Chương 15
Chương 15 — Khế Ước Mùa Hạ Của Người Đẹp Và Dã Thú Miền Tây
Trong khi mối quan hệ giữa Bách Sơn và Nhã Khanh dần trở nên gắn bó hơn sau đêm giãi bày chân thành, phía bên kia chiến tuyến pháp lý, luật sư Thái Bảo Long, đại diện cho gia đình bà Đỗ Ngọc Lan, cũng không hề ngồi yên. Là một luật sư dày dạn kinh nghiệm, từng xử lý không ít vụ tranh chấp quyền nuôi con phức tạp, ông sớm nhận ra một điểm bất thường đáng chú ý trong hồ sơ vụ việc lần này: cuộc hôn nhân giữa Nhiêu Bách Sơn và Đường Nhã Khanh diễn ra quá gấp gáp, chỉ vài tuần sau khi đơn kiện được nộp lên tòa, và người vợ mới lại hoàn toàn không có bất cứ thông tin lý lịch rõ ràng nào được công khai.
"Cuộc hôn nhân này có mùi không ổn," luật sư Bảo Long nói trong một cuộc họp với bà Đỗ Ngọc Lan tại văn phòng riêng của ông, tay lật giở tập hồ sơ dày cộp. "Thời điểm kết hôn trùng khớp một cách đáng ngờ với thời điểm đơn kiện của bà được nộp lên. Tôi nghi ngờ đây chỉ là một cuộc hôn nhân dàn dựng nhằm đối phó với phiên tòa, không phải xuất phát từ tình cảm thật sự."
Bà Ngọc Lan nhíu mày, có chút do dự. "Ông có chắc không? Nếu chỉ là suy đoán mà không có bằng chứng, tôi sợ sẽ làm căng thẳng thêm mối quan hệ giữa tôi với thằng Sơn, với cả con An nữa."
"Tôi hiểu sự lo lắng của bà," luật sư Bảo Long đáp, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Nhưng với tư cách người đại diện pháp lý, tôi có trách nhiệm đảm bảo mọi khía cạnh của vụ việc đều được xem xét thấu đáo, vì lợi ích cao nhất của cháu An. Nếu cuộc hôn nhân đó chỉ là giả tạo, việc để cháu tiếp tục sống trong một môi trường gia đình không chân thực về lâu dài có thể gây ảnh hưởng tâm lý không tốt. Tôi đề nghị thuê một đơn vị điều tra tư nhân, tìm hiểu kỹ hơn về lai lịch của người vợ mới, cũng như bản chất thực sự của cuộc hôn nhân này."
Sau một hồi cân nhắc, bà Ngọc Lan miễn cưỡng đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nhiều day dứt. Bà không muốn trở thành người gây khó dễ, nhưng nỗi lo lắng cho cháu ngoại vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu khiến bà không thể dễ dàng bỏ qua bất cứ nghi vấn nào, dù nhỏ nhất.
Vài ngày sau, một người đàn ông lạ mặt, tự xưng là nhân viên khảo sát thị trường nông sản, xuất hiện tại khu vực gần trang trại Đồi Sương, âm thầm dò hỏi những người dân xung quanh về cuộc sống của gia đình Bách Sơn, đặc biệt chú ý đến mối quan hệ giữa anh và người vợ mới. Chú Sáu Lành, với bản tính cẩn thận của người từng trải, nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong cách người này đặt câu hỏi, liền báo ngay cho Bách Sơn.
"Người đó không giống dân khảo sát thị trường thật đâu," chú Sáu nói, giọng đầy nghi ngại. "Câu hỏi toàn xoay quanh chuyện con với cái Khanh cưới nhau bao lâu rồi, có thật lòng thương nhau không, hay chỉ là cưới cho có để đối phó chuyện gì đó. Chú thấy đáng ngờ lắm."
Bách Sơn nghe xong, sắc mặt trầm xuống. Anh lập tức liên lạc với luật sư Vương Đình Khải để thông báo tình hình. Sau khi nghe trình bày, luật sư Khải cũng tỏ ra lo ngại không kém.
"Đây có khả năng là người của bên nguyên đơn cử đến điều tra," ông nói qua điện thoại, giọng nghiêm túc. "Việc này khá phổ biến trong các vụ tranh chấp quyền nuôi con, khi một bên nghi ngờ tính xác thực của hoàn cảnh gia đình bên kia. Anh và chị Khanh cần chuẩn bị tinh thần, có thể sắp tới sẽ có những câu hỏi hóc búa hơn tại phiên điều trần, xoay quanh bản chất thật của cuộc hôn nhân."
Cuộc gọi kết thúc, Bách Sơn ngồi trầm ngâm rất lâu trong phòng làm việc nhỏ của mình. Anh nghĩ đến viễn cảnh phải đứng trước tòa, bị chất vấn về tình cảm giữa anh và Nhã Khanh, phải chứng minh một điều mà ngay cả bản thân anh, trong thâm tâm, cũng không còn chắc chắn ranh giới giữa thật và giả nằm ở đâu nữa.
Tối hôm đó, khi kể lại cho Nhã Khanh nghe về người lạ mặt dò hỏi tin tức, cô cũng không giấu được vẻ lo lắng. "Nếu họ nghi ngờ cuộc hôn nhân của chúng ta là giả, điều đó có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng anh giữ được quyền nuôi An," cô nói, giọng đầy lo âu. "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn, có lẽ nên tham khảo thêm ý kiến luật sư Khải về cách trả lời những câu hỏi nhạy cảm có thể xảy ra."
