Chương 1
Chương 1 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
Sương Sớm Hẻm Sương
Sáu giờ sáng, sương ở Hẻm Sương vẫn còn dày đến mức Vũ Diệp Khanh phải đưa tay quệt một vệt ẩm trên mặt kính tủ hoa mới nhìn rõ được những đóa cẩm tú cầu xanh nhạt bên trong. Con hẻm nhỏ tách ra từ phố Xuân Hương này có một đặc điểm mà không nơi nào trong thành phố có được: sương ở đây luôn đọng lại lâu hơn, len giữa hai hàng mái ngói rêu phong, chảy chậm rãi như thể không muốn rời đi. Mẹ cô từng nói, ngày xưa người ta gọi con hẻm này là Hẻm Sương chỉ vì lý do đơn giản ấy, rồi sau này bà mở tiệm hoa ngay đầu hẻm, đặt tên là Diệp Sương — một nửa lấy từ tên con gái, một nửa lấy từ cái tên con hẻm đã nuôi bà lớn lên.
Diệp Khanh kéo cửa cuốn lên, để luồng khí lạnh ùa vào cùng mùi ẩm của rêu và đất mới tưới. Tiệm hoa mở cửa từ năm giờ rưỡi, nhưng cô luôn đến sớm hơn nửa tiếng để dọn dẹp, cắt lại cành, thay nước trong những xô nhựa cao ngang đầu gối. Hai mươi tám tuổi, cô đã quen với nhịp điệu này đến mức có thể làm mọi thứ trong bóng tối chưa kịp sáng hẳn: tay trái đỡ bó hoa lay ơn, tay phải cắt chéo bốn mươi lăm độ ở gốc cành, thả vào xô nước đã pha một chút đường và vitamin C theo đúng công thức mẹ để lại.
Cuốn sổ tay bìa da nâu sờn ấy vẫn nằm trên kệ gỗ sau quầy, ngay cạnh chiếc kéo cắt cành cũ mòn tay cầm. Diệp Khanh không cần giở ra mỗi ngày nữa, những công thức trong đó đã ăn vào máu thịt cô từ khi còn là một đứa trẻ theo mẹ ra chợ hoa Đà Lạt lúc trời chưa sáng. Nhưng thỉnh thoảng, vào những buổi sáng sương đặc biệt dày như hôm nay, cô vẫn lấy cuốn sổ ra, không phải để đọc công thức, mà để nhìn nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc của mẹ, để cảm giác như bà vẫn còn đang đứng bên cạnh, chỉ cho cô cách giữ cho một bó hoa cưới tươi được lâu nhất có thể.
Chu Thị Yên mất đã hai năm. Bệnh tim của bà trở nặng dần từ nhiều năm trước, rồi một buổi sáng mùa đông, bà không còn dậy nổi để mở cửa tiệm nữa. Diệp Khanh nhớ rõ cảm giác đứng giữa tiệm hoa trống không ngày hôm sau, tay run run kéo cửa cuốn lên đúng giờ như mọi ngày, vì bà từng dặn, dù có chuyện gì xảy ra, tiệm hoa cũng không được đóng cửa muộn hơn sáu giờ, khách đặt hoa cưới sớm còn phải kịp lấy hàng trước khi trời hửng nắng.
Tiệm Diệp Sương không lớn, chỉ đủ chỗ cho một quầy hoa tươi, một góc bày biện những mẫu hoa cưới trưng bày, và một khoảnh sân nhỏ phía sau nơi Diệp Khanh vẫn ươm thêm những chậu hoa dại chị lấy từ vùng ven thành phố. Nhưng suốt hơn hai mươi năm, tiệm hoa nhỏ ấy đã đi qua không biết bao nhiêu đám cưới, bao nhiêu buổi lễ mừng tân gia, bao nhiêu vòng hoa tang lặng lẽ tiễn người đi. Với người dân quanh phố Xuân Hương, Diệp Sương không đơn thuần là một cửa hàng, mà là một phần ký ức của con phố, gắn liền với cái tên Chu Thị Yên trước kia, và giờ là Vũ Diệp Khanh.
