Chương 20
Chương 20 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
Sự Thật Phơi Bày
Lời khai của Cung Vĩnh Vượng nhanh chóng được chuyển giao cho cơ quan điều tra kinh tế của thành phố, mở đầu cho một chuỗi các buổi làm việc chính thức nhằm làm rõ toàn bộ hoạt động của Vạn Hoa Cao Nguyên. Chỉ ba ngày sau, dựa trên lời khai cùng các tài liệu do phía luật sư Việt Bằng cung cấp, cơ quan chức năng ra quyết định khám xét văn phòng thực tế của công ty, đồng thời tiến hành thu giữ dữ liệu từ máy chủ nội bộ theo đúng trình tự tố tụng. Trong vòng một tuần sau sự việc tại tiệm hoa, Tạ Bảo Trâm được mời đến làm việc tại cơ quan chức năng để giải trình về vai trò thực sự của mình trong công ty này.
Trước khi bước vào phòng làm việc, Diệp Khanh đứng lặng một lúc ở hành lang, tay siết chặt lấy tay Bách Du bên cạnh. Không phải vì sợ phải đối mặt với Bảo Trâm thêm một lần nữa — cô đã đối mặt với cô ta một lần rồi, tại chính văn phòng sang trọng của Lụa Là Sự Kiện, và đã sống sót qua đó. Điều khiến tim cô đập nhanh hơn lúc này là một nỗi sợ khác, mơ hồ hơn nhiều: sợ rằng khi nghe chính miệng người bạn cũ thừa nhận tất cả, một phần nào đó trong cô, phần vẫn còn nhớ về những năm tháng sinh viên vô tư, sẽ vỡ vụn thêm một lần nữa.
"Dù chuyện gì xảy ra trong đó, anh sẽ ở ngay bên cạnh em." Bách Du nói, siết chặt tay cô đáp lại, ánh mắt anh tràn đầy sự vững chãi. Diệp Khanh gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi cùng anh bước vào căn phòng nơi Bảo Trâm đã ngồi sẵn.
Diệp Khanh và Bách Du, với tư cách người bị hại, cũng được mời tham gia buổi đối chất chính thức, có sự chứng kiến của luật sư Việt Bằng đại diện quyền lợi cho Diệp Khanh. Căn phòng làm việc tại cơ quan điều tra mang một không khí trang nghiêm, khác hẳn với không gian sang trọng hào nhoáng tại văn phòng Lụa Là Sự Kiện nơi Diệp Khanh từng đối chất với Bảo Trâm trước đó.
Bảo Trâm bước vào phòng với vẻ ngoài vẫn cố giữ sự bình thản, bộ vest xám tro được là phẳng phiu không một nếp nhăn, như thể cô đến đây để dự một cuộc họp đối tác chứ không phải một buổi giải trình trước cơ quan điều tra. Nhưng ánh mắt cô, khi lướt qua Diệp Khanh rồi dừng lại ở Bách Du trong một khoảnh khắc dài hơn cần thiết, đã không còn giữ được vẻ sắc bén tự tin như những lần gặp trước.
"Tôi đã nói rồi, tôi không còn liên quan gì đến Vạn Hoa Cao Nguyên từ ba năm trước." Cô mở lời trước khi được hỏi, giọng dứt khoát. "Việc một nhân viên cũ nào đó khai bừa để giảm nhẹ tội cho bản thân, tôi không có trách nhiệm phải gánh thay."
"Ông Cung Vĩnh Vượng không phải nhân viên cũ, bà Trâm." Vị cán bộ điều tra đáp, giọng nghiêm khắc, đẩy một tập hồ sơ dày qua mặt bàn. "Và đây cũng không chỉ là lời khai của một mình ông ấy."
Bảo Trâm liếc qua tập hồ sơ, môi cô nhếch lên một nụ cười mỏng. "Vài dòng địa chỉ trùng hợp và một bản kê góp vốn cũ không chứng minh được gì cả. Tôi từng đầu tư vào rất nhiều nơi, không có nghĩa tôi kiểm soát tất cả."
