Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Người Cũ Xuất Hiện

Buổi tiệc chiêu đãi sau lễ khởi công được tổ chức ngay tại một nhà hàng gần quảng trường, quy tụ đại diện chính quyền, nhà tài trợ, đội ngũ dự án và một số doanh nghiệp địa phương có liên quan đến hoạt động thương mại trên phố Xuân Hương. Diệp Khanh không định tham dự, nhưng ban tổ chức đã gửi lời mời riêng, xem cô như một trong những gương mặt đại diện tiêu biểu của các hộ kinh doanh truyền thống trong khu vực.

Cô đến muộn hơn một chút, khoác chiếc váy len màu nâu đất giản dị nhưng thanh lịch, tóc xõa nhẹ nhàng thay vì buộc cao như thường ngày. Vừa bước vào sảnh tiệc, ánh mắt cô lập tức chạm phải một khung cảnh khiến tim cô hẫng đi một nhịp: Bách Du đang đứng trò chuyện với một nhóm người, và ngay cạnh anh, một người phụ nữ mặc bộ váy đỏ rực nổi bật giữa đám đông, tay khoác hờ vào cánh tay anh với vẻ thân mật đầy chủ ý.

Diệp Khanh khựng lại vài giây, cố nhận diện gương mặt quen thuộc ấy. Phải mất một lúc, ký ức mới ùa về rõ ràng — đó là Tạ Bảo Trâm, người bạn học cùng nhóm với cô và Bách Du thời đại học, người vẫn hay xuất hiện trong những buổi họp nhóm, những chuyến dã ngoại tập thể năm nào. Trâm giờ đây trông sang trọng và tự tin hơn nhiều so với hình ảnh cô sinh viên rụt rè trong ký ức của Diệp Khanh, mái tóc uốn xoăn nhẹ, trang điểm tinh tế, toát lên khí chất của một người phụ nữ thành đạt trong giới kinh doanh sự kiện cưới cao cấp.

"Diệp Khanh, lâu quá không gặp!" Bảo Trâm là người nhận ra cô trước, giọng nói vồn vã bước đến, ôm nhẹ vai Diệp Khanh theo kiểu chào hỏi xã giao của giới thượng lưu. "Không ngờ gặp lại cậu ở đây, nghe nói cậu vẫn giữ tiệm hoa của dì Yên à?"

"Ừ, mình vẫn giữ." Diệp Khanh đáp, cố giữ vẻ bình thản, dù trong lòng không tránh khỏi cảm giác dè chừng trước sự nhiệt tình có phần thái quá của người bạn cũ.

"Vậy là tốt rồi, giữ được nghề truyền thống của gia đình không phải ai cũng làm được." Bảo Trâm mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua Diệp Khanh một cách tinh tế, như đang đánh giá từ đầu đến chân. "Mình thì giờ mở công ty tổ chức sự kiện cưới, Lụa Là Sự Kiện, cậu có nghe tên chưa? Cũng là đối thủ cạnh tranh với cậu đấy, haha."

Câu nói tưởng như đùa cợt ấy lại mang theo một sắc thái khó chịu mà Diệp Khanh nhận ra ngay lập tức. Cô gật đầu xã giao, không muốn kéo dài cuộc trò chuyện. "Nghe nói bên cậu làm ăn khá lắm."

"Cũng tạm ổn." Bảo Trâm cười, rồi quay sang khoác tay Bách Du chặt hơn một chút, ánh mắt cô liếc nhìn Diệp Khanh đầy hàm ý. "Anh Du với mình cũng mới liên lạc lại được ít lâu nay thôi, từ hồi anh ấy về nước làm dự án này. May mắn ghê, không ngờ vẫn còn giữ liên lạc sau bao nhiêu năm."

Diệp Khanh nhìn sang Bách Du, quan sát phản ứng của anh trước lời giới thiệu đầy chủ ý ấy. Anh khẽ nhíu mày, có vẻ không thoải mái với cách Bảo Trâm thể hiện sự thân mật, nhưng vì đang trong không gian giao tiếp xã hội, anh cũng không tiện gạt tay cô ra một cách quá lộ liễu.

"Trâm, em đừng nói quá lên, hai đứa mình chỉ mới gặp lại nhau vài lần qua công việc thôi." Bách Du lên tiếng, giọng anh có phần cứng nhắc, cố tạo khoảng cách nhưng vẫn giữ phép lịch sự cần thiết.

