Chương 9
Chương 9 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Buổi họp mặt gia đình cuối tháng được tổ chức tại căn biệt thự của bà Cẩm, với sự tham dự đầy đủ của toàn bộ hội đồng quản trị chuỗi nhà hàng Cẩm Lương, cùng nhiều thành viên gia tộc mà Diễm Trâm chưa từng gặp mặt trước đây. Đây được xem là buổi đánh giá không chính thức nhưng quan trọng, nơi các thành viên hội đồng sẽ quan sát, nhận định về mức độ nghiêm túc trong cuộc hôn nhân sắp tới của Khang trước khi đưa ra ý kiến chính thức về việc thừa kế.
"Cô đã sẵn sàng chưa?" Khang hỏi khi cả hai đứng trước cổng biệt thự, chỉnh lại cà vạt trong một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự lo lắng của anh.
"Tôi đã sẵn sàng," Diễm Trâm đáp, nắm chặt tay anh để trấn an cả hai. "Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này."
Buổi tiệc diễn ra trong không khí trang trọng, với những cuộc trò chuyện xen lẫn giữa công việc kinh doanh và những câu hỏi tế nhị về cuộc sống riêng tư của cặp đôi. Diễm Trâm phải liên tục vận dụng sự khéo léo để trả lời những câu hỏi hóc búa từ các thành viên hội đồng quản trị, những người rõ ràng đã được ông Phát ngầm chỉ đạo để tìm ra sơ hở trong câu chuyện tình yêu của họ.
***
"Cô làm việc tại nhà hàng được bao lâu rồi?" một vị thành viên hội đồng lớn tuổi hỏi, ánh mắt ông ta sắc bén không kém gì ông Phát.
"Tôi bắt đầu hợp tác với nhà hàng từ khoảng hai tháng trước, với vai trò cố vấn tráng miệng," Diễm Trâm đáp, giữ giọng mình tự tin. "Nhưng tôi quen biết Việt Khang trước đó, qua công việc kinh doanh của tiệm bánh riêng của tôi."
"Hai tháng," người đàn ông lặp lại, ánh mắt ông ta đầy hoài nghi. "Đó là một khoảng thời gian khá ngắn để tiến tới hôn nhân, cô không nghĩ vậy sao?"
Trước khi Diễm Trâm kịp trả lời, Khang đã lên tiếng, giọng anh điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Tình yêu không phải lúc nào cũng cần thời gian dài để chứng minh sự chân thành," anh nói. "Tôi tin, chính sự quyết đoán trong tình cảm mới là điều đáng quý, không phải khoảng thời gian quen biết."
Câu trả lời khéo léo ấy khiến vị thành viên hội đồng im lặng, dù ánh mắt ông ta vẫn còn phảng phất sự nghi hoặc. Diễm Trâm liếc nhìn Khang với ánh mắt biết ơn, cảm nhận được sự bảo vệ chân thành mà anh dành cho cô trong tình huống khó xử ấy.
***
Giữa buổi tiệc, bà Cẩm kéo Diễm Trâm ra một góc riêng, ánh mắt bà đầy sự quan sát tinh tế. "Cháu có vẻ căng thẳng," bà nhận xét. "Đừng để những câu hỏi của họ làm cháu mất tự tin. Bà đã quan sát cách cháu và Việt Khang đối xử với nhau suốt buổi tối, và bà tin, đó không phải là điều có thể giả tạo được."
Diễm Trâm cảm thấy tim mình thắt lại trước nhận xét ấy, không biết nên vui mừng vì bà đã tin tưởng, hay lo lắng vì cảm giác tội lỗi ngày càng lớn dần trong lòng. "Cảm ơn bà," cô chỉ có thể đáp lại như vậy, cố gắng giữ giọng mình bình thản.
"Bà muốn hỏi cháu một điều," bà Cẩm tiếp tục, giọng bà trở nên nghiêm túc hơn. "Nếu một ngày nào đó, Việt Khang không còn cần phải thừa kế nhà hàng nữa, cháu có còn muốn ở bên nó không?"
