Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
8 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, khi Diễm Trâm thức dậy trong căn hộ xa lạ, cô mất vài giây để định hình lại mình đang ở đâu trước khi nhớ ra toàn bộ những gì đã xảy ra trong tuần qua. Cô bước ra phòng khách, thấy Khang đã ngồi sẵn ở bàn ăn, đang xem qua tài liệu công việc với một tách cà phê đen bên cạnh.

"Cô dậy sớm vậy?" Khang hỏi, không ngước lên khỏi tập tài liệu.

"Tôi quen dậy sớm để chuẩn bị bột cho tiệm bánh," Diễm Trâm đáp, ngồi xuống đối diện anh. "Nhân tiện, tôi vẫn cần qua tiệm hôm nay, có một đơn hàng cần giao vào buổi trưa."

Khang gật đầu, rồi bất ngờ đặt tập tài liệu xuống, nhìn cô với ánh mắt suy tính. "Tôi có một đề xuất khác," anh nói. "Nhà hàng Cẩm Lương đang cần cải tổ lại toàn bộ thực đơn tráng miệng. Nếu cô đồng ý, tôi muốn mời cô làm cố vấn bánh ngọt bán thời gian cho nhà hàng, ngoài công việc tại tiệm của cô. Điều này cũng sẽ giúp củng cố thêm hình ảnh chúng ta là một cặp đôi gắn bó trong công việc trước mặt gia đình tôi."

Diễm Trâm cân nhắc trong giây lát. Đây rõ ràng là một cơ hội hiếm có để học hỏi thêm về ngành nghề ở một tầm cao chuyên nghiệp hơn, đồng thời cũng là một cách hợp lý để củng cố vỏ bọc hợp đồng của họ. "Tôi đồng ý," cô đáp. "Nhưng tôi cần được trả công xứng đáng, tách biệt hoàn toàn với khoản tiền trong hợp đồng hôn nhân."

"Đương nhiên," Khang đáp, có phần ngạc nhiên trước sự quyết đoán trong yêu cầu của cô. "Tôi sẽ để bộ phận nhân sự soạn hợp đồng lao động riêng cho cô ngay hôm nay."

***

Buổi chiều, Diễm Trâm lần đầu tiên bước vào bếp nhà hàng Cẩm Lương với tư cách một nhân viên chính thức, dù chỉ bán thời gian. Không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt so với tiệm bánh nhỏ của cô — mọi thứ đều được vận hành với độ chính xác gần như tuyệt đối, từ cách sắp xếp dụng cụ đến quy trình chế biến từng món ăn.

"Đây là Ngô Diễm Trâm, cố vấn bánh ngọt mới của nhà hàng," Khang giới thiệu cô với toàn bộ đội ngũ bếp đang tập trung nghe hướng dẫn công việc trong ngày. "Mọi người sẽ phối hợp cùng cô ấy để phát triển thực đơn tráng miệng mới trong thời gian tới."

Đặng Trung Kiên, đứng ở hàng đầu, quan sát Diễm Trâm với ánh mắt tò mò xen lẫn dò xét. Là người thân cận nhất với Khang, anh không khỏi ngạc nhiên trước tốc độ mọi chuyện diễn ra — từ việc bếp trưởng lạnh lùng của mình bỗng dưng có vị hôn thê, đến việc người đó ngay lập tức được đưa vào làm việc tại nhà hàng.

"Chào cô," Kiên nói khi buổi họp kết thúc, tiến đến bắt chuyện với Diễm Trâm trong lúc Khang bận giải quyết một cuộc gọi công việc. "Tôi là Trung Kiên, sous chef ở đây. Rất vui được làm việc cùng cô."

"Rất vui được gặp anh," Diễm Trâm đáp, cảm nhận được sự thân thiện chân thành từ người đồng nghiệp mới này, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường trực của Khang.

