Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Sau đêm thừa nhận cảm xúc thật sự với nhau, mối quan hệ giữa Khang và Diễm Trâm bước sang một giai đoạn mới, tự nhiên và ấm áp hơn hẳn. Những bữa tối chung không còn là nghĩa vụ theo hợp đồng, mà trở thành khoảng thời gian cả hai cùng mong đợi sau một ngày làm việc bận rộn. Những cái chạm tay tình cờ trong bếp, những ánh mắt trao nhau đầy ý nghĩa giữa lúc làm việc — tất cả đều trở nên chân thật hơn bao giờ hết.

"Cô có vẻ vui hơn hẳn dạo này," Hoài Thu nhận xét khi Diễm Trâm ghé qua tiệm bánh vào một buổi sáng, không giấu được nụ cười tủm tỉm khi quan sát bạn mình đang ngân nga một giai điệu vui vẻ trong lúc chuẩn bị bột.

"Thật vậy sao?" Diễm Trâm hỏi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản dù trong lòng không thể phủ nhận sự thay đổi ấy.

"Chị đừng giấu em nữa," Hoài Thu nói, khoanh tay trước ngực với ánh mắt tinh nghịch. "Có chuyện gì xảy ra giữa chị và vị bếp trưởng đó rồi phải không?"

Diễm Trâm đỏ mặt, cuối cùng cũng không thể giấu diếm được người bạn thân thiết nhất của mình. "Có lẽ," cô thừa nhận, giọng cô khẽ khàng nhưng tràn đầy hạnh phúc. "Mọi chuyện đã trở nên phức tạp hơn nhiều so với những gì chị từng dự tính ban đầu."

***

Tại nhà hàng Cẩm Lương, Kiên cũng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Khang — anh trở nên vui vẻ, cởi mở hơn hẳn với đội ngũ nhân viên, không còn giữ khoảng cách lạnh lùng như trước đây. "Tôi phải nói, cô Diễm Trâm thực sự đã mang lại một luồng gió mới cho anh," Kiên nhận xét trong một buổi họp riêng, không giấu được sự vui mừng chân thành cho người bạn đồng nghiệp thân thiết.

"Tôi nghĩ, cậu nói đúng," Khang đáp, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên môi anh. "Tôi chưa từng nghĩ mình có thể cảm thấy như thế này, đặc biệt là sau tất cả những gì xảy ra với gia đình tôi trước đây."

"Vậy anh có định biến mọi chuyện thành sự thật không?" Kiên hỏi thẳng thắn, ánh mắt anh đầy sự chân thành. "Ý tôi là, vượt ra khỏi khuôn khổ của bản hợp đồng ấy?"

Khang im lặng một lúc, cân nhắc câu hỏi trực tiếp ấy. "Tôi đang cố gắng tìm ra cách phù hợp nhất để làm điều đó," anh cuối cùng đáp. "Nhưng tôi cần phải cẩn trọng, đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này khi chú Phát vẫn đang tìm mọi cách để phá hoại mọi thứ."

***

Buổi chiều hôm đó, khi Diễm Trâm đang thử nghiệm một công thức bánh mới tại bếp nhà hàng, một vị khách bất ngờ xuất hiện tại quầy lễ tân, yêu cầu được gặp riêng cô. Khi bước ra, Diễm Trâm không khỏi bất ngờ khi nhận ra đó chính là Hồ Yến Chi, người phụ nữ mà cô đã gặp trong buổi tiệc kỷ niệm trước đây.

"Tôi có thể nói chuyện với cô một chút được không?" Yến Chi hỏi, giọng cô lịch sự nhưng ẩn chứa một sự sắc bén khó nhận ra.

Diễm Trâm gật đầu, dẫn cô đến một góc bàn yên tĩnh trong nhà hàng. "Chị muốn nói về chuyện gì?" cô hỏi, cố gắng giữ giọng mình bình thản dù trong lòng đã bắt đầu cảnh giác.

