lật giở lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến vụ kiện quyền nuôi con lẫn những ghi chú anh vừa cập nhật về vụ đe dọa của Trịnh Khắc Sang. Anh viết ra một danh sách những việc cần làm trong tuần tới — gia cố thêm hàng rào, lắp đặt đèn cảm biến quanh khu vực cổng, liên hệ với công an xã để trình báo sự việc chính thức, và quan trọng nhất, chuẩn bị sẵn mọi lý lẽ để nếu phía luật sư đối phương có nghe được phong thanh chuyện đêm nay, anh cũng đã có đủ bằng chứng cho thấy chính gia đình anh mới là bên đang bị những kẻ xấu nhắm tới, chứ không phải là nguyên nhân gây bất ổn. Nhìn danh sách dài dằng dặc trước mắt, anh không hề cảm thấy nản lòng, mà ngược lại, một quyết tâm sắt đá đang âm thầm lớn dần trong anh — quyết tâm bảo vệ trọn vẹn mái ấm nhỏ bé mà anh và những người anh yêu thương đã cùng nhau xây dựng nên, bất kể phải đánh đổi bao nhiêu công sức hay đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy phía trước.

Đã sao chép liên kết chương