***

Trong những giờ làm việc đầu tiên, Diễm Trâm dành thời gian quan sát kỹ lưỡng phong cách ẩm thực của nhà hàng, ghi chép lại những ý tưởng có thể kết hợp giữa kỹ thuật làm bánh truyền thống mà cô đã học từ mẹ với những xu hướng tráng miệng hiện đại mà nhà hàng cao cấp này đang theo đuổi.

"Cô nghĩ chúng ta có thể làm gì với món tart chanh dây mà cô từng mang đến hôm đó không?" Khang hỏi, bất ngờ xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của cô, khiến Diễm Trâm hơi giật mình.

"Tôi đang nghĩ đến việc biến tấu nó thành một món tráng miệng nhiều lớp, kết hợp thêm mousse chanh dây và một lớp gelée cam để tăng thêm chiều sâu hương vị," Diễm Trâm đáp, chỉ vào những phác thảo cô vừa vẽ trên giấy. "Nhưng vẫn giữ nguyên phần vỏ giòn đặc trưng làm điểm nhấn."

Khang cúi xuống xem xét bản phác thảo, khoảng cách giữa hai người bất chợt trở nên gần hơn khiến Diễm Trâm cảm nhận được một sự bối rối nhẹ len lỏi trong lòng. "Ý tưởng này rất thú vị," anh nhận xét, ánh mắt anh sáng lên với sự hào hứng hiếm hoi mà cô chưa từng thấy trước đây. "Hãy thử làm một phiên bản mẫu, tôi muốn nếm thử ngay hôm nay."

***

Đến cuối buổi chiều, khi Diễm Trâm hoàn thành phiên bản thử nghiệm đầu tiên của món tráng miệng mới, cả đội bếp tập trung lại để cùng nếm thử và góp ý. Khang là người nếm đầu tiên, và trong giây lát im lặng chờ đợi đánh giá của anh, Diễm Trâm cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường một cách khó lý giải.

"Xuất sắc," Khang nói cuối cùng, đặt chiếc thìa xuống với một nụ cười nhẹ hiếm hoi thoáng qua trên môi. "Đây chính xác là những gì thực đơn của chúng tôi đang cần. Tôi muốn đưa món này vào thực đơn chính thức tuần sau."

Cả đội bếp vỗ tay tán thưởng, và Diễm Trâm cảm nhận được một niềm tự hào chân thực dâng lên trong lòng, khác hẳn với sự căng thẳng, gượng ép mà cô từng nghĩ mình sẽ phải chịu đựng khi bước vào bản hợp đồng này. Cô liếc nhìn Khang, thấy anh cũng đang nhìn về phía mình với một ánh mắt mà cô không thể hoàn toàn giải mã được — một ánh mắt vượt xa khỏi mối quan hệ đồng nghiệp hay đối tác hợp đồng đơn thuần.

Buổi tối hôm đó, khi cả hai cùng nhau dọn dẹp bếp sau giờ làm việc, không khí giữa họ trở nên tự nhiên hơn hẳn so với sự gượng gạo của những ngày đầu. "Cảm ơn cô, vì món tráng miệng hôm nay," Khang nói, giọng anh có phần chân thành hơn thường lệ. "Cô thực sự có tài năng đáng ngưỡng mộ."

"Cảm ơn anh, vì đã tin tưởng cho tôi cơ hội này," Diễm Trâm đáp, cảm nhận được một sự ấm áp bất ngờ trong lồng ngực trước lời khen ngợi chân thành ấy. Cả hai đứng đó trong giây lát, không ai nói thêm điều gì, nhưng bầu không khí giữa họ dường như đã bắt đầu thay đổi theo một hướng mà cả hai đều chưa sẵn sàng thừa nhận.

***

Trên đường trở về căn hộ, Kiên tình cờ bắt gặp Khang đang đứng một mình trong bãi đỗ xe, ánh mắt anh vẫn còn phảng phất một điều gì đó khác lạ so với thường ngày. "Bếp trưởng, anh ổn chứ?" Kiên hỏi, không giấu được sự tò mò.

