Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Nhã Khanh tỉnh dậy vào khoảng giữa trưa hôm sau, ánh nắng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, rọi lên trần nhà lợp ngói mộc mạc hoàn toàn xa lạ với cô. Cô nằm im một lúc, cố định thần lại xem mình đang ở đâu. Căn phòng đơn sơ, tường quét vôi trắng đã ngả màu, chiếc tủ gỗ cũ kê ở góc phòng, mùi thảo dược và mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí — hoàn toàn khác biệt với căn phòng ngủ trải thảm êm ái, thơm mùi nước hoa cao cấp mà cô vẫn quen thuộc suốt hai mươi sáu năm qua.

Ký ức về cơn mưa, về cánh cổng gỗ, về cảm giác kiệt sức đến mức không còn đứng vững ùa về trong đầu cô. Nhã Khanh vội vàng ngồi bật dậy, đầu óc còn choáng váng, nhìn quanh phòng đầy cảnh giác.

"Tỉnh rồi hả?" Một giọng nói trầm, có phần khô khan vang lên từ phía cửa.

Nhã Khanh giật mình quay lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng tựa khung cửa, làn da rám nắng, gương mặt góc cạnh với ánh mắt sắc nhưng không dữ, đôi tay chai sạn khoanh trước ngực, để lộ một vệt sẹo dài mờ vắt ngang cẳng tay trái — dấu vết của một lần vướng hàng rào thép gai năm nào. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi vải thô đã sờn, quần jean lấm lem bùn đất, toát lên vẻ chân chất, khắc khổ của người quen với công việc đồng áng.

"Anh... anh là ai? Đây là đâu?" cô hỏi, giọng còn yếu, cố lùi nhẹ vào thành giường theo bản năng phòng vệ.

"Đây là trang trại Đồi Sương, ở Bảo Lộc." Người đàn ông bước vào, đặt một bát cháo còn nóng lên bàn cạnh giường, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt, không quá thân thiện nhưng cũng không có ác ý. "Tôi là Nhiêu Bách Sơn, chủ trang trại này. Cô ngất xỉu trước cổng nhà tôi tối qua, giữa trời mưa. Sốt gần bốn mươi độ."

Nhã Khanh sững người, những mảnh ký ức rời rạc dần ghép lại. Cô nhớ mình đã đi bộ rất xa, nhớ cơn mưa xối xả, nhớ mình đã bám vào một cánh cổng gỗ trước khi ngất lịm. Hóa ra cô đã được một người đàn ông xa lạ cứu giúp.

"Cảm ơn anh," cô nói, giọng có phần ngượng ngùng, cúi đầu nhẹ. "Tôi... tôi xin lỗi vì đã làm phiền."

"Không cần xin lỗi, chuyện nên làm thì làm thôi." Bách Sơn đáp cộc lốc, ánh mắt anh lướt qua cô một lượt, có chút dò xét. "Ăn cháo đi, đói lả cả ngày rồi còn gì. Ăn xong tính sau."

Anh nói xong liền quay người định bước ra ngoài, nhưng Nhã Khanh vội gọi lại. "Anh Sơn, cho tôi hỏi... ở đây cách trung tâm huyện bao xa? Tôi cần tìm cách... liên lạc với người nhà."

Bách Sơn dừng bước, quay lại nhìn cô một lúc, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó. "Xa lắm, đi bộ ra tới đường lớn cũng phải hơn năm cây số, mà đường trong này xe cộ qua lại thưa thớt. Cô đi lạc kiểu gì mà lạc tuốt vô đây vậy?"

Câu hỏi ấy khiến Nhã Khanh khựng lại. Cô chưa kịp nghĩ ra một lời giải thích hợp lý, chỉ biết cúi đầu, giọng lí nhí. "Tôi... tôi chỉ đang cần một chỗ tạm lánh vài ngày thôi."

Bách Sơn nhíu mày, im lặng một lúc lâu, quan sát cô gái trước mặt — dáng vẻ mệt mỏi, ánh mắt hoảng loạn cố che giấu, đôi bàn tay run run ôm lấy bát cháo như đang bám víu vào thứ duy nhất còn cảm thấy an toàn. Linh cảm của anh đêm qua giờ càng thêm chắc chắn: cô gái này đang chạy trốn khỏi điều gì đó, và có lẽ, điều đó không hề nhỏ.

"Cô ăn cháo trước đi, có sức rồi tính tiếp," anh nói, không truy hỏi thêm, rồi bước ra khỏi phòng, để lại Nhã Khanh một mình với bát cháo còn bốc hơi nghi ngút và một mớ suy nghĩ ngổn ngang.

