Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Trước khi Yến Chi kịp mở tập tài liệu để công bố bằng chứng, Khang bất ngờ bước lên phía trước, giọng anh vang vọng khắp sảnh chính với một sự bình tĩnh đầy uy quyền mà anh đã học được qua nhiều năm điều hành nhà hàng. "Tôi nghĩ, mọi người ở đây đến để chứng kiến sự ra mắt của một sản phẩm mới, không phải để nghe những lời cáo buộc thiếu căn cứ," anh nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Yến Chi không hề nao núng.

"Đây không phải là cáo buộc thiếu căn cứ," Yến Chi đáp trả, giọng cô vẫn giữ được sự sắc bén. "Tôi có bằng chứng rõ ràng về khoản tiền bất thường được chuyển vào tài khoản của cô Diễm Trâm."

Khang mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh đến kỳ lạ trước tình huống căng thẳng này. "Nếu cô muốn thảo luận về các khoản thanh toán liên quan đến công việc, tôi sẵn lòng giải thích rõ ràng," anh nói. "Diễm Trâm được nhà hàng Cẩm Lương trả một khoản chi phí tư vấn ban đầu cho vai trò phát triển thực đơn tráng miệng, một quyết định kinh doanh hoàn toàn hợp pháp, minh bạch, được ký kết thông qua hợp đồng lao động chính thức."

***

Lời giải thích khéo léo ấy khiến đám đông xung quanh, đặc biệt là các phóng viên, bắt đầu xì xào bàn tán, một số người tỏ ra hoài nghi trước lời cáo buộc của Yến Chi khi nghe lý giải hợp lý từ phía Khang. Diễm Trâm, dù trong lòng vẫn còn run rẩy, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, đứng vững bên cạnh anh.

"Nếu cô có bất kỳ câu hỏi nào khác về hoạt động kinh doanh của nhà hàng Cẩm Lương, tôi sẵn lòng sắp xếp một buổi làm việc chính thức, thay vì biến buổi lễ khai trương quan trọng này thành nơi để giải quyết những hiểu lầm cá nhân," Khang tiếp tục, giọng anh vẫn giữ vững sự điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự cứng rắn không thể chối cãi.

Yến Chi đứng lặng người trong giây lát, nhận ra rằng, chiến thuật tấn công trực diện của mình đã không đạt được hiệu quả như mong đợi trước sự ứng biến khéo léo của Khang. Ánh mắt cô liếc nhìn về phía ông Phát, tìm kiếm sự chỉ dẫn, nhưng ông ta cũng đang đứng bất động, gương mặt lộ rõ sự thất vọng trước tình huống không diễn ra như kế hoạch.

"Tôi... tôi chỉ muốn đảm bảo mọi thứ đều minh bạch," Yến Chi cuối cùng lúng túng đáp, giọng cô mất đi phần nào sự tự tin ban đầu.

***

"Tôi đánh giá cao sự quan tâm của cô đối với tính minh bạch trong kinh doanh," Khang nói, giọng anh vẫn giữ được sự lịch thiệp dù ẩn chứa một hàm ý sắc bén. "Nhưng tôi tin, cách phù hợp nhất để thể hiện sự quan tâm ấy là thông qua các kênh chính thức, không phải bằng cách làm gián đoạn một sự kiện quan trọng như thế này trước sự chứng kiến của giới truyền thông."

Nhận thấy tình huống đang trở nên bất lợi cho mình, Yến Chi quyết định rút lui trong danh dự còn lại ít ỏi, cất tập tài liệu vào túi xách. "Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi lễ," cô nói, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản trước khi nhanh chóng rời khỏi sảnh chính, để lại đám đông vẫn còn xôn xao bàn tán về tình huống bất ngờ vừa xảy ra.

Khang quay sang các phóng viên, nở một nụ cười tự tin để trấn an tình hình. "Tôi xin lỗi vì sự gián đoạn nhỏ vừa rồi," anh nói. "Bây giờ, hãy để chúng tôi tiếp tục giới thiệu với mọi người những sản phẩm tuyệt vời mà đội ngũ của Diễm Trâm đã dày công chuẩn bị."

Buổi lễ nhanh chóng được nối lại, với sự khéo léo của Khang trong việc xử lý khủng hoảng giúp giảm thiểu tối đa tác động tiêu cực từ sự cố bất ngờ. Nhưng khi mọi thứ dần lắng xuống, Diễm Trâm vẫn không thể xua tan hoàn toàn nỗi lo lắng đang len lỏi trong lòng, biết rõ rằng, đây chỉ mới là khởi đầu của một cuộc chiến gay gắt hơn còn đang chờ đợi phía trước.

***

Sau khi buổi lễ khai trương chính thức kết thúc trong thành công vượt ngoài mong đợi bất chấp sự cố vừa qua, Diễm Trâm và Khang cùng nhau rút lui vào văn phòng riêng để bàn bạc về tình huống nguy hiểm vừa xảy ra. "Chúng ta cần phải tìm ra ai là người đứng sau việc cung cấp thông tin sai lệch cho Yến Chi," Khang nói, giọng anh nghiêm túc, đầy lo lắng.

"Tôi tin chắc, đó là chú Phát," Diễm Trâm đáp, nhớ lại ánh mắt đắc thắng của ông ta trong lúc sự cố diễn ra. "Ông ấy đứng quan sát từ xa, và tôi có thể nhìn thấy rõ sự thất vọng trên gương mặt ông ấy khi mọi chuyện không diễn ra như kế hoạch."

