Chương 25
Chương 25 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Khi thai kỳ bước sang tháng thứ bảy, Diễm Trâm dần thu hẹp bớt khối lượng công việc trực tiếp, chuyển giao nhiều trách nhiệm quan trọng hơn cho Hoài Thu, người giờ đây đã đủ năng lực để đảm nhận vai trò quản lý chính cho cả hai chi nhánh của tiệm bánh. "Chị hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của em," Diễm Trâm nói trong buổi bàn giao công việc chính thức. "Em đã chứng minh được bản lĩnh của mình qua suốt hành trình vừa qua."
"Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin tưởng của chị," Hoài Thu đáp, không giấu được sự cảm động trước sự tin tưởng tuyệt đối mà người bạn thân thiết đã dành cho mình.
Tại nhà hàng Cẩm Lương, Khang cũng bắt đầu điều chỉnh lịch trình làm việc để có thể dành nhiều thời gian hơn ở nhà, chuẩn bị chu đáo cho sự chào đời sắp tới của con gái. Kiên, giờ đây đã đảm nhận phần lớn trách nhiệm điều hành hàng ngày, luôn động viên bạn mình tập trung vào gia đình trong giai đoạn quan trọng này.
***
Một buổi tối, khi Diễm Trâm đang chuẩn bị bữa tối, cô bất ngờ cảm thấy một cơn đau nhói ở bụng, khiến cô phải ngồi xuống ngay lập tức. "Khang ơi," cô gọi, giọng cô có phần hoảng loạn.
Khang lập tức chạy đến, không giấu được sự lo lắng tột độ. "Em ổn không? Có chuyện gì vậy?" anh hỏi, quỳ xuống bên cạnh cô, tay run rẩy vì lo sợ.
"Em không chắc," Diễm Trâm đáp, tay cô ôm lấy bụng, hơi thở còn chưa ổn định. "Chỉ là một cơn đau thoáng qua, nhưng em hơi lo lắng."
Không chần chừ, Khang lập tức đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra, dù trong lòng không giấu được sự bồn chồn suốt cả quãng đường. Sau khi thăm khám kỹ lưỡng, bác sĩ trấn an cả hai rằng đó chỉ là một cơn co thắt braxton hicks bình thường, không có gì đáng lo ngại, dù khuyên Diễm Trâm nên nghỉ ngơi nhiều hơn trong giai đoạn cuối của thai kỳ.
***
"Anh xin lỗi vì đã làm em hoảng sợ không cần thiết," Diễm Trâm nói khi cả hai trở về nhà an toàn, cảm thấy có chút ngại ngùng trước phản ứng thái quá của chính mình lúc nãy.
"Đừng xin lỗi," Khang đáp, siết chặt tay cô. "Anh thà lo lắng thái quá còn hơn là chủ quan trước bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Sức khỏe của em và con luôn là ưu tiên hàng đầu của anh."
Sự cố nhỏ ấy khiến Khang càng thêm quyết tâm dành nhiều thời gian hơn bên vợ trong những tuần cuối của thai kỳ. Anh sắp xếp công việc để có thể làm việc tại nhà nhiều hơn, đảm bảo luôn có mặt bên cạnh Diễm Trâm bất cứ khi nào cô cần.
***
Khi thai kỳ bước sang tuần thứ ba mươi tám, cả gia đình bắt đầu chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày sinh nở sắp tới. Túi đồ đi sinh đã được chuẩn bị sẵn sàng, phòng của em bé đã hoàn thiện mọi chi tiết, và cả hai đều trong tâm trạng vừa hồi hộp, vừa háo hức chờ đợi khoảnh khắc được gặp con gái đầu lòng.
"Em có sợ không?" Khang hỏi một buổi tối, khi cả hai đang nằm bên nhau, tay anh nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, cảm nhận những cú đạp nhẹ của con.
"Em có một chút lo lắng," Diễm Trâm thành thật đáp, tay cô nắm chặt tay anh. "Nhưng em cũng rất háo hức được gặp con. Em đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi."
"Anh sẽ luôn ở bên em, trong suốt quá trình sinh nở, từ đầu đến cuối," Khang hứa, hôn nhẹ lên trán cô. "Em không cần phải đối mặt với bất kỳ điều gì một mình."
Đúng như lời hứa, khi những cơn đau chuyển dạ đầu tiên xuất hiện vào một buổi sáng sớm hai tuần sau đó, Khang lập tức đưa Diễm Trâm đến bệnh viện, không rời khỏi cô một giây phút nào trong suốt quá trình chờ đợi đầy hồi hộp, nắm chặt tay cô qua từng cơn đau, thì thầm những lời động viên, an ủi không ngớt cho đến khi tiếng khóc chào đời của con gái họ vang lên, xóa tan mọi lo lắng, căng thẳng, thay vào đó là một niềm hạnh phúc vỡ òa không thể diễn tả hết bằng lời.
***
Quá trình chuyển dạ kéo dài gần tám giờ đồng hồ căng thẳng, với Khang không rời nửa bước khỏi phòng sinh, liên tục động viên, lau những giọt mồ hôi trên trán vợ, nhắc nhở cô hít thở đúng nhịp theo hướng dẫn của bác sĩ. "Em làm rất tốt," anh thì thầm bên tai cô mỗi khi một cơn đau dữ dội ập đến. "Chúng ta sắp được gặp con rồi, cố lên em."
Bên ngoài phòng sinh, bà Cẩm cùng bà Lam ngồi chờ đợi trong tâm trạng hồi hộp khó tả, liên tục cầu nguyện cho mẹ tròn con vuông. "Bà không thể ngồi yên được," bà Cẩm nói, đứng dậy đi đi lại lại trong hành lang bệnh viện. "Bà chỉ mong mọi chuyện diễn ra suôn sẻ."
