Chương 17
Chương 17 — Hợp Đồng Căn Bếp Tầng 12
Một tuần sau khi ông Phát bị đình chỉ chức vụ, cơ quan điều tra chính thức vào cuộc, xác nhận toàn bộ những cáo buộc về hành vi biển thủ mà đội ngũ pháp lý của Khang đã phát hiện. Tin tức nhanh chóng lan truyền trong giới kinh doanh, khiến uy tín của ông Phát sụp đổ hoàn toàn, đồng thời củng cố thêm vị thế của Khang trước hội đồng quản trị.
"Vụ việc đã được chuyển hoàn toàn cho cơ quan chức năng," luật sư trưởng thông báo trong cuộc họp cập nhật tình hình. "Với mức độ nghiêm trọng của các bằng chứng, khả năng cao ông Phát sẽ phải đối mặt với truy tố hình sự."
Khang gật đầu, cảm thấy một sự nhẹ nhõm pha lẫn buồn bã trước kết cục của người chú từng có thời gian gắn bó với gia đình mình. "Tôi hy vọng, đây sẽ là một bài học để công ty xây dựng lại hệ thống giám sát minh bạch hơn," anh nói, dù trong lòng không khỏi tiếc nuối cho những gì lẽ ra có thể đã khác đi.
***
Trong khi đó, Hồ Yến Chi, sau khi biết tin về sự sụp đổ của ông Phát, chủ động liên hệ xin gặp riêng Diễm Trâm tại một quán cà phê yên tĩnh, một cuộc gặp mà cô không hề ngờ tới. "Tôi muốn xin lỗi," Yến Chi nói ngay khi Diễm Trâm vừa ngồi xuống, giọng cô đầy sự chân thành hiếm hoi. "Vì những gì tôi đã làm tại buổi khai trương."
Diễm Trâm nhìn cô với ánh mắt thận trọng, chưa hoàn toàn tin tưởng vào sự thay đổi đột ngột này. "Điều gì khiến chị thay đổi suy nghĩ vậy?" cô hỏi thẳng thắn.
"Sau khi biết được toàn bộ sự thật về động cơ của ông Phát, tôi nhận ra mình đã bị lợi dụng như một quân cờ trong âm mưu của ông ta," Yến Chi thừa nhận, ánh mắt cô lộ rõ sự hối hận. "Tôi để lòng tự ái, sự ganh tị của mình bị lợi dụng, mà không suy nghĩ thấu đáo về hậu quả. Tôi thực sự xin lỗi vì đã gây ra rắc rối cho cả hai người."
***
"Vậy còn về thỏa thuận hợp tác kinh doanh giữa hai gia đình thì sao?" Diễm Trâm hỏi, tò mò về động cơ thực sự đằng sau sự thay đổi này.
"Bố tôi đã đồng ý rằng, việc ép buộc một cuộc hôn nhân không dựa trên tình cảm thật sự sẽ không mang lại lợi ích lâu dài cho cả hai bên," Yến Chi giải thích. "Chúng tôi sẽ tiếp tục hợp tác kinh doanh với nhà hàng Cẩm Lương, nhưng hoàn toàn dựa trên nền tảng đối tác thuần túy, không còn bất kỳ điều kiện hôn nhân nào kèm theo nữa."
Diễm Trâm cảm thấy nhẹ nhõm trước lời giải thích ấy, dù cô vẫn giữ một sự thận trọng nhất định. "Tôi đánh giá cao sự thành thật của chị," cô nói. "Tôi hy vọng, từ giờ trở đi, chúng ta có thể xây dựng một mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau, dù không thể trở thành bạn bè thân thiết."
"Đó cũng là điều tôi mong muốn," Yến Chi đáp, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành hiện lên trên môi cô lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau. "Và tôi thực sự chúc mừng cho hạnh phúc của cô và Việt Khang. Tôi có thể thấy rõ, đó là một tình cảm chân thật, điều mà tôi không thể phủ nhận dù đã cố gắng tìm mọi cách."
***
Khi Diễm Trâm kể lại cuộc gặp gỡ bất ngờ này cho Khang nghe vào buổi tối, anh không giấu được sự ngạc nhiên. "Anh không ngờ, cô ấy lại có thể thay đổi nhanh như vậy," anh nhận xét.
"Tôi nghĩ, đôi khi con người ta chỉ cần một cú sốc đủ lớn để nhìn nhận lại chính mình," Diễm Trâm đáp, suy ngẫm về cuộc trò chuyện vừa qua. "Tôi tin, cô ấy thực sự chân thành trong lời xin lỗi của mình."
Khang gật đầu, cảm thấy một gánh nặng khác đã được trút bỏ khỏi vai mình. "Vậy là, cả hai mối đe dọa lớn nhất đối với chúng ta đều đã được giải quyết," anh nói, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên môi anh. "Chúng ta có thể tập trung hoàn toàn vào việc xây dựng tương lai của mình mà không còn phải lo lắng về những âm mưu, toan tính từ bên ngoài nữa."
Diễm Trâm tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được một sự bình yên trọn vẹn hiếm hoi kể từ khi bản hợp đồng giữa họ bắt đầu. "Em rất mong chờ điều đó," cô nói khẽ, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng về những chương tiếp theo trong cuốn sách cuộc đời mà cả hai đang cùng nhau viết nên, không còn bị che khuất bởi bất kỳ bóng tối nào từ quá khứ hay những âm mưu còn sót lại.