Khang siết chặt nắm tay, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm. "Tôi sẽ không để chuyện này tiếp diễn," anh nói. "Đã đến lúc tôi cần thu thập đầy đủ bằng chứng để đối chất trực tiếp với chú ấy, trước khi ông ấy có thể gây ra thêm bất kỳ tổn hại nào khác cho chúng ta."

***

Kiên, được gọi vào văn phòng để cùng tham gia bàn bạc, không giấu được sự lo lắng trước diễn biến ngày càng phức tạp của tình hình. "Tôi nghĩ, chúng ta cần một chiến lược cẩn trọng hơn," anh góp ý. "Nếu chú Phát đã sẵn sàng dùng đến những chiêu trò như vậy, ông ấy chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây."

"Cậu nói đúng," Khang đáp, trầm ngâm suy nghĩ. "Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần chủ động công khai toàn bộ câu chuyện, trước khi chú ấy có cơ hội bóp méo sự thật theo hướng có lợi cho ông ta."

Diễm Trâm nhìn anh, không giấu được sự lo lắng trước quyết định táo bạo ấy. "Anh có chắc đó là ý tưởng đúng đắn không?" cô hỏi. "Nếu công khai sự thật về nguồn gốc mối quan hệ của chúng ta, liệu điều đó có ảnh hưởng đến khả năng anh được thừa kế hay không?"

"Tôi không biết chắc," Khang thành thật đáp. "Nhưng tôi nghĩ, tốt hơn hết là chúng ta nên kiểm soát câu chuyện của chính mình, thay vì để chú Phát hay Yến Chi bóp méo nó theo hướng bất lợi nhất cho chúng ta."

***

Cả ba dành nhiều giờ đồng hồ để thảo luận về các phương án khả thi, cân nhắc kỹ lưỡng từng bước đi tiếp theo. "Tôi nghĩ, chúng ta nên tiếp cận bà nội trước tiên," Kiên đề xuất. "Bà là người duy nhất có đủ quyền lực và uy tín để bảo vệ Khang trước hội đồng quản trị, và bà xứng đáng được biết sự thật từ chính miệng anh, thay vì từ những nguồn tin không đáng tin cậy."

Khang gật đầu, nhận ra đây là một lời khuyên hợp lý. "Tôi sẽ sắp xếp một cuộc gặp riêng với bà vào ngày mai," anh quyết định. "Đã đến lúc tôi cần thành thật hoàn toàn với bà, dù kết quả có ra sao đi nữa."

Diễm Trâm nắm chặt tay anh, ánh mắt cô tràn đầy sự ủng hộ dù trong lòng không khỏi lo lắng trước những gì sắp phải đối mặt. "Tôi sẽ đi cùng anh," cô nói, giọng cô kiên định. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với sự thật, dù nó có mang lại kết quả gì đi nữa."

Đêm đó, khi cả hai trở về căn hộ sau một ngày đầy biến động, Diễm Trâm và Khang ngồi bên nhau trong im lặng, mỗi người đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng về những gì sắp diễn ra. Dù tương lai còn nhiều bất định, họ đều cảm nhận được rõ ràng một điều — họ sẽ đối mặt với mọi thử thách cùng nhau, không còn là hai cá thể riêng lẻ bị ràng buộc bởi một bản hợp đồng, mà là một cặp đôi thực sự, sẵn sàng chiến đấu vì tình yêu và hạnh phúc mà họ đã cùng nhau xây dựng.

"Anh sợ không?" Diễm Trâm hỏi khẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người, ánh mắt cô tìm kiếm sự chân thành trong câu trả lời của anh.

"Tôi sợ," Khang thành thật thừa nhận, một điều hiếm hoi đối với người đàn ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh, kiểm soát mọi tình huống. "Tôi sợ sẽ đánh mất tất cả những gì bà nội đã dày công xây dựng, sợ làm bà thất vọng. Nhưng tôi sợ hơn cả việc đánh mất cô, đánh mất những gì chân thật nhất mà chúng ta đã cùng nhau tìm thấy."

Diễm Trâm tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng. "Dù chuyện gì xảy ra ngày mai, em muốn anh biết, em không hối hận về bất kỳ điều gì trong hành trình chúng ta đã cùng nhau trải qua," cô nói, lần đầu tiên chuyển sang cách xưng hô thân mật hơn một cách tự nhiên. "Kể cả khi mọi thứ bắt đầu từ một bản hợp đồng, nó đã dẫn em đến với người mà em thực sự yêu thương."

Khang siết chặt tay cô, cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ giữa cơn bão đang chờ đợi phía trước. "Anh cũng vậy," anh đáp, giọng anh tràn đầy sự chân thành. "Dù ngày mai có ra sao, anh sẽ không bao giờ hối tiếc về quyết định đề nghị em bản hợp đồng ấy, vì nó đã mang em đến bên anh."

Họ ngồi bên nhau đến tận khuya, không nói thêm nhiều lời, chỉ đơn giản tận hưởng sự hiện diện của nhau, tích lũy thêm sức mạnh tinh thần cho cuộc đối mặt quan trọng đang chờ đợi vào ngày hôm sau, khi sự thật cuối cùng sẽ được phơi bày trước người quan trọng nhất trong cuộc đời Khang — người phụ nữ đã dành cả cuộc đời để dạy anh biết thế nào là kiên trì, thế nào là yêu thương vô điều kiện.

Đã sao chép liên kết chương