Chương 15
Chương 15 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Sáng hôm sau, Khang cùng Diễm Trâm đến thăm bà Cẩm với một tâm trạng nặng nề, chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện quan trọng có thể thay đổi hoàn toàn tương lai của cả hai. Bà cụ, đang ngồi đọc sách trong phòng khách quen thuộc, không giấu được sự ngạc nhiên trước vẻ mặt nghiêm trọng bất thường của cả hai.
"Có chuyện gì xảy ra vậy, hai đứa?" bà Cẩm hỏi, đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt bà đầy sự quan tâm chân thành.
Khang ngồi xuống đối diện bà, hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu. "Bà à, con cần kể cho bà nghe sự thật về mối quan hệ giữa con và Diễm Trâm," anh nói, giọng anh run rẩy nhưng kiên định. "Sự thật mà con đáng lẽ nên nói với bà từ rất lâu rồi."
Bà Cẩm im lặng, chăm chú lắng nghe khi Khang kể lại toàn bộ câu chuyện — từ áp lực của điều khoản di chúc, quyết định đề nghị Diễm Trâm bản hợp đồng hôn nhân giả, đến những cảm xúc chân thật đã dần nảy sinh giữa cả hai theo thời gian. Diễm Trâm ngồi bên cạnh, tim đập thình thịch, chờ đợi phản ứng của người phụ nữ mà cô đã dần yêu quý như người thân trong gia đình.
***
Khi Khang kết thúc câu chuyện, một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Bà Cẩm ngồi lặng lẽ một lúc lâu, ánh mắt bà đăm chiêu nhìn về phía xa xăm, khiến cả Khang lẫn Diễm Trâm không khỏi hồi hộp trước phản ứng sắp tới.
"Bà đã biết," bà Cẩm cuối cùng lên tiếng, khiến cả hai sững sờ trước lời tiết lộ bất ngờ ấy.
"Bà đã biết từ khi nào?" Khang hỏi, không giấu được sự kinh ngạc.
"Từ buổi tiệc kỷ niệm đầu tiên," bà Cẩm đáp, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi bà. "Bà đã sống đủ lâu để nhận ra sự khác biệt giữa một mối quan hệ được dàn dựng và một mối quan hệ chân thật. Ban đầu, có lẽ giữa hai đứa có một chút gượng gạo, nhưng theo thời gian, bà nhận thấy tình cảm giữa hai đứa ngày càng trở nên tự nhiên, sâu sắc hơn."
***
"Vậy tại sao bà không nói gì?" Diễm Trâm hỏi, vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự thật bất ngờ này.
"Vì bà muốn xem, liệu hai đứa có thể tự mình tìm ra con đường đến với tình yêu thật sự hay không," bà Cẩm giải thích, giọng bà đầy sự thấu hiểu sâu sắc. "Bà đặt ra điều khoản trong di chúc không phải để ép buộc Việt Khang kết hôn một cách máy móc, mà để tạo ra một cơ hội, một hoàn cảnh buộc nó phải mở lòng mình ra với thế giới bên ngoài công việc. Bà không ngờ, kế hoạch ấy lại thành công theo một cách đẹp đẽ đến vậy."
Khang không giấu được sự xúc động trước sự thấu hiểu sâu sắc của bà nội mình. "Vậy bà không giận con vì đã lừa dối bà sao?" anh hỏi, giọng anh vẫn còn chút do dự.
"Con không hề lừa dối bà," bà Cẩm đáp, nắm lấy tay cháu trai với một sự trìu mến chân thành. "Con chỉ đang tìm đường đi đến hạnh phúc theo cách của riêng mình. Và bà tin, tình yêu thật sự, dù bắt đầu từ đâu, cuối cùng vẫn luôn là tình yêu thật sự."
***
Lời khẳng định bao dung ấy khiến cả Khang và Diễm Trâm cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, như thể một gánh nặng lớn lao đã được trút bỏ khỏi vai họ. "Cảm ơn bà," Diễm Trâm nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. "Vì đã tin tưởng, chấp nhận chúng con."
"Bà chỉ có một yêu cầu duy nhất," bà Cẩm nói, ánh mắt bà trở nên nghiêm túc. "Bây giờ khi sự thật đã được phơi bày trong gia đình, hai đứa cần phải cẩn trọng hơn nữa, vì bà tin, Đình Phát và cô gái nhà họ Hồ sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định phá hoại đâu. Bà sẽ đứng về phía hai đứa, nhưng hai đứa cũng cần phải tự bảo vệ chính mình."
Khang gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm mới. "Con sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng để đối chất trực tiếp với chú Phát," anh khẳng định. "Đã đến lúc chấm dứt những âm mưu, toan tính này một lần và mãi mãi."
Bà Cẩm gật đầu tán thành, rồi quay sang nhìn Diễm Trâm với một ánh mắt đầy trìu mến. "Con đã mang đến cho cháu bà một điều mà bà chưa từng dám hy vọng nó sẽ tìm được — một tình yêu chân thành, một mái ấm thực sự," bà nói. "Bà cảm ơn con vì điều đó, và bà tin, hai đứa sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách còn ở phía trước."