Ngoài sân, chú Sáu Lành đang cho đàn gà ăn, thấy Bách Sơn bước ra liền hỏi ngay. "Sao rồi, cô đó tỉnh chưa? Nói được gì chưa?"

"Tỉnh rồi, nhưng chưa chịu nói rõ chuyện gì," Bách Sơn đáp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những đồi trà xanh mướt trải dài. "Chắc đang gặp chuyện gì đó không hay, nhưng thôi, chuyện của người ta, mình không tiện hỏi sâu."

"Vậy tính giữ cô ấy lại đây luôn à?" chú Sáu hỏi, giọng có chút trêu chọc.

Bách Sơn liếc chú Sáu một cái sắc lẹm. "Chú đừng có nói bậy. Cô ấy khỏe lại rồi tự khắc đi thôi, chỗ mình không phải nơi chứa chấp người lạ dài hạn."

Nhưng nói vậy, trong lòng Bách Sơn vẫn có chút bận tâm mơ hồ. Anh nghĩ đến hoàn cảnh của chính mình sáu năm về trước — cũng từng là một người có công việc ổn định, một mái ấm nhỏ hạnh phúc ở thành phố, cho đến khi tất cả sụp đổ trong một buổi chiều định mệnh.

Anh từng là kỹ sư nông nghiệp làm việc cho một công ty lớn ở Sài Gòn, kết hôn với Đỗ Vân Anh — người vợ dịu dàng, hiền hậu anh quen từ thời đại học. Họ có một cuộc sống bình dị nhưng đủ đầy, rồi đón chào sự ra đời của Tuệ An, đứa con gái duy nhất mà cả hai đều yêu thương hết mực. Nhưng ba năm trước, trong một buổi chiều mưa, trên đường đưa Tuệ An đi học về, chiếc xe của Vân Anh bị một xe tải mất lái tông trúng. Vân Anh không qua khỏi. Tuệ An, khi đó mới bốn tuổi, ngồi ở ghế sau, chứng kiến toàn bộ tai nạn, may mắn chỉ bị thương nhẹ về thể xác, nhưng vết thương tinh thần thì không ai lường trước được.

Sau tang lễ vợ, Bách Sơn dần nhận ra con gái mình thay đổi — bé trở nên ít nói hơn, sợ tiếng động lớn, không còn nhìn thẳng vào mắt người khác, thường xuyên lặp đi lặp lại một số hành động như xếp đồ vật thành hàng, đếm số bước chân khi đi lại. Sau nhiều lần đưa con đi khám, các bác sĩ chẩn đoán Tuệ An mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ, có lẽ đã tiềm ẩn từ trước nhưng biểu hiện rõ rệt hơn sau cú sốc tâm lý từ vụ tai nạn.

Bách Sơn khi đó đã đưa ra một quyết định thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình: xin nghỉ việc, bán căn hộ ở thành phố, dồn hết số tiền tiết kiệm cùng khoản bồi thường tai nạn để mua lại một mảnh đồi hoang ở quê ngoại mình tại Bảo Lộc, bắt đầu gây dựng trang trại Đồi Sương từ hai bàn tay trắng. Anh tin rằng, một môi trường yên tĩnh, tránh xa sự ồn ào, đông đúc của phố thị, sẽ tốt hơn cho quá trình phát triển của con gái, và cũng là cách để chính anh nguôi ngoai phần nào nỗi đau mất vợ.

Ba năm qua, anh một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa xoay xở với trang trại còn non trẻ, dần dà cũng ổn định được cuộc sống, dù đôi khi vẫn cô đơn đến nhói lòng trong những đêm dài tĩnh mịch trên đồi. Anh đã quen với việc không tin tưởng người lạ, quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, và không muốn bất cứ điều gì làm xáo trộn sự bình yên mong manh mà anh dày công xây dựng cho con gái.

Chính vì vậy, sự xuất hiện đột ngột của Nhã Khanh khiến anh vừa cảm thấy bất tiện, vừa không khỏi chạnh lòng nghĩ đến những ngày tháng khó khăn của chính mình. Dù ngoài mặt tỏ ra lạnh nhạt, cứng rắn, trong thâm tâm Bách Sơn vẫn hiểu rõ cảm giác một mình đối mặt với sóng gió cuộc đời là như thế nào, và điều đó khiến anh, dù không muốn thừa nhận, vẫn có phần mềm lòng hơn trước hoàn cảnh của cô gái xa lạ đang tá túc trong nhà mình.