"Tôi chỉ muốn nói thẳng với cô," Yến Chi nói, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn thẳng vào Diễm Trâm. "Tôi biết rõ mối quan hệ giữa cô và Việt Khang không đơn giản như những gì được công bố trước công chúng. Tôi đã tìm hiểu, và tôi biết, cô chỉ mới xuất hiện trong đời anh ấy đúng vào thời điểm anh ấy cần một người vợ để thừa kế gia sản."

Diễm Trâm cảm thấy trái tim mình thắt lại trước lời buộc tội trực tiếp ấy, nhưng cô cố gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh. "Tôi không hiểu chị đang ám chỉ điều gì," cô đáp, giọng cô cứng rắn hơn cô tưởng.

***

"Tôi không có ý định vạch trần cô trước công chúng, ít nhất là chưa," Yến Chi tiếp tục, giọng cô đầy toan tính. "Nhưng tôi muốn cô hiểu rõ, gia đình tôi và gia đình Việt Khang đã có một thỏa thuận hợp tác kinh doanh quan trọng, và phần thỏa thuận ấy vốn dĩ bao gồm cả việc kết hôn giữa tôi và anh ấy. Cô đang đứng giữa một kế hoạch đã được sắp đặt từ lâu, và tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ trước khi tiếp tục con đường này."

"Đây là quyết định của Việt Khang, không phải của chị hay bất kỳ ai khác," Diễm Trâm đáp, giọng cô kiên quyết dù trong lòng không khỏi hoang mang trước những thông tin mới được tiết lộ. "Nếu anh ấy muốn kết hôn với chị, anh ấy đã làm điều đó từ lâu rồi."

Yến Chi mỉm cười lạnh lùng, đứng dậy chuẩn bị rời đi. "Chúng ta sẽ xem điều đó có còn đúng không, khi sự thật về bản hợp đồng của cô bị phơi bày," cô nói, giọng điệu chứa đựng một lời đe dọa ngầm rõ ràng. "Tôi sẽ không đợi lâu đâu."

Khi Yến Chi rời đi, Diễm Trâm đứng lặng người tại chỗ, cảm nhận được một nỗi lo sợ sâu sắc dâng lên trong lòng. Cô nhận ra, những gì cô và Khang đang cố gắng xây dựng, dù chân thật đến đâu, vẫn đang đứng trước nguy cơ bị phá hủy bởi những âm mưu, toan tính từ những người xung quanh, những người sẵn sàng làm mọi cách để đạt được mục đích riêng của họ.

***

Tối hôm đó, Diễm Trâm quyết định kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Yến Chi cho Khang nghe, dù trong lòng cô không khỏi lo lắng về phản ứng của anh. "Cô ấy nói, gia đình chị ấy và gia đình anh từng có một thỏa thuận hợp tác bao gồm cả việc kết hôn," cô kể, quan sát kỹ lưỡng biểu cảm của Khang.

Khang siết chặt nắm tay, gương mặt anh trở nên căng thẳng rõ rệt. "Đó là chuyện từ nhiều năm trước," anh giải thích, giọng anh đầy sự bực bội. "Bố của Yến Chi từng đề xuất một cuộc hôn nhân sắp đặt để củng cố quan hệ đối tác kinh doanh, nhưng tôi đã từ chối thẳng thừng ngay từ đầu. Tôi không ngờ, cô ấy vẫn còn ôm giữ hy vọng đó cho đến tận bây giờ."

"Cô ấy đe dọa sẽ vạch trần sự thật về bản hợp đồng của chúng ta," Diễm Trâm nói, giọng cô không giấu được sự lo lắng.

Khang trầm ngâm một lúc lâu trước khi lên tiếng, ánh mắt anh chứa đựng một sự quyết tâm mới. "Tôi sẽ tự mình nói chuyện với cô ấy," anh nói. "Tôi cần làm rõ ràng, dứt khoát rằng, giữa tôi và cô ấy không có bất kỳ khả năng nào khác ngoài mối quan hệ đối tác kinh doanh đơn thuần."

