Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Cuối tuần đó, Diễm Trâm chuyển đến căn hộ tầng 15 của tòa nhà Zenith với vỏn vẹn hai chiếc va li chứa quần áo cùng vài món đồ kỷ niệm quý giá. Căn hộ rộng rãi, sang trọng với tầm nhìn bao quát toàn thành phố khiến cô không khỏi choáng ngợp so với căn phòng nhỏ bé phía sau tiệm bánh mà cô đã quen thuộc suốt bao năm qua.

"Phòng của cô ở cuối hành lang," Khang nói, dẫn cô đi qua căn hộ với vẻ mặt điềm tĩnh thường lệ. "Chúng ta sẽ ngủ riêng, dĩ nhiên. Đây hoàn toàn là một thỏa thuận công việc."

"Tôi hiểu rõ điều đó," Diễm Trâm đáp, cố giữ giọng mình bình thản dù trong lòng không khỏi căng thẳng trước không gian sống hoàn toàn xa lạ này. "Tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống riêng tư của anh."

Khang gật đầu, rồi chỉ về phía một tập tài liệu đặt trên bàn ăn. "Đây là danh sách các sự kiện gia đình sắp tới mà chúng ta cần cùng tham dự, cùng với những thông tin cơ bản về các thành viên trong gia đình tôi mà cô nên biết trước. Buổi gặp mặt đầu tiên với bà nội tôi sẽ diễn ra vào tối mai."

Diễm Trâm cầm tập tài liệu, lướt qua những trang giấy ghi chép tỉ mỉ về từng thành viên gia đình Khang — từ sở thích, tính cách, đến những điều cấm kỵ cần tránh khi trò chuyện. Cô không khỏi ngạc nhiên trước sự chu đáo, cẩn trọng đến mức gần như lạnh lùng trong cách anh chuẩn bị cho mọi tình huống.

***

Tối hôm sau, Diễm Trâm đứng trước gương trong căn hộ, chỉnh lại chiếc váy dạ hội mà Khang đã cho người mang đến, tay cô run nhẹ vì hồi hộp trước buổi gặp mặt đầu tiên với gia đình anh. Khang bước vào phòng khách, nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt đánh giá chuyên nghiệp.

"Được," anh nhận xét ngắn gọn. "Cô trông rất phù hợp." Rồi anh chợt nhận ra câu nói của mình có phần khô khan, liền bổ sung thêm. "Ý tôi là, cô trông rất đẹp. Bà nội tôi sẽ hài lòng."

Diễm Trâm khẽ nhướn mày trước sự vụng về hiếm hoi ấy của Khang, nhưng không nói gì thêm, chỉ gật đầu và theo anh bước ra xe. Trên đường đến nhà riêng của bà Cẩm, Khang tranh thủ ôn lại một lần nữa những chi tiết quan trọng mà cả hai đã thống nhất — câu chuyện về việc họ quen nhau qua công việc đặt bánh, dần nảy sinh tình cảm trong những lần hợp tác, và quyết định tiến tới hôn nhân sau khi cân nhắc kỹ lưỡng.

"Cô nhớ hết chưa?" Khang hỏi, liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu.

"Tôi nhớ hết rồi," Diễm Trâm đáp, cố nén một hơi thở sâu để trấn tĩnh tinh thần. "Nhưng tôi phải nói thật, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải diễn một vai kịch lớn đến thế này trong đời."

"Chỉ cần cô làm đúng như những gì chúng ta đã thống nhất, mọi chuyện sẽ ổn thôi," Khang đáp, giọng anh có phần dịu lại, như một sự trấn an hiếm hoi.

***

Căn biệt thự của bà Lương Thị Cẩm nằm trong một khu vực yên tĩnh, sang trọng, với khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ bao quanh. Khi Diễm Trâm cùng Khang bước vào phòng khách, một người phụ nữ lớn tuổi với dáng vẻ quý phái, ánh mắt tinh tường đang ngồi đợi sẵn trên chiếc ghế bành.

