Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Gió Tuyết Rơi, Người Xưa Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đêm Trước Chuyến Bay

Sau buổi tiệc chiêu đãi, Diệp Khanh trở về tiệm hoa trong tâm trạng nặng nề. Cô ngồi một mình trong khoảng sân sau, dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn sương mỏng, để tâm trí trôi ngược về đêm trước ngày Bách Du rời Việt Nam, năm năm về trước.

Đêm đó, Diệp Khanh đang ở bệnh viện, ngồi bên giường mẹ trong phòng chăm sóc đặc biệt. Chu Thị Yên vừa trải qua một cơn nguy kịch, bác sĩ phải can thiệp khẩn cấp, và Diệp Khanh, khi đó mới hai mươi ba tuổi, chỉ nghe tiếng máy đo nhịp tim của mẹ kêu đều đều sau cánh cửa mà ngỡ như tiếng đếm ngược cho chính cuộc đời mình. Cô ngồi thu mình trên chiếc ghế nhựa cứng ngoài hành lang, tay run rẩy, đầu óc trống rỗng vì kiệt sức và lo sợ.

Điện thoại của cô, sau nhiều giờ sử dụng liên tục để liên lạc với người thân, gọi taxi, tìm kiếm thông tin về bệnh viện, đã tắt nguồn từ lúc nào cô cũng không nhớ rõ. Cô định về nhà lấy sạc dự phòng nhưng lại không dám rời khỏi bệnh viện, sợ có chuyện gì xảy ra với mẹ trong lúc mình vắng mặt.

Chính lúc đó, Tạ Bảo Trâm xuất hiện, mang theo một giỏ trái cây đến thăm hỏi, với tư cách bạn học chung nhóm năm nào. "Diệp Khanh, cậu nhìn mệt quá, có cần mình giúp gì không?"

"Cảm ơn Trâm đã ghé qua." Diệp Khanh khi đó chỉ đủ sức gật đầu yếu ớt, không còn tâm trí nào để tinh ý nhận ra ánh mắt của Bảo Trâm khi nhìn vào chiếc điện thoại đã tắt nguồn đặt trên đùi cô.

"Điện thoại cậu hết pin rồi à? Để mình cầm về sạc giúp, rồi mai mình mang lại cho cậu, cậu cứ ở đây chăm dì đi, đừng lo gì cả." Bảo Trâm nói, giọng đầy vẻ quan tâm chân thành, khiến Diệp Khanh không mảy may nghi ngờ, chỉ cảm kích gật đầu đưa điện thoại cho cô.

Điều Diệp Khanh không hề hay biết, là ngay trong đêm đó, khi cô thiếp đi vì kiệt sức trên chiếc ghế hành lang bệnh viện, Bảo Trâm đã mang chiếc điện thoại của cô về, không phải để sạc pin như đã nói, mà để đọc qua toàn bộ những tin nhắn, cuộc gọi nhỡ từ Bách Du dồn dập gửi đến trong suốt ba tuần qua, những tin nhắn anh hỏi ý kiến cô về quyết định sang Pháp, những lời anh bày tỏ nỗi lo sợ phải xa cô, những câu hỏi anh mong cô cho một lời khuyên, một sự đồng hành.

Bảo Trâm đọc từng dòng tin nhắn ấy trong căn phòng trọ của mình, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt cô một vẻ phức tạp khó gọi tên, giữa ghen tị, giữa khao khát, giữa một quyết định mà cô biết rõ là sai trái nhưng vẫn không thể ngăn mình thực hiện. Cô đã âm thầm yêu Bách Du từ những ngày đầu đại học, chứng kiến anh và Diệp Khanh dần trở nên thân thiết, rồi yêu nhau, trong khi cô chỉ có thể đứng nhìn từ xa, nuốt trọn nỗi ghen tị vào trong, khoác lên vẻ ngoài một người bạn tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ cả hai.

