Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đối Chất

Diệp Khanh không thể ngồi yên chờ đợi thêm nữa. Sau hai ngày cân nhắc, bất chấp lời khuyên của Bách Du về việc giữ kín kế hoạch điều tra, cô quyết định tự mình đến văn phòng Lụa Là Sự Kiện để đối chất trực tiếp với Tạ Bảo Trâm. Cô cần nhìn thẳng vào mắt người bạn cũ, cần tìm câu trả lời từ chính miệng cô ấy, dù biết rằng hành động này có thể khiến kế hoạch thu thập bằng chứng âm thầm của cả nhóm gặp rủi ro.

Văn phòng Lụa Là Sự Kiện nằm trên tầng ba một tòa nhà mới xây gần trung tâm thành phố, trang trí sang trọng với những bức tường ốp đá cẩm thạch giả, đèn chùm pha lê lấp lánh, hoàn toàn khác biệt với không gian ấm cúng, mộc mạc của tiệm Diệp Sương. Diệp Khanh bước vào, ánh mắt cô lướt qua những tấm ảnh trưng bày các sự kiện cưới hoành tráng mà công ty đã tổ chức, đôi vai khẽ co lại trong chiếc áo khoác len giản dị, chợt thấy mình lạc lõng giữa cơ man đá cẩm thạch và pha lê.

"Chị Diệp Khanh, chị hẹn gặp chị Trâm ạ?" Một nhân viên lễ tân hỏi, giọng lịch sự nhưng có phần dò xét.

"Không hẹn trước, nhưng tôi cần gặp chị ấy gấp." Diệp Khanh đáp, giọng cô cố giữ vẻ bình tĩnh.

Sau vài phút chờ đợi, Diệp Khanh được dẫn vào phòng làm việc riêng của Bảo Trâm, một không gian rộng rãi với cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Bảo Trâm ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sang trọng, ngẩng lên nhìn Diệp Khanh với vẻ ngạc nhiên không mấy chân thật.

"Diệp Khanh, sao lại đến đây không báo trước vậy? Có chuyện gì quan trọng à?" Giọng Bảo Trâm vẫn giữ vẻ niềm nở, nhưng ánh mắt cô đã bắt đầu lộ ra sự cảnh giác.

"Tôi cần hỏi cậu một chuyện." Diệp Khanh bước thẳng đến trước bàn, không vòng vo. "Vạn Hoa Cao Nguyên, cậu có liên quan gì đến công ty đó không?"

Bảo Trâm khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng ngạc nhiên. "Vạn Hoa Cao Nguyên là ai? Sao tự nhiên cậu lại hỏi mình câu đó?"

"Đừng giả vờ nữa." Diệp Khanh đặt mạnh một bản sao hồ sơ đăng ký kinh doanh lên bàn, nơi tên Bảo Trâm được đánh dấu rõ ràng ở phần lịch sử góp vốn. "Tôi có bằng chứng cậu từng là người góp vốn chính khi công ty này mới thành lập, trước khi chuyển nhượng lại cho Cung Vĩnh Vượng với giá gần như cho không."

Gương mặt Bảo Trâm thoáng biến sắc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, thậm chí còn bật cười nhạt. "Vậy thì sao? Mình từng góp vốn vào rất nhiều dự án kinh doanh khác nhau, đó là chuyện bình thường trong giới đầu tư. Việc mình chuyển nhượng lại cổ phần cũng chẳng có gì sai trái cả."

"Vậy tại sao công ty đó lại gửi hóa đơn khống cho tiệm hoa của tôi, đe dọa niêm phong tài sản dựa trên một điều khoản mập mờ trong hợp đồng?" Diệp Khanh siết chặt tay đến mức móng tay hằn cả vào lòng bàn tay. "Cậu có biết chuyện đó không?"

"Mình không quản lý hoạt động của công ty đó nữa, làm sao mình biết được chuyện nội bộ của họ." Bảo Trâm đáp, hàng lông mày kẻ tỉ mỉ nhíu lại, giọng gằn từng chữ. "Cậu đừng vô cớ đổ lỗi cho mình chỉ vì mình từng có liên quan xa xưa đến một công ty mình đã rút vốn từ lâu."