Cô đang xếp lại một giỏ hoa hồng phấn thì nghe tiếng xe máy dừng trước cửa. Không phải khách quen — khách quen của tiệm thường đến sau bảy giờ, khi phố đã bắt đầu đông người qua lại. Người đàn ông bước xuống xe đội mũ bảo hiểm che gần hết mặt, tay cầm một tập hồ sơ bọc trong túi ni lông để tránh sương ướt. Anh ta gõ nhẹ vào khung cửa kính, giọng có phần vội vã.
"Chị Diệp Khanh phải không? Tôi bên Vạn Hoa Cao Nguyên, mang hóa đơn tháng này qua cho chị."
Diệp Khanh hơi cau mày. Vạn Hoa Cao Nguyên là công ty cung ứng hoa cô ký hợp đồng dài hạn hơn một năm trước, sau khi nguồn hoa cũ của tiệm gặp trục trặc vì chủ vườn ở Đơn Dương chuyển sang trồng loại khác. Khi ấy, đại diện công ty tìm đến tận tiệm, đưa ra mức giá cạnh tranh hơn hẳn thị trường, cam kết giao hàng đúng giờ, đúng chất lượng, lại còn linh động cho phép thanh toán gối đầu theo quý thay vì trả ngay từng đợt. Với một người vừa một mình gánh vác tiệm hoa sau khi mẹ mất, đó là một lời đề nghị khó từ chối.
"Hóa đơn tháng này chị đã nhận qua email rồi mà." Diệp Khanh nhận tập hồ sơ, giọng vẫn giữ phép lịch sự nghề nghiệp. "Sao còn mang bản giấy qua sớm vậy?"
"Bên em đổi quy trình, giờ phải có chữ ký xác nhận trực tiếp trên bản cứng." Người đàn ông đưa mắt nhìn quanh tiệm, ánh nhìn có gì đó không tự nhiên. "Chị xem kỹ giúp em, tổng số tiền đợt này hơi khác so với mọi khi."
Diệp Khanh mở tập hồ sơ ngay tại quầy, ánh đèn huỳnh quang phía trên hắt xuống trang giấy. Con số ở dòng tổng cộng khiến cô khựng lại vài giây. Cao hơn hẳn mức bình quân mọi tháng, gần gấp rưỡi. Cô lật nhanh qua danh mục hoa, cố đối chiếu với sổ nhập hàng cô vẫn ghi tay mỗi tuần — thói quen cô giữ từ mẹ, dù công ty cung ứng đã có hệ thống hóa đơn điện tử riêng.
"Số lượng lay ơn ở đây là năm trăm cành, nhưng tuần trước em chỉ nhận có ba trăm." Cô chỉ vào dòng số liệu, giọng bắt đầu có chút căng. "Còn khoản phí vận chuyển phát sinh này là sao? Hợp đồng mình ký rõ ràng vận chuyển đã bao gồm trong giá gốc."
Người đàn ông gãi đầu, tránh ánh mắt cô. "Cái này em không rõ lắm, em chỉ là người giao hồ sơ thôi chị ạ. Chị có thắc mắc gì thì gọi lên công ty, gặp anh Vượng bên đó giải quyết."
"Anh Vượng nào?"
"Giám đốc bên em, anh Cung Vĩnh Vượng." Anh ta đưa cho cô một tấm danh thiếp in tên công ty Vạn Hoa Cao Nguyên, logo một bông hoa cách điệu màu tím nhạt. "Chị cứ gọi số này, có gì bên em giải quyết thỏa đáng."
