Chương 18
Chương 18 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
Lựa Chọn Của Bách Du
Ba ngày sau cuộc trò chuyện đầu tiên với mẹ, Bách Du dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để cùng Việt Bằng rà soát lại toàn bộ hồ sơ, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trong khi thời hạn mười bốn ngày vẫn đang trôi qua từng chút một. Anh cũng tranh thủ ghé qua tiệm hoa mỗi buổi tối, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ phụ Diệp Khanh dọn dẹp, đôi khi mang theo vài món ăn nhẹ để cô không quên bữa giữa lúc quá bận rộn lo lắng.
Ngô Thục Vân tìm đến gặp con trai lần thứ hai chỉ ba ngày sau cuộc trò chuyện đầu tiên, lần này với vẻ mặt còn nghiêm nghị hơn. Bà mang theo một tách trà tự tay pha, đặt xuống bàn trước mặt Bách Du như một cử chỉ hòa hoãn, nhưng lời nói của bà lại không hề mang chút mềm mỏng nào.
"Mẹ nghe Trâm kể, dạo này con vẫn tiếp tục giúp đỡ con bé Diệp Khanh, còn thuê cả luật sư điều tra chuyện làm ăn của người ta." Giọng bà đầy vẻ trách móc. "Con có biết làm vậy sẽ ảnh hưởng thế nào đến uy tín của con trong mắt các đối tác dự án không? Người ta sẽ nghĩ gì khi thấy kiến trúc sư trưởng lại đi can thiệp vào chuyện tranh chấp thương mại của một cá nhân?"
"Mẹ, đây không phải chuyện can thiệp vô cớ." Bách Du đáp, hai tay đút túi quần, cố giữ giọng bình tĩnh dù đã bắt đầu thấy đuối sức trước những áp lực liên tục từ mẹ. "Đây là chuyện một công ty có dấu hiệu lừa đảo, cố tình dùng hợp đồng mập mờ để chiếm đoạt tài sản của người khác. Nếu con biết mà không làm gì, con sẽ không thể sống yên ổn với lương tâm mình."
"Con lúc nào cũng vậy, luôn đặt lý tưởng lên trên thực tế." Ngô Thục Vân lắc đầu, giọng bà pha lẫn sự bất lực. "Mẹ chỉ muốn con có một cuộc sống ổn định, không phải lo lắng những chuyện thị phi phức tạp như vậy."
"Mẹ, con cần hỏi mẹ một câu, và con mong mẹ trả lời thật lòng." Bách Du nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng anh trở nên nghiêm túc chưa từng có. "Năm năm trước, ngoài việc khuyên con nên tôn trọng quyết định của Diệp Khanh, mẹ có làm gì khác nữa không? Có phải mẹ biết điều gì đó về tin nhắn con nhận được đêm hôm đó mà không nói cho con biết?"
Ngô Thục Vân sững người, ánh mắt bà thoáng qua một sự bối rối rõ rệt hơn lần trước, khiến Bách Du càng thêm chắc chắn rằng mẹ mình đang giấu diếm điều gì đó. "Con hỏi vậy là có ý gì? Mẹ đã nói rồi, mẹ không biết gì về chuyện tin nhắn cả."
"Mẹ, con vừa phát hiện ra nhiều bằng chứng cho thấy tin nhắn đó có thể không phải do Diệp Khanh gửi, mà do một người khác giả mạo." Bách Du nói thẳng, các ngón tay xiết lại thành nắm đấm trên đầu gối. "Nếu mẹ biết bất cứ điều gì liên quan đến chuyện này, dù nhỏ nhặt đến đâu, con mong mẹ nói ra ngay bây giờ, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến cả cuộc đời con."