"Tôi không nghĩ là xa xưa đâu, Trâm." Diệp Khanh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng cô trở nên quyết liệt. "Văn phòng thực tế của Vạn Hoa Cao Nguyên nằm ngay trong tòa nhà này, cùng tòa nhà với công ty của cậu. Cậu định giải thích chuyện đó thế nào?"

Lần này, sự bình thản trên gương mặt Bảo Trâm thực sự rạn nứt. Cô đứng bật dậy khỏi ghế, hai tay chống xuống mặt bàn kính, giọng cao hẳn lên, mang theo một chút hoảng loạn lẫn tức giận. "Cậu đang điều tra mình đấy à? Cậu nghĩ mình có quyền gì mà đến đây chất vấn mình như vậy?"

"Tôi có quyền, vì tiệm hoa của mẹ tôi để lại đang có nguy cơ bị siết mất chỉ vì một khoản nợ khống do công ty của cậu bịa ra." Diệp Khanh cũng không kém phần gay gắt, những cảm xúc dồn nén suốt nhiều ngày qua giờ đây bung ra không thể kiềm chế. "Và tôi còn có một câu hỏi khác nữa, Trâm. Năm năm trước, cậu có liên quan gì đến việc anh Du nhận được tin nhắn chia tay mà tôi chưa từng gửi không?"

Câu hỏi ấy như một cú đánh trực diện khiến Bảo Trâm sững người trong vài giây, ánh mắt cô thoáng qua một sự hoảng loạn thực sự trước khi cô kịp che giấu lại bằng vẻ tức giận. "Cậu đang nói cái gì vậy? Chuyện đó đã qua năm năm rồi, sao tự nhiên cậu lại lôi ra bây giờ?"

"Vì tôi vừa tìm ra bằng chứng cho thấy có người đã cố tình can thiệp vào chuyện tình cảm của tôi và anh Du năm đó." Diệp Khanh nói, giọng cô run lên vì xúc động lẫn phẫn nộ. "Và bây giờ, chính công ty có liên quan đến cậu lại đang tìm cách phá hủy cuộc sống hiện tại của tôi. Trâm, cậu nói cho tôi biết đi, tất cả những chuyện này có phải đều do cậu sắp đặt không?"

Bảo Trâm im lặng một lúc lâu, hơi thở cô trở nên gấp gáp, gương mặt cô đỏ bừng vì xúc động khó kiềm chế. Khi cô lên tiếng trở lại, giọng cô đã mất đi vẻ điềm tĩnh ban đầu, thay vào đó là một sự cay đắng chất chứa từ lâu bỗng chốc bung tỏa.

"Cậu nghĩ mọi thứ đều dễ dàng đến với cậu đúng không? Có một người mẹ yêu thương hết mực, có Bách Du yêu cậu ngay từ ánh nhìn đầu tiên, có một tiệm hoa được truyền lại đầy tình cảm." Bàn tay Bảo Trâm siết lấy mép bàn, giọng run lên vì uất ức dồn nén suốt nhiều năm. "Còn mình thì sao? Mình đã yêu anh ấy từ năm nhất đại học, đã âm thầm quan sát anh ấy dành hết sự chú ý cho cậu, trong khi mình chẳng là gì cả ngoài một người bạn tốt bụng luôn đứng nhìn từ xa."

Diệp Khanh sững người trước sự bộc lộ đột ngột và đầy cảm xúc ấy, nhưng cô vẫn kịp nhận ra, trong cơn xúc động, Bảo Trâm dường như đã vô tình để lộ ra điều mà cô vẫn cố gắng che giấu bấy lâu nay.

"Vậy có nghĩa là, cậu thừa nhận cậu đã can thiệp vào chuyện của tôi và anh Du năm đó?" Diệp Khanh hỏi, tay bất giác đưa lên che miệng, vừa bàng hoàng vừa đau lòng.