"Đây chính là cô gái cháu đã kể với bà à?" bà Cẩm hỏi, ánh mắt bà quét qua Diễm Trâm với một sự đánh giá kỹ lưỡng nhưng không hề khó chịu.

"Vâng, thưa bà," Khang đáp, giọng anh trở nên trang trọng khác hẳn thường ngày. "Đây là Ngô Diễm Trâm, người cháu muốn giới thiệu với bà."

Diễm Trâm cúi chào lễ phép, cố gắng giữ bình tĩnh dưới ánh mắt sắc sảo của người phụ nữ lớn tuổi. "Cháu chào bà," cô nói, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự lễ độ cần thiết.

"Ngồi xuống đi, cháu," bà Cẩm nói, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. "Bà muốn nghe câu chuyện của hai đứa. Việt Khang trước giờ chưa từng dẫn ai về giới thiệu với bà cả, nên bà thực sự rất tò mò."

***

Cuộc trò chuyện diễn ra căng thẳng hơn Diễm Trâm tưởng tượng, với bà Cẩm liên tục đặt ra những câu hỏi sắc bén về cách họ gặp nhau, về sở thích, thói quen của Khang mà một người yêu thật sự nên biết rõ. Diễm Trâm phải vận dụng toàn bộ khả năng ứng biến của mình, kết hợp với những gì cô đã quan sát được về Khang trong thời gian ngắn ngủi vừa qua, để trả lời một cách trơn tru nhất có thể.

"Cháu nghĩ điều gì ở Việt Khang khiến cháu rung động nhất?" bà Cẩm hỏi, ánh mắt bà không rời khỏi gương mặt Diễm Trâm, như thể đang cố tìm kiếm một dấu hiệu giả dối nào đó.

Diễm Trâm ngập ngừng trong giây lát, rồi bất chợt nhớ lại khoảnh khắc Khang nếm thử chiếc bánh tart chanh dây của cô, ánh mắt anh khi ấy tràn đầy sự chân thành hiếm hoi. "Cháu nghĩ, đó là sự tận tâm của anh ấy với công việc," cô đáp, cố gắng lồng ghép một chút sự thật vào câu trả lời để nó nghe chân thực hơn. "Cháu chưa từng gặp ai đối xử với nghề nghiệp của mình một cách nghiêm túc, đầy đam mê như vậy."

Bà Cẩm im lặng một lúc, rồi bất ngờ mỉm cười, một nụ cười ấm áp khiến gương mặt bà trở nên hiền hậu hơn hẳn. "Câu trả lời ấy nghe có vẻ chân thật đấy," bà nói, khiến cả Diễm Trâm lẫn Khang đều thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng dù bên ngoài vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh cần thiết.

***

Khi buổi gặp mặt sắp kết thúc, bà Cẩm bất ngờ nắm lấy tay Diễm Trâm, ánh mắt bà trở nên nghiêm túc, chân thành. "Bà không quan tâm nhiều đến việc thằng bé này có thừa kế được nhà hàng hay không," bà nói khẽ, đủ để chỉ Diễm Trâm nghe thấy. "Điều bà thực sự mong muốn, là nó tìm được một người thực sự quan tâm đến nó, không phải chỉ vì danh vọng hay tiền bạc. Cháu có thể hứa với bà điều đó không?"

Diễm Trâm cảm thấy một cảm giác tội lỗi nặng nề dâng lên trong lòng trước câu hỏi chân thành ấy, nhưng cô vẫn gật đầu, cố giữ giọng mình vững vàng. "Cháu hứa, thưa bà," cô đáp, dù trong lòng không khỏi tự hỏi, liệu lời hứa ấy có thực sự là một lời nói dối, hay đã bắt đầu chứa đựng một phần sự thật mà chính cô cũng chưa dám thừa nhận.

***

Ngay khi buổi trò chuyện thân mật vừa kết thúc, cánh cửa phòng khách bật mở, và một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch lãm bước vào, ánh mắt ông ta lập tức dừng lại nơi Diễm Trâm với một vẻ dò xét không giấu giếm.