Ngô Thục Vân im lặng hồi lâu, hai tay bà siết chặt lấy nhau trong lòng, gương mặt bà hiện lên một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng, bà thở dài, giọng bà trở nên nhỏ hơn, chứa đựng một sự hối hận khó diễn tả. "Mẹ không biết chính xác chuyện tin nhắn, nhưng... mẹ nhớ, trước ngày con đi, Bảo Trâm có đến gặp mẹ, kể rằng con bé Diệp Khanh đang rất mệt mỏi vì chuyện của mẹ nó, khuyên mẹ nên nói với con đừng cố liên lạc làm phiền con bé thêm nữa, để nó yên tâm chăm sóc mẹ. Mẹ khi đó chỉ nghĩ đơn giản là một lời khuyên tốt bụng, nên đã nói lại với con những lời tương tự tại sân bay."
Bách Du siết chặt nắm tay, cảm giác như mọi mảnh ghép cuối cùng đang dần khớp lại với nhau, vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự thao túng tinh vi mà Bảo Trâm đã thực hiện suốt năm năm trước. Không chỉ tin nhắn giả mạo, không chỉ bức thư bị chặn lại, mà ngay cả những lời khuyên của mẹ anh tại sân bay, thời điểm quyết định cuối cùng đẩy anh lên chuyến bay mà không quay lại tìm Diệp Khanh, cũng đã bị Bảo Trâm gián tiếp tác động.
"Mẹ, những lời khuyên đó của Trâm, chúng đã góp phần khiến con tin rằng Diệp Khanh thực sự muốn chấm dứt mọi thứ." Bách Du nói, quai hàm bạnh ra, vừa đau lòng vừa tức giận. "Con và Diệp Khanh đã phải sống với một hiểu lầm khủng khiếp suốt năm năm qua, chỉ vì sự can thiệp có chủ đích của một người mà cả hai chúng con từng tin tưởng là bạn."
"Mẹ... mẹ thật sự không biết chuyện lại nghiêm trọng đến vậy." Ngô Thục Vân cúi đầu, giọng bà run lên vì hối hận. "Nếu mẹ biết Trâm có ý đồ xấu, mẹ đã không bao giờ nghe theo lời khuyên đó."
Bách Du nhìn mẹ, trong lòng anh vẫn còn nhiều cảm xúc lẫn lộn, nhưng anh hiểu rằng, mẹ anh, dù có phần nào vô tình góp phần vào chuỗi sự kiện đau lòng ấy, cũng chỉ là một nạn nhân khác của sự thao túng tinh vi từ Bảo Trâm, không phải là người chủ mưu thực sự. Anh không muốn dồn hết trách nhiệm lên vai mẹ trong lúc này, khi mục tiêu quan trọng nhất vẫn là cứu lấy tiệm hoa của Diệp Khanh và làm sáng tỏ toàn bộ sự thật.
"Mẹ, con mong mẹ hiểu, con đã quyết định sẽ ở bên cạnh Diệp Khanh, không chỉ vì tình cảm cũ, mà vì con tin cô ấy xứng đáng có được một lời giải thích rõ ràng, một sự công bằng sau tất cả những gì cô ấy đã phải chịu đựng." Bách Du nói, giọng anh kiên định hơn bao giờ hết. "Con mong mẹ có thể ủng hộ quyết định này của con, nhưng dù mẹ có đồng ý hay không, con cũng sẽ không thay đổi."
Ngô Thục Vân nhìn con trai, trong ánh mắt bà giờ đây không còn sự phản đối gay gắt như trước, thay vào đó là một nỗi ân hận sâu sắc xen lẫn sự cảm phục trước sự kiên định của con. "Mẹ cần thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện, Bách Du à. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ không cản trở con nữa."
Trước khi mẹ rời đi, Bách Du giữ bà lại thêm một lúc, giọng anh dịu dàng hơn hẳn so với sự căng thẳng ban đầu của cuộc trò chuyện. "Mẹ, con không trách mẹ đâu. Con biết mẹ cũng chỉ là một nạn nhân khác trong chuyện này, cũng bị lợi dụng lòng tin giống như con và Diệp Khanh." Anh nắm lấy tay mẹ, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong đó. "Con chỉ mong, từ giờ trở đi, mẹ có thể cho Diệp Khanh một cơ hội, nhìn nhận cô ấy bằng con người thật của cô ấy, thay vì qua những định kiến cũ."