"Ơ, anh nói vậy em buồn đó." Bảo Trâm phụng phịu, nhưng ánh mắt cô khi liếc sang Diệp Khanh lại không hề có chút tổn thương nào, thay vào đó là một sự dò xét sắc bén đến rợn người.

Cuộc trò chuyện chỉ kéo dài thêm vài phút trước khi có người khác đến chào hỏi Bách Du, tạo cơ hội cho Diệp Khanh khéo léo rút lui. Cô di chuyển đến khu vực bàn tiệc, lấy một ly nước cam, đứng một mình gần cửa sổ nhìn ra khoảng sân ngoài trời, cố gắng lấy lại bình tĩnh sau cuộc chạm mặt bất ngờ.

Cô nhớ lại, hồi đại học, Bảo Trâm vốn không phải là người nổi bật trong nhóm bạn, luôn lặng lẽ đứng phía sau, ít khi chủ động bắt chuyện, thường chỉ góp mặt trong những buổi họp nhóm vì tính chất công việc chung. Diệp Khanh khi đó chưa từng nghĩ nhiều về cô bạn ấy, chỉ đơn giản xem là một người quen bình thường trong vòng bạn bè rộng lớn của thời sinh viên. Cô không hề hay biết, đằng sau vẻ trầm lặng ấy, là một trái tim đang âm thầm chịu đựng những cơn sóng ghen tị dữ dội mỗi khi nhìn thấy cô và Bách Du bên nhau.

Nhìn lại, có lẽ đã từng có những dấu hiệu nhỏ mà Diệp Khanh vô tình bỏ qua: những lần Bảo Trâm tình nguyện giúp đỡ một cách quá nhiệt tình, những ánh mắt thoáng qua đầy phức tạp mỗi khi thấy Bách Du âu yếm cô giữa đám đông bạn bè, những câu nói bâng quơ mang chút mỉa mai mà khi đó cô chỉ nghĩ đơn thuần là tính cách thẳng thắn của bạn mình. Giờ đây, khi nhìn lại toàn bộ bức tranh, những mảnh ghép rời rạc ấy dường như đang dần kết nối lại với nhau, vẽ nên một hình ảnh hoàn toàn khác về người bạn cũ mà cô từng tin tưởng.

"Cậu vẫn hay đứng một mình như hồi xưa nhỉ." Giọng Bảo Trâm bất ngờ vang lên ngay sau lưng, khiến Diệp Khanh giật mình quay lại.

"Trâm." Diệp Khanh gật đầu chào, cố giữ vẻ điềm tĩnh.

"Mình chỉ muốn nói với cậu một chuyện thôi, coi như bạn cũ nhắc nhở nhau." Bảo Trâm bước lại gần hơn, giọng cô hạ thấp, không còn vẻ vồn vã ban nãy mà thay vào đó là một sắc thái lạnh lùng, sắc bén. "Anh Du bây giờ không còn là cậu sinh viên nghèo ngày xưa nữa, anh ấy có sự nghiệp, có vị trí, có tương lai rõ ràng. Mình nghĩ cậu không nên vì chút tình cảm cũ mà làm ảnh hưởng đến công việc của anh ấy ở đây."

"Mình không hiểu ý cậu là gì." Diệp Khanh nhíu mày, một luồng lạnh chạy dọc cánh tay dù trong phòng tiệc không hề thiếu hơi ấm, sự đe dọa ẩn giấu sau những lời nói tưởng chừng nhẹ nhàng ấy rõ ràng đến mức không thể phớt lờ.

"Ý mình đơn giản thôi." Bảo Trâm nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Diệp Khanh không chút né tránh. "Dự án này quan trọng với thành phố, với sự nghiệp của anh Du. Mình không muốn thấy có bất kỳ điều gì, hay bất kỳ ai, làm anh ấy phân tâm khỏi công việc. Cậu hiểu ý mình chứ?"

Diệp Khanh im lặng một lúc, nhìn thẳng vào mắt người bạn cũ, cố tìm kiếm điều gì đó trong ánh mắt ấy có thể giải thích cho thái độ đầy tính toán này. "Mình với anh Du chỉ là người quen cũ gặp lại vì công việc thôi, Trâm không cần phải lo lắng quá mức như vậy đâu."