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến Diễm Trâm sững người trong giây lát. Cô nhìn về phía Khang đang đứng trò chuyện với các đối tác kinh doanh ở phía xa, nhớ lại tất cả những khoảnh khắc chân thành mà cả hai đã cùng nhau trải qua kể từ khi bản hợp đồng bắt đầu. "Cháu nghĩ," cô đáp chậm rãi, ngạc nhiên trước sự chân thành trong chính câu trả lời của mình, "cháu sẽ vẫn muốn ở bên anh ấy, dù hoàn cảnh có thay đổi như thế nào đi nữa."
Bà Cẩm mỉm cười, một nụ cười ấm áp, mãn nguyện. "Đó chính là câu trả lời bà mong đợi," bà nói khẽ, nắm lấy tay Diễm Trâm với một sự trìu mến chân thành.
***
Trên đường trở về sau buổi tiệc, Khang không giấu được sự nhẹ nhõm. "Tôi nghĩ, buổi tối hôm nay diễn ra khá tốt," anh nói, liếc nhìn Diễm Trâm với ánh mắt đầy sự cảm kích. "Cảm ơn cô, vì đã xử lý mọi tình huống khéo léo đến vậy."
"Bà nội anh đã hỏi tôi một câu hỏi khá đặc biệt," Diễm Trâm chia sẻ, vẫn còn suy nghĩ về cuộc trò chuyện vừa qua. "Bà hỏi, nếu anh không cần thừa kế nhà hàng nữa, liệu tôi có còn muốn ở bên anh không."
Khang liếc nhìn cô, ánh mắt anh tò mò xen lẫn hồi hộp. "Cô đã trả lời như thế nào?"
Diễm Trâm im lặng một lúc, cân nhắc xem có nên tiết lộ câu trả lời chân thật của mình hay không. "Tôi nói, tôi vẫn sẽ muốn ở bên anh," cô cuối cùng đáp, giọng cô khẽ khàng nhưng chân thành.
Khang giữ chặt vô lăng, ánh mắt anh thoáng lộ ra một sự xúc động mà anh không cố gắng che giấu. "Đó có phải là câu trả lời thật lòng không?" anh hỏi khẽ, giọng anh chứa đựng một sự hy vọng mà anh chưa từng cho phép mình thể hiện trước đây.
Diễm Trâm quay sang nhìn anh, ánh mắt cô kiên định dù trái tim đang đập rộn ràng. "Đúng vậy," cô đáp. "Đó là câu trả lời thật lòng."
Khoảnh khắc im lặng sau lời thú nhận ấy chứa đựng nhiều ý nghĩa hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả, khi cả hai đều nhận ra rằng, ranh giới cuối cùng giữa hợp đồng và tình yêu thật sự đã chính thức bị xóa nhòa, dù chưa ai trong số họ dám thốt ra thành lời một cách trọn vẹn.
***
Khi xe dừng lại trước tòa nhà Zenith, thay vì vội vã bước vào như thường lệ, Khang tắt máy xe, quay hẳn người sang nhìn Diễm Trâm. "Tôi muốn hỏi cô một điều," anh nói, giọng anh có phần run rẩy hiếm hoi. "Nếu tôi nói, tôi không còn muốn xem đây chỉ là một hợp đồng nữa, cô sẽ nghĩ gì?"
Trái tim Diễm Trâm đập rộn ràng trước câu hỏi trực tiếp ấy. Cô nhìn vào đôi mắt anh dưới ánh đèn đường mờ ảo, cố gắng tìm kiếm sự chắc chắn trong chính cảm xúc của mình trước khi trả lời. "Tôi nghĩ," cô đáp chậm rãi, "tôi cũng không còn chắc mình có thể tiếp tục giả vờ rằng đây chỉ là công việc nữa."
