Chương 5
Chương 5 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Một tuần sau khi Diễm Trâm chính thức chuyển đến sống tại tòa nhà Zenith, nhịp sống của cô đã dần ổn định theo một guồng quay mới — buổi sáng ở tiệm bánh cùng Hoài Thu, buổi chiều làm cố vấn tráng miệng tại nhà hàng Cẩm Lương, và buổi tối trở về căn hộ chung với Khang, nơi cả hai thường trao đổi qua loa về công việc trước khi ai về phòng nấy.
"Cuối tuần này chúng ta có buổi tiệc kỷ niệm thành lập chuỗi nhà hàng, toàn bộ ban lãnh đạo và đối tác quan trọng đều sẽ tham dự," Khang thông báo trong bữa sáng, giọng anh trở nên nghiêm túc khác thường. "Đây sẽ là lần đầu tiên chúng ta xuất hiện chính thức trước công chúng với tư cách một cặp đôi đính hôn."
Diễm Trâm cảm thấy một chút hồi hộp trước tin tức ấy. "Tôi cần chuẩn bị những gì?" cô hỏi.
"Tôi đã cho người chuẩn bị trang phục phù hợp cho cô," Khang đáp. "Nhưng quan trọng hơn, cô cần chuẩn bị tinh thần, vì sẽ có rất nhiều ống kính máy ảnh, nhiều câu hỏi từ giới truyền thông trong ngành. Chú Phát chắc chắn cũng sẽ có mặt, và ông ấy sẽ không bỏ lỡ cơ hội để tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong câu chuyện của chúng ta."
***
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng, với sự tham dự của hàng trăm khách mời thuộc giới kinh doanh, ẩm thực cao cấp. Khi Diễm Trâm bước vào sảnh tiệc trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc lịch lãm, khoác tay Khang trong bộ vest đen trang trọng, không ít ánh mắt đổ dồn về phía họ với sự tò mò rõ rệt.
"Đây chính là vị hôn thê bí ẩn mà cả giới kinh doanh đang bàn tán suốt tuần qua đấy à?" một phóng viên tạp chí ẩm thực tiến đến gần, không giấu được sự háo hức khi đưa micro về phía cả hai. "Cô có thể chia sẻ đôi chút về câu chuyện tình yêu của mình không?"
Diễm Trâm liếc nhìn Khang trong thoáng chốc trước khi trả lời, cố gắng giữ giọng mình tự nhiên nhất có thể theo đúng kịch bản đã thống nhất. "Chúng tôi gặp nhau qua công việc, và dần nhận ra mình có chung một niềm đam mê sâu sắc với ẩm thực, với sự tỉ mỉ trong từng chi tiết nhỏ nhất," cô đáp, mỉm cười tự nhiên hơn cô tưởng tượng. "Đó là nền tảng khiến chúng tôi xích lại gần nhau."
"Câu trả lời rất tuyệt," Khang thì thầm bên tai cô khi vị phóng viên đã rời đi, ánh mắt anh ánh lên sự tán thưởng chân thành. "Cô có năng khiếu ứng biến đấy."
***
Giữa buổi tiệc, ông Phát tiến đến gần, mang theo một người phụ nữ trẻ trung, sang trọng mà Diễm Trâm chưa từng gặp trước đây. "Việt Khang, để chú giới thiệu, đây là Hồ Yến Chi, con gái của đối tác Hồ Gia Thịnh mà chúng ta vừa ký kết hợp tác chiến lược tháng trước," ông Phát nói, ánh mắt ông ta ánh lên một sự toan tính khó nhận ra.
"Lâu rồi không gặp, Việt Khang," Yến Chi nói, giọng cô ngọt ngào nhưng ẩn chứa một sự thân mật khiến Diễm Trâm không khỏi cảm thấy khó chịu. "Anh vẫn không thay đổi gì mấy nhỉ."
Khang gật đầu chào xã giao, giọng anh giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường lệ. "Chào Yến Chi. Lâu rồi không gặp." Anh quay sang giới thiệu Diễm Trâm với một sự trang trọng có chủ đích. "Đây là Diễm Trâm, vị hôn thê của tôi."
Ánh mắt Yến Chi thoáng sượng lại trong giây lát trước khi cô lấy lại được vẻ điềm tĩnh, nở một nụ cười gượng gạo. "Chúc mừng cả hai," cô nói, dù giọng điệu không hề chứa đựng sự chân thành. "Tôi thực sự bất ngờ, vì trước đây anh và tôi từng được hai gia đình mai mối, tôi cứ nghĩ..."
"Đó là chuyện của quá khứ," Khang ngắt lời, giọng anh trở nên cứng rắn hơn hẳn. "Hiện tại tôi đã có Diễm Trâm."
***
Sau khi Yến Chi cùng ông Phát rời đi, Diễm Trâm không khỏi tò mò trước mối quan hệ vừa được tiết lộ. "Cô ấy từng là..."
"Một cuộc mai mối do gia đình sắp đặt, nhiều năm trước," Khang giải thích ngắn gọn, giọng anh có phần căng thẳng. "Tôi đã từ chối ngay từ đầu, nhưng gia đình cô ấy dường như vẫn chưa từ bỏ ý định đó, đặc biệt là khi việc hợp tác kinh doanh giữa hai công ty đang diễn ra thuận lợi."
Diễm Trâm cảm nhận được một sự phức tạp mới đang len lỏi vào bức tranh vốn đã đủ rối ren của bản hợp đồng này, nhưng cô không nói gì thêm, chỉ gật đầu và tiếp tục đồng hành cùng Khang qua những cuộc trò chuyện xã giao còn lại trong buổi tiệc.