Trong phòng, Nhã Khanh ăn hết bát cháo, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, phần nào giúp cô lấy lại chút tỉnh táo. Cô nhìn quanh căn phòng đơn sơ một lần nữa, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi những đồi trà xanh mướt trải dài ngút tầm mắt dưới ánh nắng cao nguyên dịu nhẹ. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng cô — không hẳn là an toàn tuyệt đối, nhưng ít nhất, đây là nơi đầu tiên kể từ đêm bỏ trốn, cô cảm thấy mình có thể tạm dừng chân, hít thở, và bắt đầu suy nghĩ về những bước tiếp theo.

Đặt bát cháo xuống, cô định đứng dậy tìm cách cảm ơn thêm lần nữa thì bất chợt nhìn thấy một bóng nhỏ đứng nép ở khung cửa, im lặng quan sát cô. Đó là một bé gái chừng sáu bảy tuổi, tóc buộc hai bên gọn gàng, mặc bộ đồ vải bông giản dị, đôi mắt to tròn nhìn cô không chớp nhưng gương mặt lại không biểu lộ cảm xúc rõ rệt như những đứa trẻ khác thường tò mò với người lạ.

"Chào em," Nhã Khanh khẽ mỉm cười, cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể, dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi. "Em tên gì vậy?"

Bé gái không trả lời, cũng không rời khỏi cửa, chỉ đứng đó, ánh mắt dán vào một điểm nào đó gần cổ tay trái của Nhã Khanh — nơi có vết bớt hình cánh hoa mờ nhạt. Nhã Khanh hơi bối rối, nhưng không hoảng, chỉ im lặng chờ đợi, không cố gắng tiến lại gần hay ép buộc bé phải phản ứng.

Đúng lúc đó, Bách Sơn quay lại, thấy con gái đứng ở cửa phòng liền hơi sững người, nhanh chóng bước tới. "An à, con vào đây làm gì? Ra ngoài chơi với chú Sáu đi."

Tuệ An không phản ứng ngay, chỉ chậm rãi quay đầu, ánh mắt vẫn còn vương lại phía Nhã Khanh thêm vài giây trước khi lặng lẽ quay người bước đi, không nói một lời.

"Xin lỗi vì làm cô sợ," Bách Sơn nói, giọng có phần ngượng ngùng hiếm thấy. "Con bé là con gái tôi, tên Tuệ An. Cháu... không quen giao tiếp với người lạ như những đứa trẻ khác."

"Không sao đâu," Nhã Khanh đáp, ánh mắt vẫn còn hướng về phía cửa nơi bóng bé gái vừa khuất. "Bé rất dễ thương. Tôi không thấy sợ, chỉ hơi bất ngờ vì bé nhìn tôi chăm chú quá."

Bách Sơn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi rời đi, trong lòng thoáng qua một chút ngạc nhiên. Phần lớn người lạ khi gặp phản ứng im lặng, tránh giao tiếp mắt của Tuệ An đều tỏ ra lúng túng, thậm chí có người còn buông lời thương hại khiến anh khó chịu. Nhưng cô gái này lại phản ứng hoàn toàn bình thản, không một chút gượng gạo hay tò mò quá mức. Đó là điều đầu tiên khiến anh, dù chỉ là một thoáng rất nhỏ, bắt đầu nhìn Nhã Khanh bằng ánh mắt khác hơn so với ban đầu.

Buổi chiều hôm đó, Nhã Khanh nằm nghỉ thêm một lúc rồi cố gắng ngồi dậy, bước ra khỏi phòng dù đôi chân vẫn còn đau nhức vì đoạn đường dài hôm trước. Cô đứng tựa cửa, nhìn ra khoảng sân rộng của trang trại — những dãy chuồng bò ngăn nắp, vườn trà xanh mướt phía xa, và một vườn rau nhỏ chú Sáu Lành đang lúi húi chăm sóc. Không khí trong lành, tiếng chim hót, tiếng bò rống nhẹ vọng lại từ xa, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ, khác hẳn với sự xa hoa nhưng ngột ngạt của căn biệt thự cô từng sống. Đứng đó, giữa một nơi hoàn toàn xa lạ, không một ai quen biết, không một đồng bạc dư dả, Nhã Khanh lần đầu tiên trong đời cảm nhận rõ ràng cảm giác trống rỗng của việc mất tất cả — nhưng cũng lần đầu tiên, cô cảm nhận được một khoảng lặng cần thiết để bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc mình thực sự muốn gì cho phần đời còn lại phía trước.

Đã sao chép liên kết chương