Chương 12
Chương 12 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Tin tức về sự hợp tác tiềm năng giữa tiệm bánh Diễm Trâm và nhà hàng Cẩm Lương nhanh chóng trở thành hiện thực khi Khang chính thức đề xuất kế hoạch này trước ban lãnh đạo nhà hàng, nhận được sự đồng thuận cao từ các thành viên chủ chốt, những người đã chứng kiến sự thành công vượt bậc của thực đơn tráng miệng mới trong suốt thời gian qua.
"Chúng tôi sẽ đầu tư mở rộng quy mô sản xuất cho tiệm bánh Diễm Trâm, đồng thời xây dựng một quầy bánh riêng ngay tại sảnh chính của nhà hàng, mang thương hiệu độc lập nhưng gắn kết chặt chẽ với hệ thống Cẩm Lương," Khang trình bày trong cuộc họp, giọng anh đầy tự tin và nhiệt huyết. "Đây sẽ là mô hình hợp tác đôi bên cùng có lợi, giúp cả hai thương hiệu cùng phát triển."
Diễm Trâm, tham dự cuộc họp với tư cách đối tác chính thức, không giấu được niềm tự hào khi nghe những lời trình bày đầy tâm huyết của Khang. Cô nhận ra, đây không chỉ là một quyết định kinh doanh đơn thuần, mà còn là một minh chứng rõ ràng cho sự tin tưởng, tôn trọng mà anh dành cho cô và cả sự nghiệp mà cô đang theo đuổi.
***
Sau cuộc họp, khi Diễm Trâm cùng Khang bước ra khỏi phòng họp, Hoài Thu đã đợi sẵn bên ngoài, không giấu được sự phấn khích trước tin tức tốt lành. "Chị ơi, em nghe nói dự án hợp tác đã được thông qua rồi phải không?" cô hỏi, ánh mắt cô sáng lên đầy hy vọng.
"Đúng vậy," Diễm Trâm đáp, ôm chầm lấy người bạn thân thiết đã đồng hành cùng cô suốt những ngày tháng khó khăn nhất. "Chúng ta sắp có một chương mới đầy thú vị cho tiệm bánh rồi."
"Em không thể tin được, mọi chuyện lại thay đổi nhanh đến vậy," Hoài Thu nói, giọng cô đầy xúc động. "Từ nguy cơ phá sản, đến việc trở thành đối tác chính thức của một trong những chuỗi nhà hàng cao cấp nhất thành phố."
Diễm Trâm mỉm cười, nhìn về phía Khang đang đứng trò chuyện với các thành viên ban lãnh đạo gần đó. "Tất cả đều nhờ vào một quyết định táo bạo mà tôi đã đưa ra cách đây không lâu," cô nói khẽ, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn trước những gì cuộc đời đã ban tặng.
***
Buổi chiều hôm đó, khi công việc đã tạm lắng xuống, Diễm Trâm quyết định dành thời gian đến thăm mẹ tại bệnh viện để chia sẻ tin vui về dự án hợp tác mới. Bà Lam, sau ca phẫu thuật thành công, đã dần hồi phục sức khỏe, có thể ngồi dậy trò chuyện lâu hơn với con gái mà không cảm thấy quá mệt mỏi.
"Con nghe có vẻ rất hạnh phúc," bà Lam nhận xét khi Diễm Trâm kể lại toàn bộ câu chuyện về dự án hợp tác, giọng bà đầy sự ấm áp. "Mẹ chưa từng thấy con tràn đầy năng lượng như thế này kể từ sau khi bố con mất."
"Con thực sự rất hạnh phúc, mẹ ạ," Diễm Trâm đáp, nắm chặt tay mẹ. "Không chỉ vì công việc, mà còn vì..." Cô ngập ngừng, không chắc nên tiết lộ bao nhiêu về mối quan hệ thật sự với Khang.
"Vì Việt Khang phải không?" bà Lam hỏi, một nụ cười hiểu biết hiện lên trên gương mặt bà. "Mẹ nhận ra ngay từ lần đầu gặp mặt, cách hai đứa nhìn nhau không giống như một cặp đôi mới quen biết thông thường. Có một điều gì đó rất chân thật, rất sâu sắc giữa hai đứa."
Diễm Trâm cảm thấy một sự xúc động dâng lên trong lòng trước sự tinh tế của mẹ mình. "Con yêu anh ấy thật lòng, mẹ ạ," cô cuối cùng thổ lộ, lần đầu tiên nói ra thành lời với người thân yêu nhất của mình. "Dù mọi chuyện bắt đầu không hoàn toàn theo cách thông thường, nhưng tình cảm của con dành cho anh ấy là hoàn toàn chân thật."
***
Bà Lam nắm chặt tay con gái, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu và yêu thương. "Mẹ không cần biết chi tiết mọi chuyện đã bắt đầu như thế nào," bà nói nhẹ nhàng. "Điều quan trọng nhất là con đã tìm được hạnh phúc thật sự. Đó là tất cả những gì một người mẹ có thể mong muốn cho con gái mình."
Lời nói bao dung ấy khiến Diễm Trâm không khỏi tự hỏi, liệu mẹ mình có phần nào cảm nhận được sự thật đằng sau câu chuyện tình yêu mà cô vẫn đang cố gắng giữ kín. Nhưng dù mẹ có biết hay không, sự chấp nhận, ủng hộ chân thành ấy vẫn mang lại cho cô một cảm giác an tâm sâu sắc, giúp cô có thêm động lực để đối mặt với những thử thách còn đang chờ đợi ở phía trước.