Nhận ra mình vừa lỡ lời, Bảo Trâm lập tức thay đổi thái độ, gương mặt cô trở lại vẻ lạnh lùng, sắc bén. "Mình không nói gì như vậy cả. Cậu đừng cố gắng bóp méo lời nói của mình. Chuyện năm xưa là chuyện của cậu và anh Du, còn chuyện hợp đồng hiện tại là chuyện làm ăn bình thường, cậu không có bằng chứng gì để buộc tội mình cả."

"Nhưng cậu vừa nói..." Diệp Khanh cố gặng hỏi thêm, nhưng Bảo Trâm đã lấy lại hoàn toàn sự bình tĩnh, thậm chí còn tiến đến gần cửa, mở ra như một lời mời cô rời khỏi phòng.

"Mình nghĩ cuộc trò chuyện này nên kết thúc ở đây. Nếu cậu còn thắc mắc gì về hợp đồng, tốt nhất nên làm việc trực tiếp với phía Vạn Hoa Cao Nguyên thông qua kênh chính thức, đừng đến đây gây rối công việc kinh doanh của mình nữa." Giọng Bảo Trâm lạnh băng, không còn chút dấu vết nào của sự xúc động vừa rồi.

Diệp Khanh đứng lặng một lúc, nhìn thẳng vào mắt người bạn cũ, cố tìm kiếm một chút hối hận hay ăn năn nào đó, nhưng chỉ thấy một bức tường lạnh lẽo, kiên quyết. Cô hiểu rằng, dù Bảo Trâm đã vô tình để lộ phần nào sự thật trong cơn xúc động, cô ấy sẽ không bao giờ dễ dàng thừa nhận mọi chuyện chỉ qua một cuộc đối chất trực tiếp như thế này.

"Được, tôi sẽ đi." Diệp Khanh nói, giọng cô lấy lại vẻ bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. "Nhưng Trâm, cậu nên biết, tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra toàn bộ sự thật, dù đó có phải là những gì tôi không muốn nghe đi chăng nữa."

Cô rời khỏi văn phòng Lụa Là Sự Kiện, bước xuống những bậc thang lát đá cẩm thạch sang trọng, lòng cô nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm hơn bao giờ hết. Cuộc đối chất vừa rồi, dù không mang lại một lời thú nhận rõ ràng, nhưng đã đủ để xác nhận những nghi ngờ trong lòng cô là có cơ sở.

Ra đến bãi đỗ xe, cô gọi ngay cho Bách Du, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện vừa xảy ra, giọng cô vẫn còn run vì xúc động lẫn phẫn nộ. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu trước khi Bách Du lên tiếng, giọng anh vừa lo lắng vừa có chút trách móc nhẹ nhàng.

"Sao em không báo trước cho anh biết em định đến gặp Trâm? Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?"

"Em xin lỗi, em không kịp nghĩ nhiều, chỉ biết mình cần phải đối mặt trực tiếp." Diệp Khanh đáp, giọng cô vẫn còn nghẹn lại. "Nhưng em nghĩ, ít nhất bây giờ tụi mình đã có thêm cơ sở để khẳng định chắc chắn hơn về vai trò của Trâm trong cả hai chuyện."

"Đúng vậy, nhưng từ giờ, nếu có bất kỳ hành động nào tương tự, em phải báo cho anh biết trước." Bách Du nói, giọng anh vẫn còn phảng phất sự lo lắng chưa nguôi. "Trâm rõ ràng không phải người đơn giản, cô ấy có thể phản ứng theo những cách mà tụi mình không lường trước được."

Diệp Khanh gật đầu dù anh không nhìn thấy, cảm nhận được sự quan tâm chân thành trong từng lời anh nói. Giờ đây, điều cô cần làm là tìm ra bằng chứng cụ thể, đủ sức thuyết phục để phơi bày toàn bộ sự thật trước khi thời hạn mười bốn ngày oan nghiệt kia trôi qua.

Đã sao chép liên kết chương