Đêm đó, với chiếc điện thoại của Diệp Khanh trong tay, Bảo Trâm đã soạn một tin nhắn, cẩn thận lựa chọn từng câu chữ sao cho giống với văn phong của Diệp Khanh nhất có thể, dựa trên những gì cô quan sát được qua nhiều năm quen biết. "Anh cứ đi đi, đừng liên lạc lại nữa, em không muốn cản đường anh. Mẹ em bệnh nặng, em không còn tâm trí nghĩ đến chuyện tình cảm nữa. Coi như mình dừng lại ở đây." Cô gửi tin nhắn ấy đi đúng vào lúc nửa đêm, khi biết chắc Bách Du sẽ đọc được trước giờ ra sân bay vào sáng sớm hôm sau.

Sáng hôm sau, khi Diệp Khanh tỉnh dậy trên chiếc ghế hành lang bệnh viện, cô thấy Bảo Trâm đã đặt chiếc điện thoại đã sạc đầy pin lên bàn bên cạnh, kèm theo một mẩu giấy nhỏ viết vội: "Mình có việc phải đi sớm, điện thoại cậu đây, sạc đầy rồi. Chăm dì cho khỏe nhé." Diệp Khanh, trong cơn mệt mỏi và lo lắng về tình trạng của mẹ, không hề để ý kiểm tra lại lịch sử tin nhắn đã gửi đi trong đêm, chỉ đơn giản cất điện thoại vào túi, tiếp tục vòng quay chăm sóc mẹ trong bệnh viện.

Cùng lúc đó, tại sân bay, Bách Du đọc đi đọc lại tin nhắn ấy trên màn hình điện thoại, tay anh run lên vì bàng hoàng và đau đớn. Anh đã cố gắng gọi lại ngay lập tức, nhưng máy báo thuê bao không liên lạc được, vì lúc đó Diệp Khanh đang trong phòng chăm sóc đặc biệt cùng mẹ, không được phép sử dụng điện thoại. Anh đứng giữa sân bay, giữa dòng người qua lại tấp nập, hai tay siết chặt lấy quai vali đến mức khớp ngón tay trắng bệch, tai ù đặc đến độ không còn nghe rõ tiếng loa thông báo chuyến bay đang gọi tên mình.

Anh đã định hủy chuyến bay, định chạy đến bệnh viện tìm cô ngay lập tức để hỏi cho rõ ràng. Nhưng đúng lúc đó, mẹ anh, Ngô Thục Vân, người cũng có mặt tại sân bay để tiễn con trai, đã nắm lấy tay anh, giọng bà đầy sự kiên quyết pha lẫn xót xa.

"Con à, nếu cô ấy đã quyết định như vậy, con nên tôn trọng lựa chọn của cô ấy. Con đã cố gắng bao nhiêu năm mới có được cơ hội này, đừng vì một chuyện tình cảm mà đánh mất cả tương lai. Nếu duyên phận còn, sau này tự khắc sẽ gặp lại."

Những lời nói ấy, trong hoàn cảnh tâm trạng hỗn loạn tột độ của Bách Du lúc đó, dường như trở thành liều thuốc an ủi duy nhất giúp anh có đủ can đảm bước lên chuyến bay. Anh tự nhủ, có lẽ Diệp Khanh nói đúng, cô đang gánh chịu quá nhiều áp lực từ bệnh tình của mẹ, không còn khả năng để duy trì một mối quan hệ yêu xa đầy bất trắc. Anh chọn tôn trọng điều mà anh tin là quyết định của cô, dù trái tim anh đau đớn đến mức tưởng chừng không thể chịu đựng nổi.

Suốt chuyến bay dài đến Pháp, Bách Du ngồi lặng lẽ bên cửa sổ máy bay, nhìn xuống những đám mây trắng xóa trải dài vô tận, nước mắt anh không rơi nhưng lòng anh đã vụn vỡ thành từng mảnh. Anh không hề biết rằng, ở một nơi cách đó rất xa, người con gái anh vừa để lại phía sau cũng đang trải qua một đêm dài đầy nước mắt, khi cô nghe tin từ chính Bảo Trâm, người đã đến bệnh viện thăm cô vào buổi chiều hôm sau đó, kể lại rằng Bách Du đã nhắn tin nhờ cô chuyển lời, rằng anh chọn sự nghiệp, chọn ra đi mà không muốn cô phải chờ đợi vô vọng, rằng anh mong cô đừng cố gắng liên lạc lại làm gì nữa.