Sau khi người giao hồ sơ rời đi, Diệp Khanh đứng lặng một lúc giữa tiệm, tập giấy vẫn cầm trên tay, các đầu ngón tay siết chặt đến nhăn cả một góc giấy, mùi hoa tươi xung quanh không đủ để xua đi cơn ớn lạnh đang chạy dọc sống lưng cô. Cô lật lại những hóa đơn cũ được kẹp gọn trong một bìa hồ sơ riêng, so sánh từng dòng. Càng đối chiếu, cô càng nhận ra có những khoản mục lặp lại một cách kỳ lạ — cùng một đợt giao hàng nhưng xuất hiện hai lần trên hai hóa đơn khác tháng, chênh lệch giá không nhất quán giữa các đợt dù cùng loại hoa cùng số lượng.
Tay cô vẫn còn run khi bấm số gọi cho Đinh Lam Tuyền, người bạn thân kiêm nhân viên duy nhất của tiệm, đang trên đường đến làm.
"Tuyền ơi, mày tới sớm giúp tao coi lại đống hóa đơn này được không? Tao thấy có gì đó không ổn."
"Ơ, có chuyện gì vậy? Tao đang gần tới rồi, đợi tao mười phút." Giọng Lam Tuyền qua điện thoại có chút lo lắng. Cô biết rõ Diệp Khanh không phải người dễ hoảng hốt, nếu bạn mình gọi với giọng như vậy thì hẳn là chuyện không nhỏ.
Trong lúc chờ, Diệp Khanh bước ra khoảng sân sau, nơi những chậu hoa dại đang chờ được đem ra trưng bày phía trước. Sương vẫn chưa tan hết, bám thành từng giọt nhỏ li ti trên cánh hoa mua tím. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại. Từ ngày mẹ mất, cô đã quen với việc tự mình xử lý mọi thứ, từ chuyện sổ sách đến chuyện thương lượng với nhà cung cấp, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy con số trên một tờ hóa đơn lại khiến tay mình run lên như lúc này.
Cô nghĩ đến mẹ, đến những năm tháng bà một mình chèo chống tiệm hoa qua bao nhiêu khó khăn, từ những đợt hoa hư vì lạnh đột ngột đến những mùa cưới ế ẩm vì kinh tế khó khăn. Chu Thị Yên chưa bao giờ để lộ cho con gái thấy bà lo lắng, luôn giữ một vẻ điềm tĩnh đến kỳ lạ mỗi khi đối diện khó khăn. "Hoa không cần đẹp nhất, chỉ cần đúng lúc," bà hay nói vậy, ý muốn dạy con gái rằng làm nghề này, quan trọng không phải là có bao nhiêu tiền hay bao nhiêu hoa quý, mà là biết đưa đúng thứ cần thiết đến đúng người, đúng khoảnh khắc.
Diệp Khanh tự hỏi, nếu là mẹ, bà sẽ xử lý chuyện này thế nào. Có lẽ bà sẽ không hoảng loạn như cô lúc này, sẽ ngồi xuống, pha một ấm trà, rồi từ tốn gọi điện cho bên cung ứng, hỏi cho ra lẽ từng con số một. Nhưng Diệp Khanh biết mình chưa đủ bản lĩnh như vậy, đặc biệt là khi khoản chênh lệch trong tập hồ sơ kia lớn đến mức nếu phải thanh toán đầy đủ, cô sẽ phải bán đi phần lớn số vốn lưu động ít ỏi còn lại của tiệm.
Tiếng xe máy của Lam Tuyền dừng trước cửa kéo cô về thực tại. Cô bạn bước vào, mái tóc buộc cao còn vương vài giọt sương, ánh mắt lập tức dán vào tập hồ sơ trên quầy.
"Đưa tao coi." Lam Tuyền cầm lấy, lật nhanh qua từng trang, đôi mày dần nhíu lại. "Ơ, cái này lạ thật. Sao lay ơn tháng này tính những năm trăm cành, trong khi sổ nhập hàng của tụi mình ghi có ba trăm?"