"Vậy thì tốt." Bảo Trâm mỉm cười, nụ cười không chạm đến ánh mắt. "Mình chỉ muốn nhắc nhở thôi, dù sao cũng là bạn cũ với nhau, mình không muốn thấy cậu tự làm khó mình vì những chuyện đã qua từ lâu rồi."

Nói xong, cô quay người bước đi, để lại Diệp Khanh đứng đó với hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn. Câu nói cuối cùng của Bảo Trâm, "những chuyện đã qua từ lâu rồi", vang vọng trong đầu cô một cách kỳ lạ, như thể ẩn chứa một hàm ý sâu xa hơn những gì được nói ra bằng lời. Diệp Khanh không thể lý giải được cảm giác bất an đang dâng lên trong lòng, nhưng linh cảm của cô mách bảo rằng, Tạ Bảo Trâm không đơn giản chỉ là một người bạn cũ tình cờ gặp lại.

Từ phía bên kia phòng tiệc, Bách Du dõi mắt theo cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ, dù không nghe rõ nội dung nhưng anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí giữa họ. Khi Bảo Trâm quay lại chỗ anh, nét mặt cô đã trở lại vẻ tươi cười thường thấy, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Anh Du, tối nay xong việc rồi mình đi ăn tối nhé, lâu lắm rồi chưa có dịp ngồi nói chuyện lâu với nhau." Bảo Trâm nói, giọng ngọt ngào.

"Anh còn phải xử lý vài việc dự án, chắc không đi được đâu." Bách Du từ chối khéo léo, ánh mắt anh không khỏi liếc nhìn về phía Diệp Khanh đang đứng một mình gần cửa sổ, gương mặt cô mang một vẻ trầm tư khó hiểu.

Anh không biết chính xác Bảo Trâm đã nói gì với Diệp Khanh, nhưng trong lòng anh bỗng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ, một linh cảm rằng người bạn cũ này không hề đơn giản như vẻ ngoài thân thiện cô vẫn thể hiện.

Anh cố nhớ lại những năm tháng đại học, cố tìm trong ký ức những chi tiết liên quan đến Bảo Trâm mà trước đây anh chưa từng để tâm. Anh nhớ, cô ấy luôn có mặt trong hầu hết những buổi tụ họp của nhóm bạn, luôn chủ động đề nghị giúp đỡ mỗi khi anh gặp khó khăn trong bài tập nhóm, đôi khi còn mang đồ ăn vặt đến tận phòng trọ của anh với lý do rất đỗi bình thường. Khi đó, anh chỉ đơn giản xem đó là sự nhiệt tình của một người bạn tốt, chưa từng mảy may nghĩ đến những tầng ý nghĩa sâu xa hơn ẩn giấu phía sau những cử chỉ ấy.

Kết hợp với manh mối còn dang dở Minh Lãm mới tìm được — một cái tên bị nhòe mất trong hồ sơ góp vốn cũ của Vạn Hoa Cao Nguyên, chỉ còn sót lại một nét gạch mơ hồ — cùng với thái độ khác thường của Bảo Trâm tối nay, Bách Du càng thêm quyết tâm phải tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện, trước khi những nghi vấn trong lòng anh trở thành một sự thật quá muộn màng để có thể cứu vãn bất cứ điều gì. Anh lặng lẽ quan sát Bảo Trâm từ xa, thấy cô đang cười nói rôm rả với vài vị khách mời quan trọng khác, phong thái tự tin, quyến rũ không hề để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, khiến anh càng thêm cẩn trọng, hiểu rằng đối phương lần này không phải là một người dễ dàng bị lật tẩy chỉ qua vài lời chất vấn đơn giản.

Điều khiến anh bất an nhất không phải là những gì Bảo Trâm đã nói, mà là cách cô ấy nói — bình thản đến mức hoàn hảo, như một người đã tập dượt trước mọi câu trả lời cho một tình huống mà cô đã lường trước từ rất lâu. Bách Du chợt nhận ra, có lẽ đêm nay không phải là lần đầu tiên Tạ Bảo Trâm đứng trước anh và Diệp Khanh với một kịch bản đã được chuẩn bị sẵn.

Đã sao chép liên kết chương