Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Buổi tối hôm đó, sau khi Tuệ An đã ngủ say, Bách Sơn chủ động tìm đến phòng Nhã Khanh, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ. Cô mở cửa, đôi mắt còn hơi sưng vì đã khóc suốt cả ngày, nhìn anh với ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa dè dặt.

"Chúng ta nói chuyện được không?" anh hỏi, giọng đã bớt hẳn sự lạnh lùng của tối hôm trước.

Nhã Khanh gật đầu, mời anh vào phòng, cả hai ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Một khoảng im lặng kéo dài trước khi Bách Sơn lên tiếng trước.

"Tôi xin lỗi vì tối qua đã phản ứng gay gắt," anh nói, giọng trầm xuống. "Tôi hiểu, mỗi người đều có quyền giữ những bí mật của riêng mình, đặc biệt là những chuyện đau lòng. Nhưng tôi mong cô hiểu, tôi không giận vì cô có nợ nần, tôi giận vì tôi lo sợ, lo sợ cho sự an toàn của An, và cả của cô nữa."

Nhã Khanh cúi đầu, hai tay siết chặt vào nhau trong lòng. "Tôi hiểu mà. Tôi xin lỗi vì đã không đủ can đảm để nói ra sớm hơn. Nếu anh muốn nghe, tôi sẽ kể hết mọi chuyện, từ đầu đến cuối, không giấu diếm bất cứ điều gì nữa."

Bách Sơn gật đầu, im lặng chờ đợi. Nhã Khanh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện — về công ty Đường Phát đang sa sút của gia đình, về Lâm Việt Cường, người vị hôn phu tưởng chừng hoàn hảo hóa ra chỉ lợi dụng cô như một quân cờ, về xấp giấy tờ định mệnh cô ký dưới danh nghĩa thủ tục ngân hàng, về đêm bỏ trốn hoảng loạn, và về hành trình đưa cô đến trước cánh cổng trang trại Đồi Sương trong cơn mưa tầm tã năm ấy.

Cô kể chậm rãi, đôi lúc nghẹn lại vì xúc động, nhưng không né tránh bất cứ chi tiết nào, kể cả những phần khiến cô cảm thấy xấu hổ nhất — sự ngây thơ, cả tin đến mức để bản thân rơi vào bẫy một cách dễ dàng. Bách Sơn ngồi lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng siết chặt tay hơn mỗi khi nghe đến những chi tiết đau lòng.

"Vậy ra," anh nói khi cô kể xong, giọng trầm và có phần xót xa, "cô đã một mình gánh chịu tất cả những chuyện này, từ lúc bị lừa cho đến lúc trốn chạy, không một ai thật sự đứng về phía cô để bảo vệ."

Nhã Khanh gật đầu, nước mắt lại chực trào ra. "Có lẽ vì vậy mà tôi luôn cảm thấy mình cần phải tự mình gánh vác mọi khó khăn, không muốn làm phiền hay kéo ai vào rắc rối của mình nữa. Tôi... tôi sợ nếu tôi dựa dẫm vào ai, cuối cùng cũng sẽ lại bị phản bội như trước."

Bách Sơn im lặng một lúc, rồi vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, một cử chỉ hoàn toàn tự nhiên, không hề gượng ép như những lần diễn cho người ngoài xem trước đây. "Cô không cần phải một mình nữa. Từ hôm nay, chuyện gì xảy ra, cô cũng phải nói với tôi, dù tốt hay xấu. Chúng ta là một gia đình, dù bắt đầu bằng một bản thỏa thuận, nhưng tôi không còn xem đó chỉ là giấy tờ nữa."

Nhã Khanh ngẩng lên nhìn anh, nước mắt lăn dài nhưng khóe môi lại khẽ cong lên thành một nụ cười. "Cảm ơn anh, Bách Sơn. Thật lòng cảm ơn anh, vì tất cả."

Hai người ngồi bên nhau rất lâu trong đêm ấy, không còn khoảng cách lạnh lùng của tối hôm trước, mà thay vào đó là một sự gần gũi, thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết. Bách Sơn kể cho cô nghe thêm về những khó khăn anh từng trải qua khi mới đưa Tuệ An lên vùng đất này, về những đêm anh một mình vừa dỗ con khóc vừa lo toan công việc trang trại, về nỗi cô đơn âm thầm anh chưa từng dám thổ lộ với ai trong suốt ba năm ròng.

"Tôi cũng từng nghĩ, có lẽ mình sẽ sống như vậy suốt đời, chỉ có tôi và An nương tựa vào nhau," anh nói, giọng trầm xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ tối đen. "Nhưng từ ngày cô xuất hiện, tôi nhận ra, có lẽ tôi đã sai khi nghĩ rằng mình phải một mình gánh vác tất cả mãi mãi."

Nhã Khanh im lặng, những ngón tay đang đan chặt vào nhau trong lòng bất giác thả lỏng, một hơi ấm lan dần từ ngực lên đến tận cổ trước sự chân thành hiếm hoi anh dành cho cô. Cô nhận ra, khoảng cách giữa họ, vốn được xây dựng bằng những quy tắc rạch ròi trong bản thỏa thuận hôn nhân, giờ đây đã dần bị xóa nhòa bởi những khoảnh khắc chân thành như thế này, những khoảnh khắc mà cả hai đều không còn diễn kịch, không còn tính toán thiệt hơn, mà chỉ đơn giản là hai con người đang thật lòng sẻ chia với nhau những vết thương và hy vọng của chính mình.

Trước khi rời phòng, Bách Sơn dừng lại nơi ngưỡng cửa, quay đầu nhìn cô một lần nữa. "Chuyện về Trịnh Khắc Sang, chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách giải quyết. Cô không đơn độc trong việc này nữa, tôi hứa."

