Chương 21
Chương 21 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
Nói Rõ Mọi Điều
Tối hôm đó, Bách Du hẹn Diệp Khanh ra bờ hồ, nơi cả hai từng ngồi bên nhau vào những buổi chiều thời sinh viên, quấn chung một chiếc khăn len, ngắm nhìn mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh hoàng hôn. Không gian nơi đây giờ đã có phần khác đi, với vài chiếc ghế đá mới được lắp đặt theo quy hoạch của dự án chỉnh trang, nhưng tảng đá lớn ven hồ, nơi họ từng ngồi năm xưa, vẫn còn nguyên vẹn như một chứng nhân thầm lặng của thời gian.
Diệp Khanh đến sớm hơn giờ hẹn, ngồi một mình trên tảng đá quen thuộc, nhìn ra mặt hồ đang dần chuyển màu theo ánh hoàng hôn nhạt nhòa. Gió chiều lành lạnh thổi qua, mang theo hương thông thoang thoảng, gợi lại trong cô biết bao ký ức đã ngủ yên suốt nhiều năm.
Cô nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, nghĩ về hành trình dài đằng đẵng mà cô và Bách Du đã đi qua kể từ ngày gặp lại nhau giữa công trường ngổn ngang bụi bặm. Chỉ mới vài tuần trước, cô còn không thể tưởng tượng nổi có ngày mình sẽ ngồi đây, chờ đợi anh với một trái tim rộng mở thay vì phòng thủ khép kín. Cuộc sống, cô nghĩ, đôi khi vận hành theo những cách kỳ lạ đến khó tin, đưa người ta đi qua bao đau khổ chỉ để cuối cùng dẫn lối trở về đúng nơi mà trái tim họ luôn thuộc về.
Một vài đứa trẻ chạy ngang qua, cười đùa vui vẻ, tay cầm những chiếc diều giấy nhiều màu sắc cố gắng bắt lấy những cơn gió chiều để bay lên cao. Diệp Khanh mỉm cười nhìn theo, lòng cô chợt nhẹ nhõm lạ thường, như thể chính bản thân cô cũng đang được giải thoát khỏi những gánh nặng đã đeo bám suốt nhiều năm qua, được tự do bay lên như những cánh diều kia, không còn bị níu giữ bởi những sợi dây vô hình của quá khứ.
Bách Du đến sau ít phút, tay cầm theo một chiếc khăn len màu xanh nhạt, giống hệt màu chiếc khăn cũ mà cả hai từng dùng chung năm xưa. Anh ngồi xuống cạnh cô, khoảng cách vừa đủ để không quá gần gũi nhưng cũng không quá xa cách, khoác chiếc khăn lên vai cô một cách tự nhiên như thể chưa từng có năm năm xa cách nào tồn tại giữa họ.
"Anh vẫn nhớ chỗ này." Bách Du nói, giọng anh nhẹ nhàng, mang theo một chút hoài niệm. "Vẫn nhớ cả cách em hay ngồi thu chân lên, tựa cằm vào đầu gối mỗi khi suy nghĩ điều gì đó." Anh ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người đủ gần để cảm nhận hơi ấm của nhau nhưng cũng đủ xa để không khiến ai cảm thấy vội vàng, ngột ngạt.
Diệp Khanh khẽ mỉm cười, ngón tay siết nhẹ vạt áo khoác, cảm xúc còn ngổn ngang chưa kịp sắp xếp gọn gàng. "Anh cũng không thay đổi nhiều, vẫn thích chọn những chỗ ngồi có thể nhìn được toàn cảnh mặt hồ."
Cả hai im lặng một lúc, chỉ có tiếng gió thổi qua rừng thông và tiếng sóng nước lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ. Cuối cùng, Bách Du là người mở lời trước, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn.
"Diệp Khanh, anh nghĩ đã đến lúc chúng ta cần nói hết mọi chuyện với nhau, không giấu giếm, không né tránh." Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự chân thành sâu sắc. "Năm năm qua, anh đã sống với một sự hiểu lầm đã cướp đi của anh không chỉ tình yêu, mà còn cả niềm tin vào chính những gì mình từng trân trọng nhất. Anh muốn em biết, dù có chuyện gì xảy ra, anh chưa từng một ngày nào ngừng nghĩ về em."
Diệp Khanh nghe những lời ấy, nước mắt bắt đầu dâng lên nơi khóe mắt, nhưng cô cố kìm lại, muốn lắng nghe trọn vẹn những gì anh muốn nói. "Em cũng vậy. Suốt năm năm qua, em luôn tự hỏi mình đã làm gì sai, tại sao anh lại có thể rời đi mà không một lời từ biệt. Em đã oán trách anh rất nhiều, đã tự thuyết phục mình rằng anh không còn xem trọng những gì chúng ta từng có."
Anh nhìn xuống mặt hồ, giọng anh trầm hẳn xuống trước khi tiếp tục. "Anh xin lỗi, vì đã không đủ can đảm để tìm hiểu rõ ràng trước khi tin vào một tin nhắn mà lẽ ra anh nên nghi ngờ ngay từ đầu." Bách Du nói, giọng anh trầm xuống đầy hối tiếc. "Nếu khi đó anh đủ tỉnh táo để nhận ra sự bất thường, đủ can đảm để hủy chuyến bay, quay lại tìm em tận nơi thay vì chỉ tin vào một dòng chữ lạnh lùng, có lẽ chúng ta đã không phải trải qua năm năm đau khổ này."