Bách Sơn gật đầu, nhưng trong lòng anh còn vương vấn một nỗi băn khoăn khác, sâu xa hơn cả những lo lắng về mặt pháp lý. Anh tự hỏi, liệu những gì đang lớn dần trong lòng anh dành cho Nhã Khanh — sự quan tâm, sự tin tưởng, và cả những rung động khó gọi tên mỗi khi ở gần cô — có thực sự chỉ là một phần của "vai diễn" mà cả hai đã thỏa thuận, hay đã vượt xa khỏi ranh giới ấy tự lúc nào mà chính anh cũng không nhận ra.
"Nhã Khanh này," anh gọi, giọng trầm hơn thường lệ. "Nếu họ hỏi chúng ta có thật lòng yêu nhau không, cô nghĩ chúng ta nên trả lời thế nào?"
Câu hỏi ấy khiến Nhã Khanh khựng lại, tim đập nhanh hơn. Cô nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc dài hơn bình thường, mỗi người đều thấy trong mắt đối phương một sự bối rối tương tự, như thể cả hai đều đang tự hỏi chính mình câu hỏi ấy mà chưa tìm được câu trả lời rõ ràng.
"Tôi... tôi nghĩ chúng ta cứ trả lời theo những gì mình cảm nhận được trong lòng lúc đó," cô đáp, giọng khẽ run. "Có lẽ, đó sẽ là câu trả lời chân thật nhất, dù nó là gì đi nữa."
Bách Sơn không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn còn vương lại trên gương mặt cô rất lâu sau đó, như đang cố tìm kiếm câu trả lời cho chính câu hỏi mình vừa đặt ra, một câu hỏi mà càng lúc anh càng nhận ra, không hề đơn giản như anh từng nghĩ khi bắt đầu cuộc hôn nhân thực dụng này.
Vài hôm sau, luật sư Vương Đình Khải lên tận trang trại để chuẩn bị kỹ lưỡng cho cả hai trước những câu hỏi có thể gặp phải tại phiên điều trần sắp tới. Ông mang theo một danh sách dài những câu hỏi giả định, từ những chi tiết đơn giản như ngày quen nhau, sở thích của nhau, cho đến những vấn đề sâu hơn về kế hoạch tương lai, cách nuôi dạy con cái.
"Đối phương sẽ cố gắng tìm ra bất cứ sơ hở nào trong lời khai của hai người để chứng minh đây chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt," luật sư Khải giải thích, giọng nghiêm túc. "Vì vậy, tôi cần hai người thống nhất câu trả lời cho những chi tiết quan trọng, đồng thời cũng cần thể hiện được sự ăn ý, thấu hiểu lẫn nhau một cách tự nhiên nhất có thể trước tòa."
Buổi tập dượt kéo dài suốt cả buổi chiều. Luật sư Khải đóng vai luật sư đối phương, liên tục đặt ra những câu hỏi hóc búa, bất ngờ, đôi khi mang tính khiêu khích để thử phản ứng của cả hai. Có những câu hỏi khiến Nhã Khanh lúng túng, phải mất vài giây mới tìm được câu trả lời, nhưng cũng có những khoảnh khắc, cô và Bách Sơn vô tình trả lời trùng khớp nhau đến kinh ngạc, khiến chính luật sư Khải cũng phải gật gù hài lòng.
"Tốt lắm," ông nói sau buổi tập dượt, xếp lại tập tài liệu. "Thành thật mà nói, nhìn cách hai người tương tác, nếu tôi không biết trước hoàn cảnh thật, tôi cũng khó lòng phân biệt được đâu là thật, đâu là dàn dựng. Cứ giữ vững tinh thần này, tôi tin phiên điều trần sẽ diễn ra thuận lợi."
Sau khi luật sư Khải ra về, Bách Sơn và Nhã Khanh ngồi lại với nhau ngoài hiên, không khí giữa hai người có phần khác lạ so với mọi khi — nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy những khoảng lặng đầy ý nghĩa mà cả hai đều ngại ngùng không dám phá vỡ.
"Cô có để ý không," Bách Sơn bất chợt lên tiếng, giọng trầm ngâm, "mấy câu hỏi hồi chiều, chúng ta trả lời trùng nhau nhiều đến vậy, mà đâu có ai bàn trước."
Nhã Khanh khẽ cười, tim đập nhanh hơn một nhịp. "Có lẽ vì chúng ta đã sống cùng nhau đủ lâu để hiểu nhau, dù ban đầu không hề có ý định như vậy."
Bách Sơn nhìn cô, ánh mắt anh mang một sắc thái phức tạp, vừa dịu dàng vừa có chút bối rối hiếm thấy. Anh không nói thêm gì, nhưng trong lòng, một cảm giác mơ hồ nhưng ngày càng rõ nét đang dần thành hình — có lẽ, ranh giới giữa vai diễn và cảm xúc thật, đối với anh, đã không còn tồn tại tự bao giờ.
Đêm đó, sau khi về phòng, Nhã Khanh nằm nhìn lên trần nhà rất lâu, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu hỏi Bách Sơn đặt ra lúc chiều tối. Cô tự hỏi lòng mình, nếu thật sự phải đứng trước tòa, nhìn thẳng vào mắt vị thẩm phán và trả lời có yêu người đàn ông ấy hay không, liệu cô có thể trả lời một cách dứt khoát, không chút do dự hay không. Câu trả lời, khi cô thành thật đối diện với chính mình trong bóng tối tĩnh lặng ấy, khiến tim cô đập rộn ràng theo một cách hoàn toàn khác với nỗi sợ hãi quen thuộc suốt nửa năm qua — đó là một cảm giác ấm áp, run rẩy, và có phần hoảng hốt trước chính những gì trái tim mình đang muốn thừa nhận.