"Diệp Khanh, mình biết tin này khó nghe, nhưng mình nghĩ cậu nên biết sự thật thay vì cứ mãi hy vọng vào một điều không còn tồn tại." Bảo Trâm đã nói như vậy, giọng đầy vẻ chia sẻ, ái ngại, khiến Diệp Khanh không có bất kỳ lý do gì để nghi ngờ.

Diệp Khanh, khi đó vừa phải đối diện với tình trạng sức khỏe nguy kịch của mẹ, vừa phải chấp nhận tin tức tàn nhẫn về việc người mình yêu đã chủ động buông tay, đã suy sụp hoàn toàn trong nhiều tuần sau đó. Cô không còn tâm trí để tìm hiểu thêm, không còn động lực để chất vấn hay xác minh lại bất cứ điều gì, chỉ đơn giản chấp nhận nỗi đau ấy như một phần của số phận, gói ghém nó lại thật kỹ trong một góc sâu của trái tim, rồi tiếp tục bước đi với gánh nặng chăm sóc mẹ bệnh và duy trì tiệm hoa của gia đình.

Những tháng ngày sau đó, Bách Du bắt đầu cuộc sống mới ở Lyon với một trái tim mang đầy vết nứt. Anh vùi mình vào công việc, thường xuyên làm thêm giờ, nhận thêm những dự án khó để không có thời gian rảnh rỗi nghĩ ngợi. Đồng nghiệp ở công ty mới nhận xét anh là một người tài năng nhưng khép kín, hiếm khi chia sẻ chuyện riêng tư, luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người xung quanh. Chỉ có Minh Lãm, người thường xuyên gọi điện hỏi thăm từ Việt Nam, mới biết được phần nào những gì bạn mình đang thực sự trải qua đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy.

Còn Diệp Khanh, sau khi nghe tin từ Bảo Trâm, đã trải qua nhiều tuần chìm trong nỗi đau câm lặng. Cô không dám kể cho ai nghe về chuyện tình cảm đổ vỡ, một phần vì không muốn làm phiền lòng mẹ đang trong giai đoạn điều trị, một phần vì chính cô cũng chưa thể chấp nhận nổi sự thật ấy. Cô học cách giấu nỗi đau sau nụ cười gượng gạo mỗi khi có khách đến tiệm, học cách dồn hết tâm trí vào công việc để không còn thời gian nghĩ về những gì đã mất, một cách đối phó mà, cho đến tận bây giờ, đã trở thành thói quen ăn sâu vào tính cách của cô.

Cả hai người, trong suốt năm năm dài đằng đẵng, đều mang theo một phiên bản sự thật hoàn toàn sai lệch về người kia, được dựng nên một cách tinh vi bởi một người thứ ba mà cả hai đều tin tưởng là bạn tốt. Và giờ đây, khi số phận đưa họ trở lại gặp nhau trên chính con phố cũ, những mảnh vỡ của sự thật bắt đầu dần hé lộ, dù cả hai vẫn chưa thể hình dung được toàn bộ bức tranh đầy đủ đằng sau tấn bi kịch mà họ đã phải gánh chịu.

Diệp Khanh ngồi trong khoảng sân sau nhà, ánh trăng mờ nhạt phủ lên gương mặt cô một lớp ánh sáng lạnh lẽo. Cô không biết chi tiết chính xác về những gì đã xảy ra đêm đó, nhưng trực giác của một người phụ nữ, cộng với những dấu hiệu bất thường gần đây, khiến cô bắt đầu nghi ngờ rằng, câu chuyện chia ly năm xưa của cô và Bách Du có lẽ không đơn giản như những gì cô vẫn luôn tin tưởng suốt năm năm qua.

Đã sao chép liên kết chương