***
Cuối tuần đó, Diễm Trâm dành thời gian đưa mẹ đến kiểm tra sức khỏe định kỳ, không giấu được niềm vui khi bác sĩ thông báo tình trạng tim của bà Lam đã ổn định hoàn toàn sau ca phẫu thuật, không còn cần phải theo dõi sát sao như trước đây. "Đây thực sự là tin tuyệt vời," Diễm Trâm nói, ôm chầm lấy mẹ trong niềm hạnh phúc khó tả.
"Tất cả là nhờ con," bà Lam đáp, nắm chặt tay con gái. "Nếu không có con lo liệu chi phí phẫu thuật kịp thời, có lẽ mẹ đã không có cơ hội đứng đây hôm nay."
Trên đường về, bà Lam bất ngờ đặt câu hỏi khiến Diễm Trâm không khỏi bối rối. "Con có điều gì giấu mẹ không?" bà hỏi, ánh mắt bà đầy sự quan tâm sâu sắc. "Mẹ cảm nhận được, đôi khi con có vẻ như đang mang một gánh nặng nào đó trong lòng, dù bên ngoài con luôn cố tỏ ra vui vẻ."
Diễm Trâm im lặng một lúc, cân nhắc xem có nên tiết lộ toàn bộ sự thật cho mẹ mình hay không. Cuối cùng, cô quyết định, đây chính là thời điểm thích hợp để thành thật hoàn toàn. "Mẹ à, con cần kể cho mẹ nghe một điều quan trọng," cô bắt đầu, giọng cô run rẩy nhưng kiên định.
***
Cô kể lại toàn bộ câu chuyện — từ bản hợp đồng ban đầu, đến những cảm xúc chân thật đã dần nảy sinh giữa cô và Khang theo thời gian. Bà Lam lắng nghe chăm chú, không hề ngắt lời, ánh mắt bà chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp khi câu chuyện dần được hé lộ.
"Con xin lỗi vì đã không thành thật với mẹ ngay từ đầu," Diễm Trâm nói khi kết thúc câu chuyện, giọng cô đầy sự áy náy, mắt cô đỏ hoe vì xúc động. "Con chỉ không muốn mẹ phải lo lắng thêm trong lúc sức khỏe còn yếu."
Bà Lam im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ mỉm cười, nắm chặt tay con gái với một sự bao dung sâu sắc. "Mẹ không giận con," bà nói. "Mẹ hiểu, con đã phải đưa ra một quyết định khó khăn trong hoàn cảnh cùng đường. Điều quan trọng nhất với mẹ, là con đã tìm được hạnh phúc thật sự từ hoàn cảnh ấy."
"Mẹ không thất vọng về con sao?" Diễm Trâm hỏi, vẫn còn chút lo lắng.
"Sao mẹ có thể thất vọng, khi nhìn thấy con hạnh phúc như vậy," bà Lam đáp, ánh mắt bà tràn đầy tình yêu thương vô điều kiện. "Mẹ chỉ mong con luôn nhớ, dù hoàn cảnh nào đưa con đến với Việt Khang, điều quan trọng nhất vẫn là những gì con cảm nhận trong trái tim mình ngay lúc này."
Lời nói bao dung ấy khiến Diễm Trâm không kìm được nước mắt xúc động, cảm nhận được một sự nhẹ nhõm sâu sắc khi cuối cùng cũng có thể thành thật hoàn toàn với người mẹ mà cô yêu thương nhất, không còn phải mang theo gánh nặng của một bí mật được giấu kín suốt nhiều tháng qua.
***
Tối hôm đó, khi Diễm Trâm kể lại cho Khang nghe về cuộc trò chuyện với mẹ mình, anh không giấu được sự cảm động trước sự bao dung của bà Lam. "Mẹ em thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời," anh nhận xét. "Anh rất mong có dịp được chính thức xin phép bà, không phải với tư cách một người đang diễn kịch, mà với tư cách một người thực sự mong muốn được trở thành một phần trong gia đình em."
"Mẹ cũng rất mong điều đó," Diễm Trâm đáp, mỉm cười trước sự chân thành trong lời nói của anh. "Bà đã hỏi thăm về anh rất nhiều lần kể từ sau cuộc trò chuyện hôm nay."
Khang trầm ngâm một lúc, rồi bất ngờ nắm lấy tay cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự nghiêm túc khác thường mà cô hiếm khi bắt gặp. "Anh nghĩ, đã đến lúc thích hợp để làm điều mà anh đã ấp ủ từ lâu," anh nói, giọng anh có phần run rẩy hiếm hoi.
Diễm Trâm ngước nhìn anh, tim cô đập rộn ràng trước sự thay đổi trong giọng điệu ấy. "Anh đang nói về điều gì vậy?" cô hỏi khẽ.
"Anh sẽ không nói trước," Khang đáp, một nụ cười bí ẩn hiện lên trên môi anh, khiến cô càng thêm tò mò. "Nhưng anh hứa, em sẽ sớm biết thôi. Hãy cứ tin tưởng anh, và chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó thực sự đặc biệt."
Lời hứa đầy ẩn ý ấy khiến Diễm Trâm không khỏi tò mò, hồi hộp xen lẫn hạnh phúc, dù cô cũng không thể đoán được chính xác điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, chỉ biết rằng trái tim mình đang đập rộn ràng hơn bao giờ hết trước những gì sắp tới. Nhưng nhìn vào ánh mắt tràn đầy tình yêu thương của Khang, cô biết chắc, dù đó là điều gì, nó sẽ là một khởi đầu đẹp đẽ cho chương tiếp theo trong câu chuyện tình yêu mà cả hai đã cùng nhau viết nên từ những trang giấy hợp đồng lạnh lùng ban đầu, giờ đây đã trở thành một câu chuyện tình yêu chân thật nhất mà cô từng dám mơ tới.