"Vậy còn những email được trích xuất từ máy chủ của Vạn Hoa Cao Nguyên thì sao?" Vị cán bộ điều tra lật sang một trang khác, đọc chậm rãi từng dòng. "Chỉ đạo cụ thể về việc lập hóa đơn khống cho tiệm Diệp Sương, gửi đi từ đúng địa chỉ email cá nhân bà vẫn dùng để giao dịch với Lụa Là Sự Kiện, cùng thời điểm, cùng máy chủ. Bà có muốn giải thích thêm không?"
Lần này khoảng lặng kéo dài hơn hẳn. Bảo Trâm ngồi thẳng lưng, hai tay đan chặt vào nhau trên bàn, nhưng những đốt ngón tay cô đã bắt đầu trắng bệch.
Diệp Khanh, ngồi đối diện, không chờ cán bộ điều tra tiếp tục. Cô lên tiếng, giọng nhẹ nhưng rõ từng chữ, như thể đã tập luyện câu này trong đầu suốt nhiều đêm mất ngủ. "Trâm, tôi không hỏi cậu về hóa đơn nữa. Tôi muốn hỏi cậu một chuyện khác." Giọng cô hạ xuống, nhỏ hơn nhưng nặng hơn gấp bội. "Cách đây không lâu, tôi tìm được một bức thư anh Du để lại cho mẹ tôi giữ hộ trước ngày anh ấy bay, một bức thư nói rằng anh ấy sẽ đợi tôi. Bức thư đó không đến được tay tôi, vì mẹ tôi khi ấy cũng đang bệnh nặng, có lẽ đã quên mất, và tôi không trách bà vì điều đó. Nhưng cậu thì khác, Trâm. Đêm hôm đó, ai đã cầm điện thoại của tôi trong lúc tôi ngủ gục ở hành lang bệnh viện? Cậu có dám nhìn thẳng vào mắt tôi mà trả lời câu đó không?"
Câu hỏi ấy, khác hẳn những lần trước, không còn mang tính chất buộc tội gay gắt, mà mang một nỗi đau trần trụi đến mức khiến cả căn phòng như lặng hẳn đi. Bảo Trâm ngồi đó, môi cô mím chặt, và lần đầu tiên, Diệp Khanh nhìn thấy một vệt ẩm bất chợt dâng lên nơi khóe mắt người bạn cũ, dù cô ta cố ngẩng cao đầu để nó không rơi xuống.
Không ai nói gì trong một lúc lâu. Chiếc đồng hồ treo tường tích tắc đều đều. Bách Du siết chặt tay Diệp Khanh dưới gầm bàn. Việt Bằng ngồi im, cây bút ngừng hẳn trên trang giấy.
Cuối cùng, Bảo Trâm cũng lên tiếng. Giọng cô không còn sắc bén nữa. Nó vỡ ra, từng chữ một, như một con đê đã cố giữ quá lâu.
"Được rồi." Cô nói. "Tôi thừa nhận. Tôi là người đứng sau mọi chuyện."
Cô ngẩng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Diệp Khanh, rồi chuyển sang Bách Du, dừng lại đó một nhịp dài trước khi nói tiếp. "Tôi đã dựng lên Vạn Hoa Cao Nguyên với mục đích rõ ràng ngay từ đầu, nhắm vào những tiệm hoa nhỏ trên phố Xuân Hương, trong đó có Diệp Sương, để dần dần loại bỏ đối thủ cạnh tranh, mở đường cho Lụa Là Sự Kiện độc chiếm thị trường sự kiện cưới trong khu vực, đặc biệt là sau khi dự án chỉnh trang khiến giá trị thương mại của con phố này tăng vọt. Tôi cũng là người đã bảo Vượng làm mờ những bản sao hồ sơ góp vốn cũ, phòng khi có ai đó lần ra manh mối trước khi tôi kịp chuẩn bị."