"Tôi ổn," Khang đáp, nhưng giọng anh có phần thiếu chắc chắn hơn mọi khi. "Chỉ là một ngày dài."

"Cô Diễm Trâm có vẻ là một người thú vị," Kiên nhận xét, quan sát phản ứng của bếp trưởng một cách kín đáo. "Anh gặp cô ấy như thế nào vậy? Mọi chuyện diễn ra nhanh quá, tôi còn chưa kịp hiểu hết."

Khang im lặng một lúc, cân nhắc xem có nên tiết lộ sự thật cho người cộng sự thân cận nhất của mình hay không. "Chuyện dài lắm," anh cuối cùng đáp, tránh né câu hỏi trực tiếp. "Để hôm khác tôi kể cho cậu nghe."

Kiên gật đầu, không gặng hỏi thêm, nhưng trong lòng anh đã bắt đầu nảy sinh một vài nghi vấn về tốc độ bất thường của mối quan hệ này, đặc biệt là khi anh nhớ lại, chưa từng một lần nào trước đây Khang nhắc đến bất kỳ người phụ nữ nào trong đời sống riêng tư của mình.

***

Khi Diễm Trâm trở về căn hộ tối hôm đó, cô gọi điện cho Hoài Thu để cập nhật tình hình, giọng cô không giấu được sự phấn khích xen lẫn bối rối trước những gì đã xảy ra trong ngày làm việc đầu tiên tại nhà hàng Cẩm Lương.

"Nghe giọng chị có vẻ vui vẻ hơn hẳn mọi khi đấy," Hoài Thu nhận xét qua điện thoại, giọng cô đầy ẩn ý. "Có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Không có gì đâu," Diễm Trâm vội đáp, dù trong lòng không thể phủ nhận sự thay đổi cảm xúc mà chính cô cũng khó lý giải rõ ràng. "Chỉ là công việc ở nhà hàng khá thú vị, có nhiều điều mới mẻ để học hỏi."

"Chị chắc chắn chỉ có vậy thôi chứ?" Hoài Thu hỏi lại, giọng cô đầy sự nghi ngờ thân thiện. "Vị bếp trưởng lạnh lùng đó không có gì đặc biệt chứ?"

Diễm Trâm bật cười trước sự tinh ý của bạn mình, nhưng nhanh chóng lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ vừa mới manh nha trong lòng. "Đừng nghĩ lung tung," cô đáp. "Đây chỉ là một hợp đồng công việc, chị không được quên điều đó."

Nhưng ngay cả khi nói ra những lời ấy, Diễm Trâm cũng không thể hoàn toàn thuyết phục được chính mình, khi hình ảnh ánh mắt sáng lên đầy hào hứng của Khang lúc nếm thử món tráng miệng mới vẫn còn lưu lại rõ nét trong tâm trí cô, khiến trái tim cô không khỏi xao động một cách bất thường.

Sau khi cúp máy, Diễm Trâm ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía dưới, tự hỏi liệu mình có đang bước vào một vùng đất nguy hiểm mà bản hợp đồng chưa từng lường trước — nơi ranh giới giữa vai diễn và cảm xúc thật đang dần trở nên khó phân định hơn bao giờ hết.

Cô nhìn xuống chiếc nhẫn đơn giản mà Khang đã đưa cho cô đeo tạm để tăng thêm tính thuyết phục trước mặt gia đình anh, xoay nhẹ nó quanh ngón tay. Chỉ mới vài ngày trước, nó còn là một món đạo cụ vô tri trong vở kịch cả hai đang cùng nhau diễn. Nhưng giờ đây, mỗi khi ánh mắt cô vô tình chạm vào nó, một cảm giác lạ lẫm, ấm áp lại khẽ len lỏi trong lòng, khiến cô không khỏi bối rối trước chính những cảm xúc của mình.

Đã sao chép liên kết chương