Đến cuối buổi tối, khi cả hai đứng riêng một góc ban công, tận hưởng chút không khí trong lành hiếm hoi giữa sự ồn ào của bữa tiệc, Khang bất ngờ lên tiếng. "Cảm ơn cô, vì tối nay," anh nói, giọng anh chân thành hơn hẳn mọi khi. "Cô đã xử lý mọi tình huống một cách hoàn hảo, kể cả với Yến Chi."
"Tôi chỉ đang làm đúng những gì hợp đồng yêu cầu," Diễm Trâm đáp, dù trong lòng cô cảm nhận được một sự phức tạp khó gọi tên khi nói ra câu ấy.
Khang nhìn cô trong im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh dưới ánh đèn lung linh của thành phố về đêm chứa đựng một điều gì đó sâu sắc hơn những gì bản hợp đồng từng quy định. "Đôi khi tôi tự hỏi," anh nói khẽ, gần như thì thầm, "liệu mọi thứ giữa chúng ta có thực sự chỉ là hợp đồng hay không."
Câu nói ấy khiến Diễm Trâm sững người trong giây lát, trái tim cô đập rộn ràng một cách khó lý giải. Nhưng trước khi cô kịp đáp lại, tiếng gọi của một vị khách mời khác đã cắt ngang khoảnh khắc ấy, để lại cả hai với một câu hỏi còn bỏ ngỏ, treo lơ lửng giữa không trung đêm hôm ấy, báo hiệu rằng ranh giới giữa giả và thật trong bản hợp đồng của họ đã chính thức bắt đầu rạn nứt.
***
Trên đường trở về căn hộ, cả hai ngồi im lặng trong xe, bầu không khí giữa họ trở nên nặng nề bởi câu nói bỏ lửng lúc nãy. Diễm Trâm liếc nhìn Khang qua khóe mắt, thấy anh vẫn giữ ánh mắt tập trung vào con đường phía trước, nhưng những ngón tay siết chặt vô lăng tiết lộ một sự căng thẳng nội tâm mà anh đang cố che giấu.
"Anh có ý gì khi nói câu đó không?" Diễm Trâm cuối cùng phá vỡ sự im lặng, không thể kìm nén được sự tò mò đang thôi thúc trong lòng.
Khang im lặng một lúc lâu trước khi trả lời. "Tôi không chắc," anh thành thật đáp. "Có lẽ, chỉ là một khoảnh khắc bốc đồng sau vài ly rượu. Cô đừng để tâm quá."
Diễm Trâm gật đầu, dù trong lòng không hoàn toàn tin vào lời giải thích ấy. Cô quay ra nhìn cửa sổ xe, ngắm nhìn những dãy đèn thành phố lướt qua trong màn đêm, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc rối bời đang len lỏi trong lòng mình.
***
Khi cả hai về đến căn hộ, Khang bất ngờ dừng lại trước cửa phòng Diễm Trâm, thay vì đi thẳng về phòng mình như thường lệ. "Tôi muốn nói rõ một điều," anh nói, giọng anh nghiêm túc trở lại. "Dù câu nói lúc nãy có ý nghĩa gì đi nữa, tôi không muốn nó làm phức tạp thêm mối quan hệ công việc giữa chúng ta. Cô đã tin tưởng tôi khi ký vào bản hợp đồng đó, và tôi sẽ tôn trọng những điều khoản chúng ta đã thống nhất."
"Tôi hiểu," Diễm Trâm đáp, dù trong lòng cảm thấy một chút hụt hẫng khó gọi tên trước lời giải thích có phần rút lui ấy. "Cảm ơn anh đã nói rõ."
Khang gật đầu, rồi quay người bước về phòng mình, để lại Diễm Trâm đứng một mình trước cửa phòng, tâm trí cô vẫn còn vương vấn câu nói bỏ lửng trên ban công tối hôm đó. Cô bước vào phòng, ngồi xuống giường, nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng về phía thành phố lấp lánh ánh đèn, tự hỏi liệu những gì cô đang cảm nhận có thực sự chỉ là sự bối rối nhất thời, hay đã bắt đầu trở thành một điều gì đó sâu sắc hơn nhiều so với những gì bản hợp đồng từng dự liệu.
Đêm đó, giấc ngủ đến với Diễm Trâm muộn hơn thường lệ, tâm trí cô cứ mãi lặp lại hình ảnh ánh mắt của Khang trên ban công, cùng câu hỏi bỏ ngỏ vẫn còn treo lơ lửng, chưa có lời giải đáp, như một lời tiên tri thầm lặng về những gì sắp sửa xảy đến giữa hai người trong những tháng ngày phía trước.
Ở phòng bên cạnh, Khang cũng không tài nào chợp mắt được. Anh nằm nhìn lên trần nhà, tay vô thức đặt lên ngực nơi trái tim vẫn còn đập nhanh hơn bình thường kể từ khoảnh khắc trên ban công. Suốt nhiều năm qua, anh đã quen với việc kiểm soát mọi cảm xúc của mình, coi chúng như những biến số cần được quản lý chặt chẽ, giống như cách anh vận hành cả một nhà bếp chuyên nghiệp. Nhưng lần đầu tiên, một điều gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của anh đang dần hình thành, và điều đó khiến anh vừa bối rối, vừa không thể phủ nhận một sự háo hức kỳ lạ đang len lỏi trong lòng.
Anh nghĩ đến lời cảnh báo của chính mình dành cho Diễm Trâm lúc nãy — về việc không để những cảm xúc bốc đồng làm phức tạp thêm mối quan hệ hợp đồng giữa họ. Nhưng nằm đó, giữa bóng tối tĩnh lặng của căn hộ, Khang không khỏi tự hỏi, liệu chính bản thân anh có đang cố gắng thuyết phục mình tin vào một điều mà trái tim anh đã sớm biết rõ là không còn đúng nữa hay không.