Cánh cửa khép lại, để Nhã Khanh một mình trong căn phòng nhỏ, nhưng lần đầu tiên kể từ đêm bỏ trốn định mệnh, cô cảm thấy trái tim mình không còn nặng trĩu nỗi cô đơn và sợ hãi như trước nữa, mà thay vào đó là một niềm tin mới, vững vàng hơn, rằng dù phía trước còn nhiều sóng gió, cô sẽ không còn phải một mình đối mặt với chúng nữa.

Sáng hôm sau, không khí trong nhà đã trở lại ấm áp như trước, thậm chí còn gần gũi hơn hẳn. Tuệ An, như cảm nhận được sự thay đổi tích cực ấy, tỏ ra vui vẻ khác thường, líu ríu kéo tay cả cha lẫn Nhã Khanh ra vườn xem đàn bê con vừa lớn thêm một chút, miệng bập bẹ vài từ ít ỏi nhưng rõ ràng hơn hẳn những tháng trước.

Trong bữa sáng, Bách Sơn kể cho Nhã Khanh nghe về kế hoạch anh đang ấp ủ để đối phó với mối đe dọa từ Trịnh Khắc Sang. "Tôi đã nghĩ rồi, chúng ta không thể chỉ ngồi chờ đợi trong lo sợ. Luật sư Khải có quen biết vài người trong lĩnh vực điều tra tài chính, tôi sẽ nhờ họ xem xét toàn bộ hồ sơ giấy tờ vay nợ của cô, xem có kẽ hở pháp lý nào để lật lại vụ việc không. Loại giấy tờ lừa đảo kiểu này, nếu chứng minh được yếu tố gian dối khi ký kết, hoàn toàn có thể bị tuyên vô hiệu trước pháp luật."

Nhã Khanh lắng nghe, ánh mắt dần sáng lên một tia hy vọng mà cô chưa từng dám nghĩ tới trong suốt nửa năm qua. "Anh nghĩ có khả năng thắng kiện thật sự sao?"

"Không gì là chắc chắn tuyệt đối, nhưng ít nhất chúng ta có một hướng đi rõ ràng, thay vì chỉ trốn tránh mãi," Bách Sơn đáp, giọng kiên định. "Tôi cũng sẽ nhờ Bích Trâm phối hợp thu thập thêm bằng chứng ở phía Sài Gòn, càng nhiều chứng cứ càng tốt cho cả hai việc — vụ nợ của cô và cả vụ kiện quyền nuôi con của tôi. Biết đâu hai chuyện này lại có thể hỗ trợ lẫn nhau."

Nghe đến đó, Nhã Khanh khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thật hiếm hoi kể từ ngày cô đặt chân đến vùng đất này. Cô nhận ra, việc chia sẻ gánh nặng không hề khiến cô yếu đuối hơn như cô từng lo sợ, mà ngược lại, mang đến cho cô một sức mạnh mới, một cảm giác được đồng hành thực sự lần đầu tiên kể từ khi mọi biến cố ập đến cuộc đời cô.

"Cảm ơn anh, vì đã không bỏ mặc tôi một mình đối diện với tất cả những chuyện này," cô nói, giọng chân thành. "Tôi hứa, từ giờ sẽ không giấu anh bất cứ điều gì nữa, dù là chuyện nhỏ nhất."

Bách Sơn khẽ gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô một lúc lâu, rồi bất chợt mỉm cười — một nụ cười hiếm hoi, hiền hòa mà Nhã Khanh chưa từng thấy ở người đàn ông vốn luôn nghiêm nghị này. "Vậy thì, chúng ta cùng nhau đối mặt với tất cả, từng bước một."

Buổi chiều hôm đó, Bách Sơn gọi điện cho luật sư Vương Đình Khải, trình bày chi tiết về tình huống của Nhã Khanh, nhờ ông tư vấn thêm hướng xử lý song song với vụ kiện quyền nuôi con. Luật sư Khải lắng nghe cẩn thận, ghi chép từng chi tiết, rồi hẹn sẽ sắp xếp một buổi làm việc chính thức với cả hai vợ chồng trong tuần tới để lên phương án cụ thể.

"Trường hợp của cô Khanh khá điển hình cho các vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản núp bóng giấy tờ hợp pháp," luật sư Khải nói qua điện thoại, giọng đầy tin tưởng. "Nếu chứng minh được yếu tố lừa dối, ép buộc trong quá trình ký kết — chẳng hạn như việc không được đọc kỹ nội dung, bị đánh lừa về bản chất của văn bản — hoàn toàn có cơ sở để yêu cầu tòa tuyên vô hiệu các giao dịch liên quan. Chỉ cần thu thập đủ chứng cứ, tôi tin khả năng thành công không hề nhỏ."

Nghe những lời ấy qua loa điện thoại, Nhã Khanh cảm thấy một luồng sinh khí mới len lỏi khắp cơ thể, khác hẳn cảm giác bất lực, cùng đường của những tháng ngày trước đó. Cô nhìn sang Bách Sơn, thấy anh cũng đang nhìn mình, ánh mắt tràn đầy sự động viên, khích lệ. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra, con đường phía trước dù còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất giờ đây cô không còn phải bước đi trong bóng tối một mình nữa. Cô khẽ nắm lấy tay Bách Sơn, không phải vì cần diễn cho ai xem, mà đơn giản chỉ vì muốn cảm nhận rõ hơn sự hiện diện vững chãi của anh bên cạnh mình, và anh cũng không rụt tay lại, chỉ khẽ siết nhẹ như một lời đáp lại thầm lặng.

Đã sao chép liên kết chương