Cô dừng lại, hít một hơi sâu, hai tay siết chặt đến mức móng tay hằn cả vào da. "Còn về chuyện năm năm trước, đúng, tôi cũng là người đã gửi tin nhắn giả mạo cho anh Du đêm hôm đó, dùng chính điện thoại của Diệp Khanh khi cô ấy ngủ quên ở bệnh viện. Tôi đã nói dối Diệp Khanh rằng anh Du chủ động muốn chấm dứt mọi thứ. Tôi làm tất cả những điều đó, vì tôi đã yêu anh Du từ rất lâu, nhưng chưa bao giờ có được một cơ hội thực sự, trong khi Diệp Khanh có được mọi thứ một cách quá dễ dàng."
Diệp Khanh ngồi lặng người, dù đã linh cảm được phần lớn sự thật từ trước, nhưng khi nghe chính miệng Bảo Trâm thừa nhận toàn bộ, một nỗi đau nhói lên nơi sống mũi, cổ họng cô nghẹn cứng đến mức không thể nuốt xuống. Bách Du ngồi cạnh, tay anh nắm chặt lấy tay Diệp Khanh dưới gầm bàn, như một sự chia sẻ âm thầm nhưng đầy sức mạnh, ngón tay anh cũng đang run lên không kém.
"Trâm, tại sao cậu lại có thể làm những chuyện tàn nhẫn như vậy?" Diệp Khanh hỏi, giọng khàn đi, hai tay bấu chặt vào mép bàn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. "Chúng ta từng là bạn bè, từng cùng nhau trải qua biết bao kỷ niệm thời sinh viên. Cậu có bao giờ nghĩ đến những gì tôi và anh Du đã phải chịu đựng suốt năm năm qua không? Có bao giờ cậu nghĩ đến mẹ tôi, người đã mang theo một bức thư không bao giờ hiểu nổi vì sao lại nằm trong ngăn kéo của mình, cho đến tận lúc nhắm mắt?"
Nhắc đến mẹ, giọng Diệp Khanh vỡ ra. Đó là câu hỏi cô không định hỏi, nhưng nó tự trào ra từ một nơi sâu thẳm mà cô chưa từng biết mình còn giữ.
Bảo Trâm im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô lộ ra một chút gì đó gần giống với sự hối hận, nhưng ngay sau đó lại bị che lấp bởi sự cay đắng đã ăn sâu vào con người cô suốt nhiều năm. "Tôi không mong cậu hiểu cảm giác của tôi đâu, Diệp Khanh. Cậu chưa bao giờ phải đứng nhìn người mình yêu dành hết sự chú ý cho người khác, chưa bao giờ phải sống trong bóng tối của sự so sánh suốt nhiều năm trời. Cậu không biết cảm giác đứng sau lưng hai người bọn cậu ở mọi buổi họp nhóm, mọi chuyến đi chơi, chỉ để nghe người ta hỏi 'ơ, Trâm cũng đi à' như thể sự có mặt của tôi là một điều bất ngờ."
"Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có quyền phá hủy cuộc sống của người khác." Bách Du lên tiếng, giọng nghiêm khắc nhưng vẫn giữ được sự kiềm chế cần thiết. "Trâm, những gì cậu làm không chỉ gây tổn thương cho Diệp Khanh và tôi suốt năm năm, mà còn cho mẹ tôi, người đã day dứt suốt nhiều tuần qua vì tin vào những lời cậu nói tại sân bay năm đó. Và còn cho biết bao tiệm hoa nhỏ khác đã trở thành nạn nhân của công ty cậu dựng lên, những người thậm chí còn không có cơ hội được ngồi trong căn phòng này để đòi lại công bằng như Diệp Khanh hôm nay. Cậu cần phải chịu trách nhiệm cho tất cả những điều đó."