Nụ cười nhẹ nhàng, chân thành hiện lên trên môi Khang, một nụ cười mà Diễm Trâm hiếm khi được chứng kiến trọn vẹn như vậy. "Vậy chúng ta đang ở đâu trong chuyện này?" anh hỏi khẽ, ánh mắt anh tràn đầy hy vọng.
"Tôi không biết," Diễm Trâm thành thật đáp, một nụ cười bối rối nhưng hạnh phúc thoáng qua trên gương mặt cô. "Nhưng tôi nghĩ, có lẽ chúng ta không cần phải vội vàng tìm ra câu trả lời ngay bây giờ. Chúng ta có thể để mọi thứ diễn ra tự nhiên, xem nó sẽ dẫn chúng ta đến đâu."
Khang gật đầu, đưa tay khẽ chạm vào má cô trong một cử chỉ dịu dàng chưa từng có trước đây. "Tôi thích ý tưởng đó," anh nói khẽ. "Miễn là cô cho phép tôi được đồng hành cùng cô trên con đường ấy."
***
Họ ngồi trong xe thêm một lúc lâu, không vội vã bước vào tòa nhà, tận hưởng khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi giữa hai người, nơi không có ống kính máy ảnh, không có ánh mắt dò xét của gia đình hay hội đồng quản trị, chỉ có hai trái tim đang dần tìm thấy nhau giữa mớ hỗn độn của một bản hợp đồng ban đầu tưởng chừng chỉ mang tính toan tính thuần túy.
"Chúng ta nên vào thôi," Diễm Trâm cuối cùng lên tiếng, dù trong lòng cô không muốn khoảnh khắc này kết thúc. "Ngày mai còn nhiều việc phải làm."
"Ừ," Khang đáp, nhưng vẫn nán lại thêm một chút, ánh mắt anh không rời khỏi cô. "Cảm ơn cô, vì tối nay. Vì tất cả mọi thứ."
Khi cả hai cùng bước vào tòa nhà, tay họ vô thức tìm đến nhau, những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên như thể đã quen thuộc từ rất lâu. Đó không còn là một cử chỉ được dàn dựng cho người ngoài nhìn thấy, mà là một sự kết nối chân thật, âm thầm nhưng vững chắc, báo hiệu cho một chương mới đang mở ra trong câu chuyện giữa họ — một chương được viết nên không phải bởi những điều khoản hợp đồng, mà bởi chính những rung động thật sự của trái tim.
Trong thang máy lên căn hộ, cả hai đứng cạnh nhau trong im lặng, nhưng đó là một sự im lặng ấm áp, thoải mái, hoàn toàn khác biệt so với những khoảng lặng gượng gạo của những ngày đầu tiên. Diễm Trâm liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của cả hai trong tấm gương thang máy, không khỏi ngạc nhiên trước sự thay đổi lớn lao đã diễn ra chỉ trong vòng vài tuần ngắn ngủi — từ hai người xa lạ bị ràng buộc bởi một bản hợp đồng lạnh lùng, đến hai trái tim đang dần hòa nhịp cùng nhau theo một cách tự nhiên nhất.
Khi cửa thang máy mở ra ở tầng căn hộ, Khang khẽ siết chặt tay cô thêm một lần nữa trước khi buông ra. "Ngủ ngon, Diễm Trâm," anh nói, ánh mắt anh tràn đầy một sự dịu dàng mới mẻ. "Hẹn gặp cô vào sáng mai."
"Ngủ ngon, Việt Khang," cô đáp lại, lần đầu tiên gọi tên đầy đủ của anh với một sự trìu mến tự nhiên mà trước đây cô chưa từng cho phép mình thể hiện. Bước vào phòng riêng, Diễm Trâm ngồi xuống giường, tim vẫn còn đập rộn ràng, nhận ra rằng, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều bất định, cô đã sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì sẽ đến, miễn là nó gắn liền với người đàn ông vừa mới bước một bước quan trọng vào trái tim cô.