Rời khỏi biệt thự của bà Cẩm, Diễm Trâm và Khang cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, dù họ biết rõ, cuộc chiến với ông Phát vẫn còn ở phía trước. Nhưng với sự ủng hộ vững chắc từ người quan trọng nhất trong gia đình Khang, cả hai cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết để đối mặt với bất kỳ thử thách nào còn đang chờ đợi, cùng nhau bảo vệ tình yêu và hạnh phúc mà họ đã dày công xây dựng nên.
***
Trên đường trở về, Khang bất ngờ đề nghị dừng xe tại một công viên nhỏ ven đường, nơi có một hồ nước yên tĩnh phản chiếu ánh nắng chiều dịu nhẹ. "Chúng ta dừng lại một chút được không?" anh hỏi, giọng anh có phần khác lạ.
Diễm Trâm gật đầu, tò mò trước sự thay đổi lộ trình bất ngờ. Cả hai cùng nhau dạo bước dọc bờ hồ, tận hưởng không khí trong lành hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy căng thẳng vừa qua. "Em có biết không," Khang bắt đầu, giọng anh trầm ấm, "khi bà nội nói bà đã biết sự thật ngay từ đầu, anh chợt nhận ra, có lẽ số phận đã sắp đặt để chúng ta gặp nhau, dù thông qua một hoàn cảnh không hề bình thường."
"Em cũng nghĩ vậy," Diễm Trâm đáp, mỉm cười trước sự lãng mạn hiếm hoi trong lời nói của anh. "Đôi khi, những điều đẹp đẽ nhất lại đến từ những khởi đầu chúng ta không hề mong đợi."
Khang dừng lại, quay sang nhìn cô với ánh mắt tràn đầy sự nghiêm túc. "Anh muốn nói với em một điều," anh nói. "Dù cuộc chiến với chú Phát có kết thúc ra sao, dù anh có được thừa kế nhà hàng hay không, điều đó không còn quan trọng bằng việc anh được ở bên em. Em đã trở thành điều ý nghĩa nhất trong cuộc đời anh, quan trọng hơn bất kỳ tài sản, danh vọng nào."
***
Lời thổ lộ chân thành ấy khiến trái tim Diễm Trâm ấm áp, tràn đầy hạnh phúc. "Em cũng vậy," cô đáp, nắm chặt tay anh. "Dù mọi thứ bắt đầu như thế nào, em không hối tiếc bất kỳ điều gì, vì nó đã dẫn em đến với anh, đến với một tình yêu mà em chưa từng dám mơ tới."
Họ đứng đó bên bờ hồ, tay trong tay, ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả mặt nước tĩnh lặng. Khoảnh khắc bình yên ấy, giữa những sóng gió đang chờ đợi phía trước, càng củng cố thêm niềm tin vững chắc của cả hai vào sức mạnh của tình yêu chân thành — một tình yêu đã vượt qua mọi ranh giới của một bản hợp đồng ban đầu, để trở thành nền tảng vững chắc cho một tương lai mà cả hai đều khao khát được cùng nhau xây dựng.
"Chúng ta nên về thôi," Diễm Trâm cuối cùng lên tiếng, dù trong lòng không muốn khoảnh khắc này kết thúc. "Còn nhiều việc cần chuẩn bị cho cuộc đối chất với chú Phát."
"Ừ," Khang đáp, siết chặt tay cô thêm một lần nữa trước khi cả hai cùng quay lại xe, mang theo trong lòng một sự bình yên, quyết tâm mới mẻ để đối mặt với bất kỳ thử thách nào còn đang chờ đợi ở phía trước, cùng nhau, như một cặp đôi thực sự chứ không còn chỉ là hai người bị ràng buộc bởi những trang giấy hợp đồng lạnh lùng.
***
Tối hôm đó, khi trở về căn hộ, Khang lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị cho cuộc đối chất sắp tới với ông Phát. Anh liên hệ với bộ phận pháp lý của công ty, yêu cầu rà soát lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến hoạt động tài chính của ông Phát trong suốt những năm qua, nghi ngờ rằng, người chú đầy tham vọng của mình có thể đã có những hành vi không minh bạch trong quá trình quản lý.
"Anh nghĩ chú Phát có thể đã làm gì sai trái trong công việc quản lý không?" Diễm Trâm hỏi, tò mò trước hướng điều tra mới này.
"Tôi không chắc," Khang đáp, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính đang hiển thị hàng loạt báo cáo tài chính phức tạp. "Nhưng với mức độ quyết liệt mà chú ấy đang thể hiện để ngăn cản tôi thừa kế, tôi nghi ngờ, có lẽ chú ấy đang cố che giấu điều gì đó, sợ rằng khi tôi chính thức nắm quyền điều hành, mọi bí mật sẽ bị phanh phui."
Diễm Trâm ngồi xuống bên cạnh anh, cùng anh xem xét các tài liệu. "Tôi sẽ giúp anh," cô nói, kéo ghế ngồi sát lại gần anh hơn. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật, dù nó là gì đi nữa."
Hai người dành cả buổi tối để rà soát tài liệu, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể giúp họ hiểu rõ hơn về động cơ thực sự đằng sau những hành động quyết liệt của ông Phát, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu quyết định sắp diễn ra, một cuộc đối đầu sẽ quyết định không chỉ tương lai của quyền thừa kế, mà còn cả sự minh bạch, công bằng trong toàn bộ hoạt động của chuỗi nhà hàng gia tộc mà cả gia đình đã dày công gây dựng suốt nhiều thế hệ.