"Anh nghĩ điều đó sẽ hiệu quả sao?" Diễm Trâm hỏi, không hoàn toàn tin tưởng vào giải pháp ấy.

"Tôi không chắc," Khang thành thật đáp. "Nhưng tôi sẽ không để cô ấy dùng những lời đe dọa để chi phối cuộc sống của chúng ta. Dù chuyện gì xảy ra, tôi muốn cô biết, tôi sẽ luôn đứng về phía cô."

***

Lời khẳng định chắc chắn ấy phần nào trấn an được Diễm Trâm, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn xua tan nỗi lo lắng đang len lỏi trong lòng. Cô nghĩ đến việc, nếu sự thật về bản hợp đồng thực sự bị phơi bày, không chỉ danh dự của cả hai sẽ bị tổn hại, mà cả những gì họ đã dày công xây dựng — cả về mặt kinh doanh lẫn tình cảm — cũng có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.

"Tôi nghĩ, chúng ta cần chuẩn bị một phương án dự phòng," Diễm Trâm nói, cố gắng suy nghĩ thực tế trước tình huống nguy hiểm này. "Trong trường hợp xấu nhất, nếu sự thật bị lộ ra trước khi anh chính thức được thừa kế."

Khang gật đầu, nắm lấy tay cô với một sự trân trọng sâu sắc. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra giải pháp," anh nói. "Nhưng dù chuyện gì xảy ra, tôi muốn cô biết rõ một điều — những gì tôi cảm nhận dành cho cô không hề liên quan gì đến việc thừa kế hay bản hợp đồng ban đầu. Đó là điều duy nhất tôi chắc chắn tuyệt đối trong tất cả những hỗn loạn này."

Lời khẳng định chân thành ấy giúp Diễm Trâm lấy lại phần nào sự bình tĩnh, dù cô biết rõ, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách hơn nữa đang chờ đợi cả hai, khi những kẻ mang trong mình toan tính riêng tư vẫn không ngừng tìm cách phá hoại hạnh phúc mà họ đang cố gắng gìn giữ.

***

Ngày hôm sau, đúng như lời hứa, Khang chủ động sắp xếp một cuộc gặp riêng với Yến Chi tại văn phòng công ty của cô, quyết tâm chấm dứt dứt khoát mọi hiểu lầm còn tồn đọng từ nhiều năm trước. "Tôi muốn nói rõ ràng, một lần và mãi mãi," anh nói, giọng anh kiên định không chút do dự. "Giữa tôi và cô sẽ không bao giờ có bất kỳ điều gì ngoài mối quan hệ đối tác kinh doanh. Tôi mong cô tôn trọng quyết định đó, và tôn trọng cả mối quan hệ của tôi với Diễm Trâm."

Yến Chi nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt cô ẩn chứa nhiều cảm xúc phức tạp trước khi cuối cùng cũng thở dài, vẻ tự tin lạnh lùng thường ngày dần nhường chỗ cho một sự mệt mỏi hiếm hoi. "Tôi hiểu," cô nói. "Nhưng anh cũng nên hiểu, tôi không hoàn toàn tin rằng những gì giữa anh và cô ấy là thật. Nó xuất hiện quá đúng lúc, quá thuận tiện cho việc thừa kế của anh."

"Đó là điều tôi không thể chứng minh với cô bằng lời nói," Khang đáp, giọng anh trở nên mềm mỏng hơn đôi chút. "Nhưng tôi hy vọng, theo thời gian, cô sẽ tự nhận ra sự thật."

Khi rời khỏi văn phòng của Yến Chi, Khang vẫn không hoàn toàn chắc chắn liệu cuộc trò chuyện ấy có thực sự giúp xoa dịu được mối đe dọa tiềm tàng hay không, nhưng anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi đã thẳng thắn bày tỏ lập trường của mình, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hậu quả nào để bảo vệ những gì anh đang trân trọng nhất trong cuộc đời mình lúc này.

Đã sao chép liên kết chương