"Em cũng có lỗi." Diệp Khanh nói, mắt cay xè nhìn xuống mặt hồ. "Nếu khi đó em không quá vùi mình vào việc chăm sóc mẹ đến mức bỏ quên hoàn toàn điện thoại, có lẽ em đã nhận được những tin nhắn anh gửi, đã biết được sự thật kịp thời trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn."
"Không, em không có lỗi gì cả." Bách Du nắm lấy tay cô, giọng anh kiên quyết. "Em khi đó đang phải đối mặt với một trong những giai đoạn khó khăn nhất cuộc đời, việc dồn hết tâm sức chăm sóc mẹ là điều hoàn toàn đúng đắn và cần thiết. Lỗi lầm thực sự thuộc về người đã lợi dụng khoảng trống đó để thực hiện những ý đồ xấu xa của riêng mình."
Diệp Khanh gật đầu, những giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm sâu sắc khi cuối cùng cũng có thể nói ra hết những điều đã chất chứa trong lòng suốt bao năm qua. "Em nhớ, có những đêm em ngồi một mình, tự hỏi liệu mình có phải quá yếu đuối khi vẫn còn nhớ về anh sau bao nhiêu năm như vậy. Em đã cố gắng học cách sống một cuộc đời không có anh, nhưng chưa bao giờ thực sự thành công."
"Anh cũng vậy." Bách Du siết chặt tay cô hơn, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành. "Suốt năm năm ở Pháp, dù công việc bận rộn đến đâu, mỗi khi nhìn thấy một khu vườn trồng hoa, mỗi khi nghe mùi hương của hoa lay ơn, anh đều nhớ đến em, nhớ đến tiệm hoa nhỏ trong con hẻm sương mù ở Đà Lạt. Anh nghĩ, có lẽ chính vì lý do đó mà khi có cơ hội trở về nước, anh đã không ngần ngại nhận dự án này, dù trong tâm khảm, anh cũng không dám hy vọng sẽ được gặp lại em."
Diệp Khanh ngẩng lên nhìn anh, trong ánh mắt cô giờ đây không còn sự phòng thủ lạnh lùng như những ngày đầu gặp lại, mà thay vào đó là một sự cởi mở, một niềm tin đang dần được xây dựng lại từ những mảnh vỡ của quá khứ. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đang bị gió thổi bay lòa xòa trước mặt, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh không chút né tránh, một điều mà suốt nhiều tuần qua cô chưa từng làm được. "Em nghĩ, có lẽ định mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp lại nhau, không phải để tiếp tục sống trong hiểu lầm, mà để có cơ hội sửa chữa những gì đã sai lầm."
"Anh cũng tin như vậy." Bách Du mỉm cười, một nụ cười ấm áp mà Diệp Khanh đã không còn thấy suốt năm năm qua, đôi mắt anh ánh lên dưới ánh hoàng hôn nhạt nhòa, phản chiếu cả mặt hồ lấp lánh phía sau lưng cô. "Và anh muốn, lần này, chúng ta sẽ không để bất cứ điều gì, dù là khoảng cách, dù là hiểu lầm, dù là sự can thiệp của bất kỳ ai, có thể chia cắt chúng ta thêm một lần nào nữa."
Họ ngồi bên nhau như vậy rất lâu, nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm dần buông xuống cùng lớp sương mù quen thuộc của Đà Lạt. Không có những lời hứa hẹn hoa mỹ, không có những cử chỉ lãng mạn cường điệu, chỉ có sự chân thành giản dị của hai người đã cùng nhau đi qua biết bao thăng trầm, giờ đây tìm lại được nhau giữa những đổ vỡ của quá khứ.
"Cảm ơn anh, vì đã không từ bỏ, dù em đã cố gắng đẩy anh ra xa biết bao lần." Diệp Khanh nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành.
"Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình." Bách Du đáp, tay anh vòng qua vai cô, kéo cô lại gần hơn trong hơi lạnh của buổi tối Đà Lạt. "Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện đã bị bỏ dở suốt năm năm qua, theo một cách trọn vẹn hơn."
Sương đêm bắt đầu giăng nhẹ trên mặt hồ, nhưng trong lòng cả hai, không còn chút lạnh lẽo nào nữa, chỉ còn lại một sự ấm áp đang dần lan tỏa, xua tan đi những u ám đã bao trùm suốt năm năm dài đằng đẵng.
Trước khi chia tay ra về, Bách Du lấy từ trong túi áo khoác ra một vật nhỏ được gói cẩn thận. Anh đã mượn lại bức thư từ Diệp Khanh ngay sau buổi họp ở văn phòng Việt Bằng hôm trước, chỉ nói ngắn gọn rằng muốn giữ nó vài hôm, không giải thích thêm, khiến cô cũng chỉ tò mò mà không hỏi kỹ. Giờ đây, khi mở lớp giấy gói ra, cô mới nhận ra đó chính là bức thư năm xưa mình đã tìm thấy trong ngăn kéo của mẹ, nhưng lần này đã được anh mang đi ép cẩn thận trong một tấm bìa kính nhỏ để bảo quản lâu dài. "Anh nghĩ, thay vì để nó nằm im lìm trong ngăn kéo như suốt năm năm qua, chúng ta nên giữ nó ở một nơi dễ nhìn thấy hơn, như một lời nhắc nhở rằng, dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, tình cảm chân thành vẫn luôn tìm được cách tồn tại, chỉ là đôi khi nó cần thời gian để được nhìn nhận đúng đắn."
Diệp Khanh nhận lấy khung ảnh nhỏ, ôm nó vào lòng như một báu vật, nước mắt lại một lần nữa dâng lên nơi khóe mắt, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự trân trọng và biết ơn sâu sắc dành cho hành trình cả hai đã cùng nhau đi qua.