Trên đường trở về tòa nhà Zenith, Diễm Trâm không khỏi suy nghĩ về cuộc trò chuyện với mẹ, về việc liệu đã đến lúc cô nên thành thật hoàn toàn với mẹ về nguồn gốc thực sự của mối quan hệ này hay chưa. Nhưng khi nghĩ đến sức khỏe vẫn còn mong manh của bà, cô quyết định tạm thời giữ kín sự thật ấy, chỉ đến khi mọi thứ giữa cô và Khang đã thực sự vững chắc, không còn bất kỳ nguy cơ đổ vỡ nào từ những âm mưu đang âm thầm rình rập xung quanh họ.
***
Tối hôm đó, khi Diễm Trâm kể lại cho Khang nghe về cuộc trò chuyện với mẹ mình, anh không giấu được sự xúc động trước những gì cô chia sẻ. "Mẹ cô là một người phụ nữ tinh tế," anh nhận xét, ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc sofa quen thuộc của căn hộ. "Tôi nghĩ, bà đã nhìn thấy được sự chân thành giữa chúng ta, ngay cả khi chúng ta còn chưa dám hoàn toàn thừa nhận nó với chính mình."
"Tôi cũng nghĩ vậy," Diễm Trâm đáp, tựa đầu vào vai anh. "Nhưng điều đó cũng khiến tôi cảm thấy áy náy hơn, vì vẫn chưa thể thành thật hoàn toàn với mẹ về cách chúng ta bắt đầu."
Khang khoác tay ôm lấy cô, giọng anh trở nên trầm ngâm. "Tôi hiểu cảm giác đó," anh nói. "Nhưng tôi nghĩ, điều quan trọng nhất bây giờ không phải là cách chúng ta bắt đầu, mà là những gì chúng ta đang xây dựng cùng nhau, dựa trên nền tảng chân thật nhất có thể. Khi thời điểm thích hợp đến, chúng ta sẽ cùng nhau kể cho mẹ cô nghe toàn bộ sự thật, và tôi tin, bà sẽ hiểu và tha thứ cho những gì chúng ta đã phải làm để bảo vệ những người mình yêu thương."
Lời an ủi chân thành ấy giúp Diễm Trâm cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Cô ngồi lặng lẽ bên Khang, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những lo toan của cuộc sống, cảm nhận được rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, cô không còn phải đối mặt với chúng một mình nữa.
***
Vài ngày sau, công tác chuẩn bị cho quầy bánh mới tại sảnh chính nhà hàng Cẩm Lương bắt đầu được triển khai gấp rút. Diễm Trâm dành phần lớn thời gian để thiết kế không gian trưng bày, lựa chọn từng chi tiết nhỏ nhất để đảm bảo quầy bánh mang đậm dấu ấn cá nhân nhưng vẫn hài hòa với không gian sang trọng của nhà hàng.
"Em nghĩ chúng ta nên sử dụng tông màu pastel nhẹ nhàng, kết hợp với những chi tiết gỗ tự nhiên để tạo cảm giác ấm cúng, gần gũi," Hoài Thu đề xuất khi cả hai cùng xem qua bản vẽ thiết kế được gửi từ đội ngũ kiến trúc của nhà hàng.
"Chị đồng ý," Diễm Trâm đáp, ghi chú lại những điều chỉnh cần thiết. "Chúng ta cần đảm bảo không gian này vẫn giữ được tinh thần mộc mạc, chân thành của tiệm bánh gốc, dù được đặt trong một môi trường cao cấp hơn."
Công việc bận rộn nhưng đầy hào hứng ấy giúp Diễm Trâm tạm quên đi những lo lắng về nguy cơ tiềm ẩn từ ông Phát, tập trung toàn bộ tâm huyết vào việc xây dựng một tương lai tươi sáng hơn cho cả bản thân mình lẫn mối quan hệ đang ngày càng bền chặt với Khang.
Khi buổi làm việc kết thúc, Khang ghé qua khu vực đang thi công quầy bánh mới, không giấu được sự hài lòng trước tiến độ công việc. "Trông tuyệt vời đấy," anh nhận xét, ngắm nhìn những bản vẽ phác thảo được dán trên tường. "Tôi tin, đây sẽ trở thành một trong những điểm nhấn thu hút nhất của nhà hàng."
"Tôi hy vọng vậy," Diễm Trâm đáp, dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng về khối lượng công việc khổng lồ phía trước. "Có rất nhiều việc cần hoàn thành trước ngày khai trương dự kiến."
"Cô không phải làm một mình," Khang nói, nắm lấy tay cô với một sự trấn an chân thành. "Tôi sẽ luôn ở đây, hỗ trợ cô bất cứ khi nào cần thiết. Đây là dự án của cả hai chúng ta."
Lời khẳng định ấy khiến Diễm Trâm cảm thấy ấm áp, vững tâm hơn hẳn. Cô nhìn quanh không gian đang dần thành hình của quầy bánh mới, hình dung ra viễn cảnh nó sẽ trở thành hiện thực trong tương lai gần, mang theo cả tâm huyết, đam mê mà cô đã thừa hưởng từ mẹ, kết hợp cùng sự hỗ trợ, tin tưởng tuyệt đối từ người đàn ông mà cô đã dần học cách yêu thương một cách chân thành, sâu sắc nhất.
"Cảm ơn anh," cô nói khẽ, ngả đầu vào vai anh trong giây lát. "Vì đã tin tưởng vào tôi, vào những gì tôi có thể mang lại cho dự án này, và cho cả cuộc sống của anh."
"Đó là điều dễ dàng nhất tôi từng làm," Khang đáp, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô trong một cử chỉ dịu dàng, tự nhiên. "Vì tôi tin vào cô, hơn bất cứ điều gì khác trên đời này." Cả hai đứng đó thêm một lúc lâu, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa không gian ngổn ngang vật liệu thi công, lòng tràn đầy hy vọng về những gì đang chờ đợi phía trước.