Ngô Thục Vân gật đầu, đôi mắt bà ngấn lệ. "Mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ cũng không muốn tiếp tục là rào cản giữa con và hạnh phúc của chính con nữa." Bà rời đi sau đó, dáng vẻ có phần nhẹ nhõm hơn so với lúc mới đến, dù trong lòng vẫn còn nhiều điều cần phải tự mình sắp xếp lại.
Sau cuộc trò chuyện với mẹ, Bách Du lập tức liên hệ với Việt Bằng, kể lại toàn bộ thông tin mới vừa thu thập được, bao gồm cả chi tiết về việc Bảo Trâm đã chủ động tiếp cận mẹ anh trước ngày anh lên máy bay. Việt Bằng ghi chú cẩn thận, nhận định đây là một mắt xích quan trọng, giúp củng cố thêm bức tranh toàn cảnh về động cơ và cách thức hành động của Bảo Trâm trong cả hai sự kiện, quá khứ lẫn hiện tại.
"Với những gì thu thập được, tôi nghĩ mình đã có đủ cơ sở để chuẩn bị cho một cuộc đối chất chính thức, có sự chứng kiến của các bên liên quan, kể cả đại diện chính quyền nếu cần thiết." Việt Bằng nói qua điện thoại, giọng anh đầy tự tin. "Nhưng chúng ta cần hoàn tất việc thu thập bằng chứng cụ thể liên quan đến hợp đồng khống trước, đó mới là yếu tố quyết định để bảo vệ tiệm hoa của Diệp Khanh trước thời hạn mười bốn ngày." Anh nói thêm, giọng nhẹ nhõm hẳn, rằng chính chiếc hộp thiếc biên lai Diệp Khanh vẫn cẩn thận giữ lại suốt hơn một năm qua — thói quen tưởng chừng rườm rà mà cô thừa hưởng từ mẹ — mới là thứ giúp anh đối chiếu ra từng khoản khống chính xác đến từng cành hoa, từng ngày giao hàng, một bằng chứng sống động mà không tập hồ sơ giấy tờ nào phía công ty kia có thể chối cãi nổi.
"Tôi hiểu." Bách Du đáp, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, hướng về phía con phố Xuân Hương đang chìm trong bóng tối. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, cần phải hành động nhanh hơn."
Trước khi tắt đèn đi ngủ, anh nhắn cho Diệp Khanh một tin nhắn ngắn, kể sơ qua về việc hồ sơ pháp lý đã gần như hoàn tất, dặn cô yên tâm nghỉ ngơi. Lần này, chỉ vài phút sau, anh nhận được phản hồi, không dài nhưng đủ khiến anh mỉm cười nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh. Em cũng đang cố gắng giữ vững tinh thần." Đó là tin nhắn dài nhất anh nhận được từ cô kể từ khi cô bắt đầu thu mình lại, và với anh, đó cũng là một dấu hiệu nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, cho thấy bức tường phòng thủ giữa họ đang dần được nới lỏng.
Đêm đó, Bách Du ngồi một mình trong căn hộ, nhìn lại toàn bộ hành trình đã đi qua kể từ ngày gặp lại Diệp Khanh. Anh cảm thấy một sự quyết tâm mãnh liệt đang trỗi dậy trong lòng, không chỉ để cứu lấy tiệm hoa của cô, mà còn để chuộc lại những năm tháng đã mất, những hiểu lầm đau lòng đã khiến cả hai phải sống trong dằn vặt suốt thời gian dài. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng lần này, anh sẽ không để bất kỳ điều gì, dù là khoảng cách địa lý, áp lực gia đình, hay sự thao túng tinh vi của kẻ xấu, có thể chia cắt anh khỏi người con gái anh chưa bao giờ thực sự ngừng yêu thương.