"Đúng vậy đó, tao cũng thấy y như mày." Diệp Khanh xoa hai bàn tay lạnh cóng vào nhau. "Còn mấy khoản phí phát sinh này nữa, hợp đồng đâu có ghi những cái này."
Hai người ngồi xuống chiếc bàn nhỏ cạnh quầy, bày hết những hóa đơn cũ ra so sánh. Càng lật càng thấy nhiều điểm bất thường, có tháng số liệu khớp hoàn toàn với sổ tay của Diệp Khanh, có tháng lại chênh lệch một cách khó hiểu, như thể ai đó cố tình chọn thời điểm để len vào những khoản phát sinh nhỏ, đủ để không gây chú ý ngay lập tức nhưng đủ để cộng dồn thành một con số lớn theo thời gian.
"Mày có nhớ lúc ký hợp đồng, người đại diện bên đó tên gì không?" Lam Tuyền hỏi, giọng đã bắt đầu nghiêm túc hơn.
Diệp Khanh cố nhớ lại buổi gặp gỡ hơn một năm trước, khi tiệm hoa đang trong giai đoạn khó khăn nhất sau khi nguồn cung cũ đứt gãy. Một người phụ nữ ăn mặc lịch thiệp, nói năng khéo léo, đã đến tận tiệm giới thiệu về Vạn Hoa Cao Nguyên, đưa ra những điều khoản nghe rất hợp lý vào thời điểm đó. Nhưng người ký tên chính thức trên hợp đồng lại là một cái tên khác — Cung Vĩnh Vượng, giám đốc công ty, người mà Diệp Khanh chưa từng gặp mặt trực tiếp lần nào kể từ đó.
"Người giới thiệu ban đầu là một chị tên... để tao nhớ lại." Diệp Khanh nhíu mày, cố lục lại trong trí nhớ. "Hình như tên Trâm gì đó, nhưng chị ấy nói chỉ là người quen giới thiệu thôi, không đứng tên trong hợp đồng."
"Kỳ ghê." Lam Tuyền gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt sắc lại. "Giờ tính sao? Gọi thẳng lên công ty hỏi cho ra lẽ à?"
Diệp Khanh nhìn ra ngoài cửa kính, sương đã bắt đầu tan bớt, để lộ dần những mái nhà cổ bên kia hẻm, và xa hơn nữa, những giàn giáo thi công dựng lên dọc phố Xuân Hương từ mấy tuần trước, chuẩn bị cho một dự án chỉnh trang gì đó cô chỉ nghe loáng thoáng qua tin tức địa phương. Cô chưa biết rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, giữa những giàn giáo ấy, cô sẽ chạm mặt một người mà cô đã cố quên suốt năm năm ròng.
"Tao sẽ gọi." Cô nói, giọng cố giữ vững, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Dù gì cũng phải hỏi cho rõ, không thể để họ tính tiền khống như vậy được. Tiệm này là của mẹ tao để lại, tao không thể để nó gặp chuyện vì một tờ hóa đơn mập mờ."
Lam Tuyền đặt tay lên vai bạn, không nói gì thêm, chỉ gật đầu như một lời khẳng định sẽ luôn ở bên. Ngoài kia, tiếng chuông xe đạp của người bán bánh mì vang lên đầu hẻm, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu, dù trong lòng Diệp Khanh, đám sương mù dường như không chỉ còn ở ngoài phố, mà đã len cả vào tâm trí cô, mơ hồ và đầy bất trắc.
Cô không biết rằng tấm danh thiếp in logo bông hoa tím nhạt cô vừa cất vào ngăn kéo chỉ là viên gạch đầu tiên của một bức tường đang được ai đó dựng lên quanh cuộc đời mình, từng viên một, kiên nhẫn và lạnh lùng, và rằng con phố quen thuộc ngoài kia, nơi tiếng máy khoan đang vang lên mỗi sáng, sắp sửa đưa trở về một người có thể phá vỡ bức tường ấy — hoặc siết chặt nó hơn bao giờ hết.