"Chú Phát," Khang lên tiếng, giọng anh trở nên căng thẳng rõ rệt. "Chú đến đây làm gì vào giờ này?"

"Chú nghe tin cháu đã có vị hôn thê mới, nên ghé qua chào hỏi một chút," Lương Đình Phát đáp, nụ cười trên môi ông ta không hề chạm đến ánh mắt lạnh lùng, tính toán. "Cô đây hẳn là người sẽ giúp Việt Khang thừa kế toàn bộ cơ ngơi của gia tộc chúng tôi?"

Diễm Trâm cảm nhận được ngay sự thù địch ẩn giấu sau những lời nói tưởng chừng lịch sự ấy. "Cháu chào chú," cô đáp, cố giữ giọng mình bình thản. "Cháu là Diễm Trâm."

"Diễm Trâm," ông Phát lặp lại cái tên, ánh mắt ông ta quét qua cô một lượt như đang đánh giá một món hàng. "Một cái tên đẹp. Nhưng tôi tò mò, cô quen biết Việt Khang được bao lâu rồi mà đã tiến tới hôn nhân nhanh như vậy?"

"Đủ lâu để chúng tôi hiểu rõ tình cảm của mình dành cho nhau," Khang đáp thay, bước đến đứng cạnh Diễm Trâm với một dáng vẻ bảo vệ rõ rệt. "Chú không cần phải lo lắng về chuyện riêng tư của cháu."

Bà Cẩm, quan sát toàn bộ cuộc đối thoại căng thẳng ấy, lên tiếng với giọng nghiêm khắc hiếm hoi. "Đình Phát, con đến đây không phải để thẩm vấn cháu dâu tương lai của mẹ đâu. Nếu không có việc gì khác, con có thể về được rồi."

Ông Phát nhún vai, nở một nụ cười gượng gạo trước khi cáo lui, nhưng ánh mắt cuối cùng ông ta ném về phía Diễm Trâm trước khi rời đi chứa đựng một sự cảnh giác, toan tính mà cô không thể không cảm nhận được. Khi cánh cửa khép lại sau lưng ông ta, Diễm Trâm mới cho phép mình thở phào nhẹ nhõm, dù trong lòng đã bắt đầu linh cảm được rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách hơn cô tưởng tượng ban đầu rất nhiều.

Trên đường trở về căn hộ, Khang phá vỡ sự im lặng trong xe. "Cô làm rất tốt tối nay," anh nói, ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng về phía trước. "Cả với bà nội tôi lẫn với chú Phát."

"Chú của anh có vẻ không mấy thiện cảm," Diễm Trâm nhận xét, vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ánh mắt ông Phát lúc rời đi.

"Chú ấy đã chờ đợi cơ hội tiếp quản chuỗi nhà hàng từ rất lâu rồi," Khang giải thích, giọng anh trở nên trầm ngâm. "Từ khi bố tôi mất, chú ấy luôn cho rằng mình xứng đáng được thừa kế hơn tôi, dù bà nội chưa bao giờ có ý định đó. Tôi cần cô đặc biệt cẩn trọng khi tiếp xúc với chú ấy trong thời gian tới."

"Tôi sẽ ghi nhớ điều đó," Diễm Trâm đáp, cảm nhận được rõ ràng hơn về mức độ phức tạp của những mối quan hệ gia đình mà cô vừa bước chân vào, không đơn thuần chỉ là một bản hợp đồng công việc như cô từng nghĩ.

Khi xe dừng lại trước tòa nhà Zenith, Khang quay sang nhìn cô, ánh mắt anh có chút gì đó khác lạ so với vẻ lạnh lùng thường ngày. "Cảm ơn cô," anh nói khẽ. "Vì đã đồng ý tham gia vào tất cả những chuyện phức tạp này."

Diễm Trâm gật đầu, không biết nên đáp lại thế nào trước lời cảm ơn bất ngờ ấy, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi xe, mang theo trong lòng những suy nghĩ ngổn ngang về hành trình đầy bất định vừa mới bắt đầu.

Đã sao chép liên kết chương