Vị cán bộ điều tra tiếp tục ghi nhận lời khai, xác nhận các tình tiết liên quan đến hành vi lừa đảo tài chính có tổ chức và hành vi cố ý làm giả, che giấu tài liệu, đồng thời thông báo về việc sẽ khởi tố vụ án theo đúng quy định pháp luật, với các tội danh liên quan đến lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu. Bảo Trâm, sau khi thừa nhận toàn bộ hành vi, ngồi lặng đi trên ghế, đôi vai từng thẳng tắp kiêu hãnh giờ trĩu hẳn xuống, như thể toàn bộ lớp vỏ bọc bình thản mà cô dày công xây dựng suốt buổi làm việc cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn, không còn gì để dựng lại.
Tin tức về vụ việc, sau khi cơ quan chức năng công bố kết quả điều tra ban đầu, nhanh chóng lan truyền khắp khu vực phố Xuân Hương và cả cộng đồng kinh doanh sự kiện cưới trong thành phố. Nhiều khách hàng đã ký hợp đồng với Lụa Là Sự Kiện lập tức yêu cầu hủy bỏ hợp đồng, các đối tác kinh doanh cũng nhanh chóng cắt đứt quan hệ để tránh liên đới. Công ty một thời hào nhoáng của Bảo Trâm rơi vào tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Diệp Khanh và Bách Du rời khỏi cơ quan điều tra khi trời đã ngả về chiều, ánh nắng nhạt xuyên qua màn sương mỏng phủ lên con phố quen thuộc. Cả hai đứng lặng lẽ bên nhau một lúc lâu, không ai nói gì, chỉ đơn giản tận hưởng cảm giác nhẹ nhõm sau khi toàn bộ gánh nặng đè nén suốt nhiều tuần qua cuối cùng cũng được giải tỏa.
"Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi." Diệp Khanh nói, giọng cô mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một nỗi buồn khó tả khi nghĩ đến quãng thời gian đã mất vì những âm mưu của người bạn cũ.
"Chuyện về khoản nợ và công ty lừa đảo thì đã kết thúc." Bách Du nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự dịu dàng sâu sắc. "Nhưng anh nghĩ, giữa chúng ta, có lẽ vẫn còn nhiều điều cần được nói ra, được giải tỏa một cách trọn vẹn, để cả hai có thể thực sự bước tiếp về phía trước."
Diệp Khanh gật đầu, trong lòng cô cảm nhận được rằng, dù sự thật về những âm mưu đã được phơi bày, hành trình hàn gắn giữa cô và Bách Du vẫn còn một chặng đường phía trước, cần được cả hai cùng nhau bước đi một cách chậm rãi, chân thành, để có thể thực sự chữa lành những vết thương đã tồn tại suốt năm năm qua.
Trên đường về, cả hai ghé qua quán cà phê nhỏ nơi họ từng ngồi trò chuyện sau lễ khởi công dự án. Không gian quen thuộc ấy, lần này, mang một ý nghĩa khác hẳn, không còn là nơi để dò xét, thăm dò lẫn nhau, mà trở thành chốn để cả hai có thể thực sự lắng nghe, thực sự mở lòng. Diệp Khanh ngồi đối diện Bách Du, hai tay ôm lấy tách trà nóng, ánh mắt cô nhìn ra khoảng sân ngoài trời nơi hoa dã quỳ vẫn đang khoe sắc vàng rực dưới nắng chiều.
"Em vẫn chưa hết bàng hoàng." Cô nói, giọng nhỏ nhẹ. "Suốt năm năm qua, em cứ nghĩ mình đã hiểu rõ mọi chuyện, đã chấp nhận được sự thật rằng anh chủ động rời xa em. Giờ biết được sự thật hoàn toàn khác, em không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay nên tiếc nuối cho khoảng thời gian đã mất."
"Anh cũng có cảm giác tương tự." Bách Du đáp, tay anh nhẹ nhàng đặt lên tay cô trên bàn. "Nhưng anh nghĩ, thay vì tiếc nuối quá khứ, chúng ta nên trân trọng hiện tại, trân trọng cơ hội được ở bên nhau một lần nữa, dù nó đến muộn hơn năm năm so với những gì lẽ ra đã có thể."