Cuối cùng, tiếng khóc chào đời vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng, thay vào đó là một niềm hạnh phúc vỡ òa. Khang, được phép ở lại trong phòng sinh, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc khi lần đầu tiên được nhìn thấy con gái nhỏ bé, đỏ hỏn, đang khóc oe oe trong vòng tay của bác sĩ.
***
"Con chào đời rồi," anh thì thầm, giọng anh nghẹn ngào vì xúc động tột cùng, nhìn Diễm Trâm đang nằm mệt mỏi nhưng tràn đầy hạnh phúc trên giường bệnh. "Con gái chúng ta xinh đẹp quá, giống mẹ như tạc."
Khi bé Diễm My được đặt vào vòng tay Diễm Trâm lần đầu tiên, cô cảm nhận được một tình yêu bao la, vô điều kiện dâng trào trong lòng, một cảm giác mà không ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn. "Chào con, con gái của mẹ," cô thì thầm, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, ngắm nhìn gương mặt bé nhỏ đang say ngủ trong vòng tay mình.
Khang ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy cả hai mẹ con, cảm nhận được trọn vẹn hạnh phúc của một gia đình nhỏ vừa chính thức được hoàn thiện. "Cảm ơn em," anh nói, hôn nhẹ lên trán vợ. "Vì đã cho anh món quà tuyệt vời nhất trong cuộc đời này."
Bên ngoài phòng bệnh, khi tin tức được thông báo, bà Cẩm cùng bà Lam không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc, ôm chầm lấy nhau trong niềm vui mừng khôn xiết. "Chúng ta đã có một thành viên mới trong gia đình," bà Cẩm nói, giọng bà run rẩy vì xúc động. "Bà không thể tin được, mình lại may mắn đến vậy, được sống đến ngày chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng này."
Cả gia đình quây quần bên nhau trong niềm hạnh phúc trọn vẹn ấy, cùng nhau chào đón sự xuất hiện của thành viên nhỏ bé nhất, mang theo trong mình tất cả tình yêu thương, hy vọng của hai dòng họ đã cùng nhau viết nên một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, bắt đầu từ một bản hợp đồng lạnh lùng, nhưng đã kết thúc bằng một gia đình tràn đầy hạnh phúc, yêu thương.
***
Những ngày đầu tiên làm cha mẹ mang đến cho Diễm Trâm và Khang vô vàn trải nghiệm mới mẻ, vừa bỡ ngỡ, vừa tràn đầy hạnh phúc. Cả hai cùng nhau học cách chăm sóc con, những đêm thức trắng dỗ dành con quấy khóc, những khoảnh khắc ngắm nhìn con ngủ say với một sự trân trọng, yêu thương vô bờ bến.
"Em chưa từng nghĩ, tình yêu dành cho một sinh linh bé nhỏ lại có thể lớn lao đến vậy," Diễm Trâm chia sẻ với Khang trong một đêm khuya, khi cả hai cùng nhau ngồi ngắm nhìn Diễm My đang say giấc trong nôi.
"Anh cũng cảm nhận điều tương tự," Khang đáp, khoác tay ôm lấy vai vợ, cả hai cùng chìm đắm trong khoảnh khắc bình yên, ấm áp của một gia đình nhỏ vừa được trọn vẹn hình thành.
Kiên cùng Hoài Thu, giờ đây đã chính thức trở thành một cặp đôi hạnh phúc, cũng thường xuyên ghé thăm để phụ giúp cặp vợ chồng mới làm cha mẹ, mang đến những phút giây vui vẻ, ấm áp cho cả gia đình nhỏ. "Em bé đáng yêu quá," Hoài Thu nói, không giấu được sự thích thú khi được bế Diễm My trong vòng tay. "Em không thể chờ đợi để có ngày được làm mẹ như chị."
Diễm Trâm mỉm cười trước lời chia sẻ chân thành ấy, liếc nhìn Kiên đang đứng cạnh Hoài Thu với ánh mắt tràn đầy tình cảm, một sự trìu mến mà anh không hề cố gắng che giấu. "Chị tin, ngày đó sẽ sớm đến với em thôi," cô nói đầy ẩn ý, khiến cả hai người bạn trẻ không khỏi đỏ mặt trước sự tinh ý của cô.
Giữa những bận rộn, mệt mỏi của những ngày đầu làm cha mẹ, Diễm Trâm và Khang vẫn luôn tìm thấy niềm hạnh phúc trọn vẹn trong từng khoảnh khắc nhỏ bé bên con gái, cảm nhận được rõ ràng rằng, gia đình nhỏ này chính là thành quả đẹp đẽ nhất, ý nghĩa nhất mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên từ một khởi đầu không hề bình thường, nhưng đã dẫn dắt họ đến một tình yêu chân thành, sâu sắc và một hạnh phúc viên mãn hơn bất kỳ điều gì họ từng dám mơ tới.
Mỗi đêm, khi ru con gái vào giấc ngủ, Diễm Trâm lại thầm cảm ơn số phận đã đưa cô đến với căn bếp tầng 12 của tòa nhà Zenith, đến với người đàn ông đã trở thành chồng mình, và giờ đây, đến với thiên thần nhỏ đang say ngủ trong vòng tay cô, hoàn thiện trọn vẹn bức tranh hạnh phúc mà cô chưa từng dám mơ tới trong những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời, khi tiệm bánh nhỏ của mẹ còn đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.